Không nhớ, đó là đêm nào.
Đi ngang qua một đống sọ người, trắng trẻo như ngà voi châu Phi, chẳng còn tí thịt và tóc, tôi sững sờ, lạnh từ tế bào non tơ đến những tế bào đang bị đào thải.
Đây là đâu, mà nhiều sọ?
Sao các người về đây?
Để làm gì?
Mười hai giờ đêm chẳng còn tiếng người, tiếng gió hú toát ra từ đôi mắt đã bị mối ăn.
Trong tay một khẩu súng, đường về đơn vị đồn trú còn xa.
Hai đứa đã về miền xa thẳm trong trận giáp lá cà không cân sức.
Các bạn ở lại với cỏ xanh.
Còn ta, một cõi phiêu bồng trong thế giới trắng nõn của gáo dừa xa lạ.
Tôi như một thằng ăn trộm bị phát hiện.
Cảm xúc non tơ bị đè bẹp khi vô lối, chỉ có con đường dài những sọ.
Này, chú đi về hay ở lại, có muốn nhập bọn này không?
Ê, sao anh đi một mình, không cho em theo?
Nào, chúng mình hãy bóp nát chú nhóc kia.
Xin đứng yên.
Giơ tay lên.
Ta là thằng lính.
Ta muốn tất cả là bạn của ta
Anh quả là dũng khí.
Một người như anh sẽ là tướng được đặt tên đường phố lúc sống.
Chú quá lời.
Anh chỉ là người làm việc nghĩa.
Anh vào ngồi làm ngụm với tụi em.
Không, anh đang đi công vụ.
Chẳng có vụ nào bằng vụ này.
Tất cả đã bày biện.
Anh sẵn sàng chưa.
Đừng ngại, lỡ cơ hội đấy.
Qua phút này anh sẽ không nghe được sự thật về những chiếc gáo.
Cuối cùng cũng là chiếc gáo.
Chúng ta coi nhau là bạn, dù một giờ qua đường.
Tôi bỏ đi, đi nhanh như chưa bao giờ nhanh.
Tim tôi còn treo lơ lửng phía sau.
Dường như ngàn vạn chiếc gáo bám vào tim tôi, nặng trĩu.
Tôi rùng mình.
Sông Mê Kông dậy sóng.
Nhiều năm sau, những chiếc gáo vẫn còn nhún nhảy trắng đêm , như thủ thỉ tâm tình.
Sao không dừng lại, bước đến để nhậu một trận say nhừ, no nê trong không gian xa xứ. Sao không được đối thoại công bằng với hồn với xương và sự trinh nguyên còn lại trên cõi người bụi bặm.
Đêm nay trở lại, tìm về dấu tích một thời canh cánh nhớ em.
Tôi quỳ xuống,
Chào các anh.
Chúng ta là bạn.
Sọ trắng hôn vào má tôi.
Mùi thơm chanel phảng phất.
Tôi mở mắt, thở hổn hển, hì hục thấy mình đang nằm bên người vợ vô tư trong giấc nồng say.
2014
.