Những con chữ tôi học còn nguyên
trong cái đầu tóc nhuộm mỗi tháng
một lần này, nhiều đêm chúng chạy
lọan xạ khiến tôi khó ngủ, người
yêu tôi bảo, anh hãy đi du
lịch, bạn tôi khuyên, mày nên moi
một lỗ bằng quả trứng để lấy
chúng ra, vợ tôi hét, đã bảo
đừng đọc sách nữa, con tôi thầm
thì ba đừng lên web nghe ba,
mẹ tôi hiện về, con ơi học
chi nhiều mà không có chỗ cho
mẹ ngủ, ấy thế mà tôi chưa
đủ dũng khí (dù là thắng lính) để bỏ con chữ
hàn lâm nhỏ li ti kia giống
như quả mận Thái đỏ mà trên
cái đầu ấy đôi khi có cái
nhọt chữa rồi lại có cái nhọt
khác.
2009
Ta tự trách ta sao không ở
lại quê hương mà bỏ đi từ
khi tốt nghiệp tú tài, sao vậy
ta, để biển Mỹ Khê thừa một
chỗ, biển Sa Huỳnh vắng một người,
chiều La Hà trên cánh đồng vàng
quê em chìm trong nước trắng mà
vắng bóng ta trên chiếc thúng chở
em và ổ trứng gà đến vùng
cao, ta tự trách ta sao bỏ
nhà ra đi chẳng ngoảnh lại, ta
tự hỏi mình có còn là người
có hai chân một đầu một tim
không, mà không che nón cho mẹ
già đi trên cát nóng, không gánh
nước ngọt cho cha già ở làng
Kỳ Tân xa ngái, ta đang ở
đâu trên trái đất bụi bặm này,
ta trách ta đã tách mình ra
khỏi quê hương như gân xa lìa
cơ thể, chẳng có ai tha thứ
ta nhưng em có tin ta như
tin quê nghèo xứ Quảng chính là
máu của mình, có sao nói vậy,
cũng như chính em đòi hỏi ta
trở về, vì ta là con, là
con . . .
2009
.