Cơn giận của Bà già chuyển hết vào cái lồng bàn rồi chuyển sang tôi.
Bà già phang vỡ nát cả cái lồng bàn bằng nhựa vào lưng tôi.
Cái lồng bàn cũ màu đỏ nhạt vỡ nát khi chạm vào người tôi. Vì nó đã cũ.
Chiếc lồng bàn hàng ngày dùng để đậy mâm cơm. Chiếc lồng bàn đã có từ khi tôi mới đẻ. Và lúc tôi nhận biết được sự vật xung quanh thì chiếc lồng bàn đã ở đó, hàng ngày úp vào mâm cơm của cả nhà chúng tôi.
Bà già đánh tôi bằng cái lồng bàn. Bụp bụp. Những miếng nhựa màu đỏ nhạt màu rơi ra từ cái lồng bàn. Bộp bộp. Những miếng nhựa màu đỏ nhạt màu rơi xuống đất.
Tôi không đau nhưng cái lồng bàn vỡ nát rồi. Lấy gì để đậy thức ăn bây giờ? Chiếc lồng bàn hàng ngày vẫn dùng để đậy thức ăn. Chiếc lồng bàn những lúc giận dữ Ông già vẫn lấy để phang Bà già, và trong lúc giận dữ, Bà già giằng lấy từ tay Ông già để phang lại.
Chiếc lồng bàn màu đỏ dùng mấy chục năm đã nhạt màu dần. Chiếc lồng bàn dùng mấy chục năm vẫn chưa hỏng, nhưng hôm nay nó đã đi đến cuối vòng đời của mình.
Sau này nhà tôi mua một chiếc lồng bàn bằng inox mới. Chiếc lồng bàn bằng inox bóng loáng, cứng cáp, chắc hẳn còn bền hơn chiếc lồng bàn cũ, và chắc hẳn sẽ dùng thêm được mấy chục năm nữa.
Tôi thấy thật vui vì từ ấy, không ai trong nhà tôi dùng lồng bàn để phang nhau nữa.