Thôi thế là những tháng ngày
cầm lên rũ thật mạnh
rơi ra không một cái gì
Ở đầu cầu non nước anh ngồi đếm người đi
đầu cầu kia người vừa đi vừa đếm
có áng mây nâu dài dại trôi qua trời
Mình ngồi bẻ ngón tay
hỏi sao buồn sầu chi vậy
Em ơi nhìn đất nước
oằn vai gánh tủi nhục
cong lưng chạy hoài chả biết đổ đi đâu
Anh ứa nước mắt nhìn ra biển
rộng quá
mênh mông quá
hai bàn tay buông chấm gót
rồi thu lu trước ngực
nghe trái tim tan chảy
nước cội nguồn giờ biết chảy về đâu
Em đừng bắt chước làm buồn
nhi nữ thường tình nên ngồi tô son điểm phấn
Nhưng em hãy nhớ
nếu bây giờ anh làm người ra trận
hãy hôn anh như thuở mới ban đầu.
7.2011
.