tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Những đứa trẻ trong Những Ngày Trở Gió của Hồ Việt Khuê mới chính là điểm nhấn long lanh trong bức tranh tương lai quý giá, như thứ ánh sáng trong trẻo dẫn đường hy vọng lóe lên ở cuối đường hầm. Hồ Việt Khuê đặc biệt nương tay ưu ái với trẻ con và không hề nỡ làm lấm láp lầy lội chúng.
Tôi gặp Vi Diệu trong một hiệu sách quốc doanh gọi là Hiệu Sách Nhân Dân. Tôi vào đó để mua bộ sách Lê-nin toàn tập, gồm mấy chục cuốn, giấy trắng mịn mỏng như giấy sách Kinh Thánh, những người mua giấy cân kí trả giá rất cao, gấp nhiều chục lần giá mua từ Hiệu Sách Nhân Dân. Với tiền bán bộ sách này, tôi có thể chi tiêu rộng rãi cả tháng, nên tôi cố mua bằng được
Vì sao không cầu cơ hay hầu đồng múa bóng gọi vong, mời các ngài đại văn hào, thi sĩ, nhạc sĩ về cùng đàm đạo cho rõ nguồn cơn chứ lời con đĩ ngựa nào có giá trị gì? Thật khó quên cái phim ma của Mỹ ra rạp đầu thập niên 90 hồi thế kỷ trước, trong đó Demi Moore thậm chí còn nhẩy đầm mùi mẫn với linh hồn người chồng đã chết là Patrick Swayze mượn xác cốt Whoopi Golberg. Ma quỷ xem phim này phải gọi là thích mê!
Cách đây ba mươi mấy năm, tôi đã viết về cha tôi như thế. Cảm xúc từ một đêm rất khuya đi ngoài ban công nhìn vào bàn làm việc cha bên cửa sổ còn ánh đèn, in trên gương mặt xương nét sầu muộn cô độc. Khi đưa cha đọc, ông bảo, sao tứ tuyệt mà con để thất niêm luật thế…
Có bao giờ bạn đứng trước một bức tranh và tự hỏi người hoạ sĩ này muốn vẽ và diễn tả cái gì? Chắc chắn bạn sẽ trả lời tôi, “Dĩ nhiên ai mà không thắc mắc như thế?” Có khi bạn còn tìm tựa đề của bức tranh…
Tôi nói, “Anh nghĩ tinh thần quốc gia sẽ đến một lúc trở thành lỗi thời.”
“Với nhiều người thì tinh thần quốc gia đã thực sự lỗi thời. Bởi tinh thần quốc gia chỉ là một chiêu bài dễ kiếm ăn nhất cho bọn buôn máu người.” Cô nói.
Tôi nhìn thấy hỏa ngục trong tim em
Máu chảy thành những ngọn đồi
núi lửa
Tôi nhìn thấy trong mắt em
Những hồ thu đầy ắp
chiều mật độ phi thường xoay trục thành hình
phông chữ biểu bì xâm trên không khí tỳ vết
glow-in-the-dark insatiable boulder
the privatization of hope
Đêm nay khi trời trở lạnh
hãy ôn lại
mớ kiến thức, vốn chẳng là bao
ngoài âm khúc ngân lên tự xương
Hòn đá tảng có thể lăn, cái bánh xe có thể quay và cơn khát có thể chịu đựng được miễn là ta có thể giải thích được tính thiết yếu của những cực hình đó. Chúng ta đau chính vì nhiều lúc nỗi đau hoặc niềm bất hạnh đến thật tình cờ, vô nghĩa, không lý do.
Theo tâm lý học, người lớn, nhất là tuổi già, thường hay nhớ về trẻ thơ, vì thời ấy cho người lớn cảm giác yên ổn, vô tội. Câu chuyện hóa dê, được xem như “sự trừng phạt” cho đến khi “làm được điều gì tốt đẹp” mới được tưởng thưởng trở lại làm người.
Các bác sĩ tỉnh Dharamphur (Ấn Độ) đã giải phẫu lấy ra cuộn tóc rối nùi như quả bóng nặng 1,2 kg từ bao tử của một thiếu nữ 16 tuổi. Suốt năm cô thường than phiền bị đau thốn bụng. Được biết từ thơ ấu, cô có chứng tật lạ đời: thường bứt tóc, bỏ vào mồm nhai nuốt. Cha cô nói: “Càng lớn lên nó mê ăn tóc nhiều hơn.
