Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »anh chẳng xé nát bìa sách khi ngốn hết câu chuyện bên trong
vì anh biết vật chứa đôi khi lại đẹp hơn thứ nó chứa đựng
anh lật ngược bìa vào trong và đảo trang cuối sách ra làm bìa
cũng như đôi khi ta cần biết trước kết thúc để quyết định có sống cuộc đời này hay không
Tôi đang chuyển hoá thành một nhành hoa
Trước khi lũ chim bay về
Giấc mơ của tôi đã sang mùa
Vạn vật dần bóc mình ra khỏi giấc mơ mùa đông lạnh lẽo.
chạy nhanh ngang qua biển
những băng đá run rẩy dưới ánh trăng
những ngôi sao dường như đốt cháy
những lỗ hổng trong bóng tối
Cái tựa đề “Vương quốc điêu tàn” có được là do tôi ngẫu nhiên đọc được trong tờ báo chiều hôm đó nói về một vương quốc điêu tàn ở Châu Phi. “Một vương triều rực rỡ đã suy tàn”. Bài báo viết như vậy. “Điều đó còn thê thảm hơn nhiều so với khi nước cộng hòa nhỏ bé vô danh tàn lụi”.
Muối nhà Lâm nhạt thì nhà bên cạnh cũng nhạt, cả đồng muối An Hải cũng thế. Tiếng “muối nhạt” lan nhanh khắp vùng. Báo chí lại đưa tin kiểu nửa nạc, nửa mỡ: “Vấn đề trong cách làm muối ở An Hải.” Tức là muối An Hải đang có “vấn đề”. Thế là hỏng rồi…
Tôi không văn minh văn miếc gì cả. Muôn đời tôi vẫn là Thằng Bờm. Cũng như chị Dậu, muôn đời vẫn là chị Dậu. Nhưng tôi không ăn bánh vẽ như chị Dậu. Chị Dậu vẫn ngây thơ vác đơn đi kiện. Nếu là tôi, tôi cho nổ mìn nhà bọn ăn cướp. Đừng hỏi tôi tại sao vào hùa với bọn ăn cướp?
Ba năm sau khi nhà văn Phùng Nguyễn qua đời (11/2015), Tạp Chí Da Màu vừa cho xuất bản một tác phẩm mới của anh, “Tiểu luận (của/về) Phùng Nguyễn”. Với những bài tiểu luận bàn về nhiều đề tài khác nhau vừa văn học vừa chính trị và vừa xã hội, thay vì là “nhà văn”, tác phẩm cho chúng ta thấy một Phùng Nguyễn khác, một “nhà chính luận” sắc sảo.
Đây là lần thứ tư tôi có dịp dự hội phim này. Lần này tôi nhận thấy trong khi buổi chiếu phim dành cho học sinh trung học từ các trường trong vùng không còn chỗ ngồi, nhiều người phải đứng, và các em phản ứng vui nhộn, hồn nhiên…
Người Việt Nam dạo này ngủ hơi nhiều. Chúng ta ngủ ở nghị trường quốc nội (Quốc Hội), ngủ ở nghị trường quốc tế (Liên Hiệp Quốc) …. Thức dậy thôi, tỉnh dậy đi, mọi chuyện và giáo dục nói riêng còn mơ ngủ thì đất nước gọi là bốn ngàn năm văn hiến chắc sẽ tiếp tục ngáy o o.
Vừa sinh đứa con, vợ bàn với chồng rằng cây nhãn phải là của riêng của “thằng chó”. Mỗi mùa có bao nhiêu nhãn bán hết, và “không được rớ tới” số tiền bán nhãn. Số tiền đặc biệt đó dành cho “thằng chó” khi lớn lên mua quần áo, sách vở, viết mực, những gì liên quan đến việc học hành của nó. Hai vợ chồng thương “thằng chó” lắm, nhịn ăn nhịn tiêu, cố gắng cho nó sau này sẽ đi kiếm năm ba chữ lận lưng làm vốn. Họ mong “thằng chó” nên người. Hay hơn thế nữa, thành tài.
đêm hoang vu Phạm Công Thiện
đêm cong queo hình chữ S Việt Nam
Em ơi biết chỗ nào không gài mìn
Dây kẽm gai lẫn trong bóng tối không thể gỡ.
Quanh chỗ của mầm. Màu tụm lại cắc cớ
Bóng và hình giằng xé. Rách lìa nhau
Một chút hơi ngải. Hương trinh nữ
Ủ lâu búp nõn. Chờ ra bông.
thương người gái nhỏ hậu phương
bờ sông chết đuối chiến trường thối lui
toàn dân tiêu thổ lui cui
ngọn cờ trở gió biết chui chỗ nào
ngực đêm rúc gọi âm hồn
rung cuồng sóng máu càn khôn giật mình
mộ đời trào gió vô minh
dạ thưa: tiền kiếp khởi sinh bao giờ?
