Bài đã đăng của Bùi Minh Vũ
Một định nghĩa không hoàn thiện
thổi qua đời tôi
chói chang
nơi tôi chẳng có bóng tối rủ dài
trên đỉnh nghêu ngao của mùa xuân nịnh hót.
Nhuận bút một bài thơ
mà em không bước
như đang tập viết
đang tập nâng cốc vang Paris
đừng đi đường Hùng Vương nhiều ổ gà
em sợ đôi dép trắng
không ATM
anh không thương em à
nếu đích ngày không gần hơn
không cần vôi ve vẫn có những đường viền rực rỡ
chấm làm gì cho câu thơ đứt gãy ngả nghiêng
cùng với bước em xiêu vẹo
đến khi học bước bào bóng râm
tâm như Phật cũng òa
đám sương mù
Tôi thấy một ngọn lửa tắt
Và con chồn sổng vào rừng
Nhịp xa lắc
Và nỗi nhớ rưng rưng
Tôi biết em rời làng
Theo linh hồn không mắt
vào hang
Đứa cháu của thiên thần thời gian
Những dị tật bám víu linh hồn tình yêu
Còn sót lại của buổi hoàng hôn ân ái
Mưa là tiếng cầu cứu của em
Nghe như kinh thành trôi trong trái tim
10 bài ths
Em là bông hoa trên đá
Là con chim sẻ trên nước
Chẳng có ai sống thay em
Chẳng có ai giống em như em
Vũ điệu
Em rót rượu vào đêm
Ánh trăng vàng bất cẩn
Bỏ lại đôi môi trên cỏ
Gió bần thần xé toang vạt áo
Rạng đông
Làm tiết canh hương thơm
Rượu bình minh căng tràn lồng ngực
Em rõ ràng đang vạch mặt tôi
Trong tư thế nằm ngửa
Tình yêu muộn
Chẳng có vách núi
ta đi xuyên qua vòng xoáy bức tường
nghiêng ngả hàng dương
bóng đen đốt cháy mặt trời ngâm rượu
Ký ức về một dòng sông
Em bưng bê
Chối bỏ cuộc gọi lưng chừng
Người dưng buồn như tỏi một múi
Là những kiểu cách bận rộn và đói nghèo
Ngày của gió
Có một ngày em tan thành gió
Trườn trên vai anh, tóc anh, cổ anh
Em đi trên môi, cười trên cỏ
Em bò qua sông, chắp cho anh đôi cánh
Mảnh da màu
Bất ngờ anh mọc ra nhiều lỗ tai
Lắng nghe em chiếc radio những năm bảy mươi
Điều cấm kỵ thành đĩa mồi và bia Dung Quất
Bữa tiệc kéo dài đường chân trời
Khúc nội tạng thanh bình
Mâm cơm chẳng có chén
Xe không có đèn đêm trào dung nham
Trên Cầu Tre
Rơi sợi dây cườm mồ hôi
Em loạng choạng các đại gia sửng sốt những mảnh thiên thạch
Chân dung
Rượu không thể chế đầy bộ não
thung lũng thời gian vàng
đôi tay dài hơn chân lèo khoèo
Đôi mắt to hơn miệng móm mém
Mùi thơm chanel
Không nhớ, đó là đêm nào.
Đi ngang qua một đống sọ người, trắng trẻo như ngà voi châu Phi, chẳng còn tí thịt và tóc, tôi sững sờ, lạnh từ tế bào non tơ đến những tế bào đang bị đào thải.
Theo lao ♦ Minh họa
Trong cuộc hành hình
Trình ra tác phẩm
Chẳng có chữ cuối cùng
Phần bình luận
Thuộc về người mù chưa sinh ra
Nước mắt
Trong đáy sâu thăm thẳm cô đơn
người nghĩ đến kinh doanh nước mắt
Chúa bị lạm dụng
Em đâu đó trong giấc ngủ ruồi
Đêm cắt thân thể
Trọng tội buồn
Anh thật sự biết mình đang sống
trong thế giới của bầy kiến lửa
anh không thể thiếu em
trong cơn mơ không có chiếu
chỉ có chông và nhà hàng
Bao giờ ♦ Chiều cũ ♦ Toòng teng hạt lệ ♦ Thiêu thân
Xẻ miếng tài nguyên
Bỏ vào cặp đen
Tay này toòng teng
Tay kia hạt lệ.
Đêm nông nô
Sương khói đầy đôi mắt
Bầu trời chẳng trong
Nhặt cành tay trên đồi
vỡ vạc miền đất hoang vô thức
Rất lâu cho cuộc chờ người
Em được yêu trên mảnh đất không có cây xanh
Không có nước sạch
Em được phản bội trên mảnh đất phồn sinh khốn đốn
Cho tới lúc mọi bức tường sụp đổ
Rất lâu cho cuộc chờ người
Mang thai huyền thoại
Người ta xẻ bụng không gian
tiêm vào thời gian quá liều
Em ngất ngây tan hình dưới đáy trăng nước
Nhả ra từng miếng cẩm thạch mơ hồ
Mây bay
Từ trên biển mây trắng
Ta hôn em trong hoang sơ
Hai đứa ăn mày nhân thế
phận người phơi trắng mây


Bình Luận mới