Thứ âm thanh nghe như tiếng nước đều đặn chảy không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc với mức âm lượng không có điểm fade-in, không có điểm fade-out. Vì vậy, âm thanh này không nhất thiết là tiếng nước tiểu của anh, nó có thể là tiếng mưa rơi, tiếng thác đổ, tiếng suối chảy trong một khe núi, tiếng sóng biển… nó có thể là âm thanh của bất cứ nguồn nước nào
Tuy bất đồng ý kịch liệt với thuyết sáng tạo, Darwin cũng cho rằng Đấng Tạo Hóa đã thổi hơi thở đầu tiên vào chủng loại đầu tiên. Đó là vì tuy diễn giảng được mọi diễn biến trong quá trình tiến hóa của chủng loại, Darwin đã không thể nào giải thích được rõ ràng mầm sống đầu tiên đã đến từ đâu.
Thêm một người trong số những người tôi biết thuộc phong trào sinh viên tranh đấu trước 1975 vừa chết. Anh vốn là quá khứ và chỉ gìn giữ quá khứ. Vì …
Lịch sử không quan tâm đến những tiểu tiết được viết như những trang nhật ký. Chúng chẳng có một tí trọng lượng nào dù là ở bình diện hiện thực lịch sử, nhưng đối với người viết truyện, những tiểu tiết ấy là cực kỳ trọng đại, bởi lương tâm dân tộc sẽ nhẹ hơn không khí và trở nên rẻ rúng biết bao nếu chúng bị nhét đống vào cái hộp lãng quên và chôn sâu dưới lòng đất lạnh cùng những kẻ xấu số.
yêu những trang giấy không có chữ
như một mặt hồ phẳng không nói gì hết
không ẩn giấu điều gì hết
Xếp hàng thẳng băng
tuần tự (khiếp, kỷ luật Đức!)
sau rèm cửa xanh
những văn bản Truyện Kiều các kiểu
Thiết ngoặc lấy rồi nắm luôn những ngón tôi còn lại. Tim tôi bỗng lại dồn dập gõ trống, nhưng cả thân người ấm áp, dễ chịu. Thiết vuốt ve khuôn mặt tôi, kêu lên: đừng sợ. Tôi nghe hai chân mình như muốn rụng đi. Ừ, em không sợ. Nhưng vẫn run. Chúng ta sắp sửa làm gì đó? Chúng ta sắp sửa hết còn ngoan.
Người lạ, người quen là một tập sách viết về người, nhưng Đặng Mai Lan không miêu tả nhân vật của chị một cách máy móc theo công thức dàn dựng sẵn (một việc làm phản văn chương); chị viết một câu chuyện phi hư cấu như sáng tác truyện, thậm chí có nơi còn có cả độc thoại nội tâm. Chính nhờ bút pháp và văn phong như thế, những câu chuyện chị kể không lâm vào tình trạng chán nhàm, xơ cứng.
ↈ
Ga nằm cách trung tâm phố cả hơn ba mươi cây số. Mùa đông, ngoại ô vắng vẻ, thị trấn thưa thớt dân cư. Hầu như bao nhiêu băng giá, sương sa đều đổ xuống …
Con không để mẹ nín thinh riêng tư. Nhiều khi con kéo mẹ ra khỏi những lo nghĩ. Nhiều khi con đánh thức mẹ từ mơ mộng. Thực sự trong trí óc non nớt của đứa trẻ bốn tuổi, con chỉ muốn biết vỏn vẹn hai điều về mọi sự: nó có mẹ nó không và nhà nó ở đâu. Con yêu, có phải con đang rất yên tâm có mẹ và một ngôi nhà ở Phú Nhuận để hai mẹ con trở về sau những buổi ứ hơi?
Đọc Darwin, tôi thấy thích thú vì những phát hiện mới mẻ của nhà khoa học, nhưng buồn vì cảm thấy mình hoàn toàn…vô nghĩa. Trong cuộc t(b)iến hóa này, không có tôi, cũng không có chúng ta. Chỉ có sự sống và một diễn trình vô cùng tận. (…) Đọc Darwin, tôi cảm thấy mình đâm ra…vô ngã!
(…)
Cùng trong lúc đó, “Cặp đôi giáo hoàng” của tác giả Đinh Từ Thức đưa tôi trở lại “trần gian”, trở lại cái thế giới rất người, rất “ngã”. Với những vấn nạn hàng ngày nhức nhối.
Quá trình phát triển của bào thai cũng có thể cho thấy những chủng loại tương cận đã tiến hóa từ một tổ tiên chung như thế nào. Darwin nhận thấy bào thai của nhiều chủng loại…
Mở cửa
để làm một kẻ thất trận trước ngôi nhà của mình
bóng tối đã là chủ nhân mới
đang nhảy nhót bài ca chiến thắng trên tủ, giường và bàn ghế
Được lục soát là rất tốt
nó sẽ chứng minh
sự phấn đấu trong sạch
kể cả nhà vệ sinh.
Bình Luận mới