Bài đã đăng của Đông Hà
Kinh Ngực
nhi nữ đồng xanh cánh trời hoa máu
khóc lặm oan khiên nát vỡ mắt người
em về nhặt hạt ru chơi
sử xanh gói lại mấy lời
Một bước
Như ngọn lúa lưu vong
Cắm đất nào cũng nhọc nhằn
Cắm đất nào cũng nảy ra bông
Nhưng hạt muôn đời thì lép.
Bởi thế giới này
Lúc ấy anh không nghĩ về em
Những điếu thuốc lâu rồi không thắp lên
Đêm nay đỏ rực suy nghĩ
Chỉ cần em nhớ
Thôi thế là những tháng ngày
cầm lên rũ thật mạnh
rơi ra không một cái gì
Ở đầu cầu non nước anh ngồi đếm người đi

Bình Luận mới