Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Mảnh da màu

 

 

 

Bất ngờ anh mọc ra nhiều lỗ tai
Lắng nghe em chiếc radio những năm bảy mươi
Điều cấm kỵ thành đĩa mồi và bia Dung Quất
Bữa tiệc kéo dài đường chân trời
Những điều tưởng là rác là vàng
Em như bóng tối dại khờ
Như đống bản thảo anh từng nâng niu
Từng bất cần
Từng tha thứ
Bây giờ
Có thể mưa bay về trời
Nắng trú ngụ ở hành tinh đỏ
Anh úp mặt vào nước
không gian em kéo đến những nốt nhạc
Trầm như ký ức không có đàn ông.

Em hứa sẽ uống đôi ba tiếng kinh
Ăn vài chén ngọc
Để làm vui câu thơ
Làm mới dấu chấm,
Những khi này
Đống bòng bong quá khứ
Mơ hồ cuộc hẹn gã đàn ông nhỏ tuổi
Suýt bị lừa mấy thập kỷ hôi tanh
Em đung đưa đám mây ngủ trên cành
Chiếc võng trống không chờ đợi
Nhà cửa làm gì
Đền đài làm gì
Của thiên mang về cho địa
Bàn tay em ngã năm
Có đường tình nhỏ xíu
Các đường nhỏ dọc ngang những đôi mắt
Em hai mươi bầu trời đỏ mặt
Anh say ly này trời đất uống ly sau.

Ta ngồi bên nhau chẳng có đôi tay
Đôi mắt để quên ngoài thời gian
Húp một miếng don nóng
Tiêu tan cơn mỏi mệt
Em chồng lên nhau những màu tím
Làm vàng vọt khung trời
Những lần anh quên đi chơi chẳng có giường
Ngủ trên bài thơ
Bàn phím
Như đêm nay
Bồ Đề thơm
Có tiếng thiêng trầm
Lỗ tai ta rộng như giếng nước
Em lọt vào
Tha hồ tha hồ tham quan nhảy múa

Chẳng biết bao nhiêu tuổi
Bằng nhịp cầu Vệ giang
Lòng thòng lo toan
Ngày mai như huyền thoại
Cuộc chia tay con cúi
Biết bao giờ
Như lúc này đây
Đừng chinh phục em
Em đã chết con gián lép
Giữa ngã ba Đức Nhuận
Tiếng xe thất thanh khuya vắng tiếng gầm của loài rắn
Em rùng mình tiếng dao
Đắm đuối bên dòng sông con cái tự hỏi
Chẳng biết mật khẩu
Có thể nửa thể kỷ đến lỗ thủng thông tin
Đôi ta nhượng quyền.

Trăng đi ngủ ta thức
Biển Đức Minh đẹp gọi hồn
Ăn tiếng sóng
Húp tiếng gió
Em đi tìm con còng lao xuống biển đêm
Ta tìm em chơi vơi trên sóng
Linh hồn bỏ cơ thể đi hoang
Chập choạng mảnh da màu trôi vỡ ra trong cơn mơ
Tiếc thương cho năm tháng trước
Dường như hết rồi
Ngàn vạn lỗ tai lên thảm bay
Trần thế sáu đôi mắt bốn đôi tay
Chẳng cha chẳng mẹ
Vô vàn đêm thủy tinh đi ăn xin
Em
cô bé đã lột da nữ thần venus

và rồi
Tiếng hình
Ngã vào thơ
Chùng chình sách vở
Lũ tử thi ta ngâm rượu hết rồi
Còn mấy vạc trăng già bối rối
Dệt thành áo nhớ
Một đóa muộn nở
Em ngắm đêm
Mắt không nhắm
Hương dắt em đi
Chẳng có lối về
Đó là ngày có tiếng vọng từ chiếc tủ gỗ
Nhốt kỷ niệm muộn màng
Nhốt bóng nhốt hình những con chữ câm như don
Đêm viêm họng hạt bị bỏ rơi ngoài rìa của phòng khám.

 
2014

 

 

 

.

bài đã đăng của Bùi Minh Vũ

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)