Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
hãy để cho dòng sông trôi qua ký ức tôi
dòng sông không có rác
những chiếc thuyền trôi trên mênh mông sóng nước
những chiếc thuyền mầu hoa mộc lan
“Đôikhibấtchợt” nhìn lui lịch sử thấy quá nhiều lịch rơi hơn trang viết. Sử gia tệ hơn thi sĩ, họ hân hoan loan truyền tin giả một cách thật. Thi sĩ thông báo tin thật một cách giả.
tôi phát hồi tưởng lại tiếng đạp
máy may
thời gian bấy giờ chỗ ngã tư bến vân đồn & cầu dừa
má ẵm tôi còn đỏ hỏn
Thấm thoát mà cũng 3 năm, nhà văn Phùng Nguyễn đã một đi không trở lại với các văn đàn và cõi nhân sinh đời đời. Những người bạn văn nghệ, gia đình anh …
Vào năm 1939 giữa lúc Thế Chiến Thứ Hai bùng nổ, chính quyền Đức Quốc Xã đã dùng chữ euthanasia để đặt tên cho một chiến dịch tàn sát tập thể những người bị xem là không có giá trị để sống trong xã hội, thí dụ như những người già cả hoặc mang khuyết tật tâm thần hay thể xác. Không bao lâu sau, chiến dịch nầy được nới rộng và áp dụng đến dân cư của các chủng tộc “mang dòng máu không tinh khiết”, trong đó có dân Do Thái và một số giống dân da màu.
“Đếm đi,” lão bảo tôi. Căn hầm ẩm và tối. Chung quanh chúng tôi đầy những chậu hoa, thược dược, lay-ơn, cẩm chướng và huệ tây, màu sắc chúng lẫn cả vào nhau. Tất cả đều nhợt nhạt. Ngọn đèn nằm trên những chân kệ chống bằng gỗ trên bàn. Sau lưng tôi là những bậc thang dẫn lên tầng trên, chỗ cửa tiệm. Cánh cửa ấy đóng kín. Lần nào xuống hầm, lão cũng luôn khóa cửa ấy lại. Tôi cầm tiền trong tay.
Nhiều lần trong những cuộc chuyện trò với bạn bè hay người quen, tôi thường nghe họ phàn nàn: “Dạo này ở hải ngoại tôi thấy có nhiều người dùng những từ trong nước nghe khó chịu quá!” Những lúc ấy, tôi cười đáp lại: “Trong câu nói của anh/chị cũng có một chữ “trong nước”, đó là chữ “từ”!”
Người ta vạch ra một kế hoạch tỉ mỉ, đưa cho hắn khẩu côn 45 và bảo giết tên đồn trưởng. Hắn được dẫn theo ba người. Giờ ám sát vào trưa thứ bảy, lúc tên đồn trưởng thường ở nhà một mình, tưới hoa trên ban công tầng 13, uống nước và hóng mát.
Tôi đặt chân tới Hà Nội vào một ngày tháng Năm 2018 cho một chuyến viếng thăm Việt Nam từ bắc xuống nam sau 43 năm xa cách.
Bích chương cờ quạt mừng 43 năm …
có thể là một lá cờ đã chết
có thể là
lúc đói
tôi thèm nuốt cả thành phố, bóng cây, tiếng còi, lịch sử
anh chẳng xé nát bìa sách khi ngốn hết câu chuyện bên trong
vì anh biết vật chứa đôi khi lại đẹp hơn thứ nó chứa đựng
anh lật ngược bìa vào trong và đảo trang cuối sách ra làm bìa
cũng như đôi khi ta cần biết trước kết thúc để quyết định có sống cuộc đời này hay không
Tôi đang chuyển hoá thành một nhành hoa
Trước khi lũ chim bay về
Giấc mơ của tôi đã sang mùa
Vạn vật dần bóc mình ra khỏi giấc mơ mùa đông lạnh lẽo.
chạy nhanh ngang qua biển
những băng đá run rẩy dưới ánh trăng
những ngôi sao dường như đốt cháy
những lỗ hổng trong bóng tối
Cái tựa đề “Vương quốc điêu tàn” có được là do tôi ngẫu nhiên đọc được trong tờ báo chiều hôm đó nói về một vương quốc điêu tàn ở Châu Phi. “Một vương triều rực rỡ đã suy tàn”. Bài báo viết như vậy. “Điều đó còn thê thảm hơn nhiều so với khi nước cộng hòa nhỏ bé vô danh tàn lụi”.