Phân tích theo Ký Hiệu Học (Semiotics), mặt ngoài của ngôn ngữ mô tả một buổi họp mặt ăn dê nướng. Khách bàn luận nhiều chuyện …. Có người bàn về nghệ thuật. Có người kể cổ tích. Có người nói về đời sống bận rộn. Có người đói bụng, chờ không nổi, lớn tiếng hỏi chừng nào mới ăn tối? Đó là bài thơ đại diện ( signified). Còn bài thơ được đại diện (signifier) như thế nào?
Sáng nay ở Hà Nội, Bộ Văn hóa và Mr. Thời Vụ đã chủ trì cuộc họp báo giới thiệu bộ hài cốt hóa thạch tìm thấy ở Phú Thọ được cho là của Hùng Vương thứ 18, cùng với một vài di vật khác chôn chung trong hang đá vôi, gồm đầu voi chín ngà và chân gà chín cựa, đây là hai trong số những lễ vật xin cưới Mỵ nương Ngọc Hoa của Sơn Tinh.
Việc công bố kết quả khai quật này làm hồi sinh niềm tự hào dân tộc vốn đã tan rữa trong đầm lầy kiệt quệ của nền kinh tế vá víu định hướng xã hội chủ nghĩa.
(Thầy) Tỳ kheo về sau chái núi tìm một chỗ ngồi vạn năm
cố thoát ra khỏi ám ảnh giấc mơ tiền kiếp trong tầm tã tâm linh
giữa những nấm hoang tiềm ẩn trong hư giác
vào ngày kỷ niệm năm năm đi làm
tôi viết một bài thơ tình
vào ngày lễ tình nhân
tôi viết bài thơ ngợi ca lao động
Yêu một người đàn bà bốn mươi trở lên một người đàn ông già thấy mình còn rất trẻ
ngày cũng soi gương năm bảy bận
cũng lấn bấn vào ra
trái tim không chịu ở yên một chỗ
vinh danh
đãi tôm hùm
với rượu mạnh,
tôi chẳng bao giờ để ý đến những con mắt
Cơn giận của Bà già chuyển hết vào cái lồng bàn rồi chuyển sang tôi.
Bà già phang vỡ nát cả cái lồng bàn bằng nhựa vào lưng tôi.
Cái lồng bàn cũ màu đỏ nhạt vỡ nát…
TÔI KHÔNG VÀNG, KHÔNG ĐỎ.
Và tôi thấy mình là một thằng Bờm, đứa con hoang của nhân dân, mạnh mẽ và mong manh. Tôi cũng thấy mình là đứa con vô thừa nhận của Phú …
“Kẻ thù vô hình mặc áo giáp” vừa là hồn ma của những ẩn dụ đã chết qua tiến trình lịch sử của một ngôn ngữ, vừa là yếu tố có thể hồi sinh ngôn ngữ. Vì vậy, câu hỏi của Jane Miller là xúc tác, là sáng thế, và người đọc chỉ có thể giác ngộ nếu chấp nhận ngôn ngữ là một khái niệm diệu ảo và bất trắc …
Họ giam tôi vào một căn phòng màu trắng. Tôi bị trói vào một cái ghế giữa phòng. Phòng có nhiều cửa sổ. Những ngày ấy tôi thích nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời lúc …
Nói/viết về Thành Tôn, có rất nhiều điều để viết, và nói.
Là, nói về một người làm thơ, từ đầu thập niên 60 thế kỷ trước, đã có tác phẩm, xuất hiện trên các tuần báo, tập san văn chương tại Miền Nam, như Văn, Bách Khoa, Khởi Hành; đã tự xuất bản một tập thơ [1969], tựa sách là Thắp Tình. Là, về một người đã tuân thủ đúng “luật chơi” vào dòng thời cuộc; học hành, đi làm giáo sư, vào quân trường Thủ Đức, đi tù cải tạo, đi vào xứ Mỹ bằng con đường H.O.
Hai bàn chân của bà ngoại Antoinette thống trị căn phòng. Chúng nằm đó im lìm như hai con thú canh chừng, hiếm khi nhúc nhích bên trong đôi giầy bốt màu đen, luôn luôn sẵn sàng bung ra hành động; hai bàn chân bầm giập bởi những năm tháng vất vả ngoài đồng…
Như thường lệ, lưỡi luôn tận tụy với bất kỳ những gì không là nó. (Lưỡi chỉ phản bội lưỡi mà thôi!). Không sao. Hiện tượng tận tụy nào đó của kẻ bản chất không trung thành rất cần cho các thi sĩ. Lưỡi là gì? Lưỡi, thực ra, là cái bút của thân thể lên trang đời. Bút và các phương tiện tương tự trước và sau nó – từ cây que, lông ngỗng đến mouse – xét cho cùng là các biến thể lưỡi.
Bình Luận mới