Muối nhà Lâm nhạt thì nhà bên cạnh cũng nhạt, cả đồng muối An Hải cũng thế. Tiếng “muối nhạt” lan nhanh khắp vùng. Báo chí lại đưa tin kiểu nửa nạc, nửa mỡ: “Vấn đề trong cách làm muối ở An Hải.” Tức là muối An Hải đang có “vấn đề”. Thế là hỏng rồi…
Tôi không văn minh văn miếc gì cả. Muôn đời tôi vẫn là Thằng Bờm. Cũng như chị Dậu, muôn đời vẫn là chị Dậu. Nhưng tôi không ăn bánh vẽ như chị Dậu. Chị Dậu vẫn ngây thơ vác đơn đi kiện. Nếu là tôi, tôi cho nổ mìn nhà bọn ăn cướp. Đừng hỏi tôi tại sao vào hùa với bọn ăn cướp?
Ba năm sau khi nhà văn Phùng Nguyễn qua đời (11/2015), Tạp Chí Da Màu vừa cho xuất bản một tác phẩm mới của anh, “Tiểu luận (của/về) Phùng Nguyễn”. Với những bài tiểu luận bàn về nhiều đề tài khác nhau vừa văn học vừa chính trị và vừa xã hội, thay vì là “nhà văn”, tác phẩm cho chúng ta thấy một Phùng Nguyễn khác, một “nhà chính luận” sắc sảo.
Đây là lần thứ tư tôi có dịp dự hội phim này. Lần này tôi nhận thấy trong khi buổi chiếu phim dành cho học sinh trung học từ các trường trong vùng không còn chỗ ngồi, nhiều người phải đứng, và các em phản ứng vui nhộn, hồn nhiên…
Người Việt Nam dạo này ngủ hơi nhiều. Chúng ta ngủ ở nghị trường quốc nội (Quốc Hội), ngủ ở nghị trường quốc tế (Liên Hiệp Quốc) …. Thức dậy thôi, tỉnh dậy đi, mọi chuyện và giáo dục nói riêng còn mơ ngủ thì đất nước gọi là bốn ngàn năm văn hiến chắc sẽ tiếp tục ngáy o o.
Vừa sinh đứa con, vợ bàn với chồng rằng cây nhãn phải là của riêng của “thằng chó”. Mỗi mùa có bao nhiêu nhãn bán hết, và “không được rớ tới” số tiền bán nhãn. Số tiền đặc biệt đó dành cho “thằng chó” khi lớn lên mua quần áo, sách vở, viết mực, những gì liên quan đến việc học hành của nó. Hai vợ chồng thương “thằng chó” lắm, nhịn ăn nhịn tiêu, cố gắng cho nó sau này sẽ đi kiếm năm ba chữ lận lưng làm vốn. Họ mong “thằng chó” nên người. Hay hơn thế nữa, thành tài.
đêm hoang vu Phạm Công Thiện
đêm cong queo hình chữ S Việt Nam
Em ơi biết chỗ nào không gài mìn
Dây kẽm gai lẫn trong bóng tối không thể gỡ.
Quanh chỗ của mầm. Màu tụm lại cắc cớ
Bóng và hình giằng xé. Rách lìa nhau
Một chút hơi ngải. Hương trinh nữ
Ủ lâu búp nõn. Chờ ra bông.
thương người gái nhỏ hậu phương
bờ sông chết đuối chiến trường thối lui
toàn dân tiêu thổ lui cui
ngọn cờ trở gió biết chui chỗ nào
ngực đêm rúc gọi âm hồn
rung cuồng sóng máu càn khôn giật mình
mộ đời trào gió vô minh
dạ thưa: tiền kiếp khởi sinh bao giờ?
Phân tích theo Ký Hiệu Học (Semiotics), mặt ngoài của ngôn ngữ mô tả một buổi họp mặt ăn dê nướng. Khách bàn luận nhiều chuyện …. Có người bàn về nghệ thuật. Có người kể cổ tích. Có người nói về đời sống bận rộn. Có người đói bụng, chờ không nổi, lớn tiếng hỏi chừng nào mới ăn tối? Đó là bài thơ đại diện ( signified). Còn bài thơ được đại diện (signifier) như thế nào?
Sáng nay ở Hà Nội, Bộ Văn hóa và Mr. Thời Vụ đã chủ trì cuộc họp báo giới thiệu bộ hài cốt hóa thạch tìm thấy ở Phú Thọ được cho là của Hùng Vương thứ 18, cùng với một vài di vật khác chôn chung trong hang đá vôi, gồm đầu voi chín ngà và chân gà chín cựa, đây là hai trong số những lễ vật xin cưới Mỵ nương Ngọc Hoa của Sơn Tinh.
Việc công bố kết quả khai quật này làm hồi sinh niềm tự hào dân tộc vốn đã tan rữa trong đầm lầy kiệt quệ của nền kinh tế vá víu định hướng xã hội chủ nghĩa.
(Thầy) Tỳ kheo về sau chái núi tìm một chỗ ngồi vạn năm
cố thoát ra khỏi ám ảnh giấc mơ tiền kiếp trong tầm tã tâm linh
giữa những nấm hoang tiềm ẩn trong hư giác
Bình Luận mới