Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Mèo Hồng*

0 bình luận ♦ 11.04.2019

th_id=OP.9f3ecPWbmN4pYg474C474&o=5&pid=21

  

Điều bất ngờ là cô có một con mèo màu hồng. Biết cô nhiều ngày qua, từ ngày ở viện về, cùng một khu chung cư, cô chưa bao giờ kể là cô có nuôi một con mèo. Một con mèo hồng, điều tôi chưa từng biết. Mèo xám, mèo đen, mèo trắng, mèo vàng, mèo hai màu hoặc ba màu, nhưng màu hồng thì tôi mới thấy lần đầu. Cực hồng. Và hơn thế nữa, nó quanh quẩn quấn lấy chân cô. Đúng là thú cưng. Tôi muốn được ẵm con mèo này lên. Nựng nó.

Thế là lúc tỉnh dậy, mặt mày sướt sát, thân thể đau nhừ, bị trói chặt xuống giường, tôi biết tôi lại bị bắt. Tôi từng bị bắt nhiều lần, nhưng lần này khác hẳn. Trên trời có phi cơ lên thẳng, dưới đất hàng chục xe cảnh sát, còi hụ và đèn xanh đỏ chiếu liên tục và hàng loạt cảnh sát bịt mặt súng tiểu liên chĩa thẳng vào tôi, một người cao khoảng một mét sáu và nặng chưa bao giờ hơn 50 kí. Tôi chỉ nhớ mình bị chích roi điện, bị đánh bằng baton túi bụi, và bị cả vài tên cảnh sát to lớn đạp xấp đầu xuống đất, vặn ngược và còng tay.

Điều bất ngờ hơn là mọi người, từ viên cảnh sát, hàng xóm nhân chứng, thư ký tòa, chánh án, người thông dịch, vị luật sư cho đến cô y tá và kể cả vị bác sĩ tâm lý đều tin cô. Khi cô nói đó chỉ là một cái tất màu hồng, mọi người gật gù đồng ý. Tôi không sợ hãi. Tôi không sợ khi phải đối diện với một đám đông thù nghịch. Họ chỉ a dua. Họ chỉ lập lại. Tôi chỉ sợ đám đông đó làm con mèo hồng biến mất. Nếu một người nói ra bất cứ điều gì, rồi mọi người chung quanh lập lại như một bản đồng ca, thì bản đồng ca sẽ thành sự thực. Đám đông là thế, họ độc ác và độc tài. Tôi không thể cãi lại họ. Thậm chí, cũng không cần cãi, Sự thực của họ là cửa miệng. Sự thực của họ là ngôn ngữ. Tôi không sợ hãi. Tôi không sợ tôi biến thành họ, tôi không thể là một trong số cả trăm cả ngàn của đám đông. Giữa tôi và họ là một khoảng cách. Con mèo hồng và cái tất màu hồng là một khoảng cách khác.

Sau mấy ngày uống những viên thuốc khổng lồ đủ màu sắc, không còn bị trói xuống giường, tôi bắt đầu hết đau nhức, mẹ vào thăm. Nhưng điều tôi thất vọng nhất là mẹ tin cô. Thế giới của tôi, từ ngày đến xứ sở rộng lớn này, chỉ có từ nhà tù đến nhà thương rồi nhà mẹ, bỗng dưng sụp đổ. Hình như cô có ma lực thay đổi sự thực. Mẹ đã đến nhà cô xin lỗi và xin cô tha thứ. Mẹ kể chính cô nói không ngờ mọi chuyện phiền phức như thế. Cô đã xin được trát tòa cấm tôi được lại gần nhà cô trong vòng một dặm. Cuối cùng, cô đã dọn nhà đi chỗ khác. Điều này làm tôi sợ hãi. Không phải vì tôi có thể sẽ không bao giờ gặp lại cô. Trên đời này biết bao người tôi không bao giờ gặp lại. Tôi chỉ sợ thế gian không còn con mèo hồng nữa. Trước khi ra về, mẹ có đưa tôi một boc đồ gói cẩn thận. Tôi mở ra. Đó là con mèo màu hồng. Tôi đưa ngay lên mũi. Đúng là một mùi vị như quen thuộc từ lâu. Như kiếp trước. Thú cưng của tôi hay của cô. Tôi cảm thấy bình an khác thường. Thiên đường chăng? Tôi cảm động chảy nước mắt. Giác ngộ chăng? Đơn giản. Chỉ là một con mèo hồng. Tôi ngây ngất để mặc con mèo hồng liếm những giọt nước mắt mình. Khi nước mắt đã khô, nhìn xuống, tôi thấy còn một món khác, cũng màu hồng, nhưng chỉ là một chiếc tất. Chiếc tất màu hồng.

Saigon, Apr 2019

*Chú thích của Lê An Thế: “Mèo hồng” dựa vào truyện “Chiếc tất màu hồng”, bản dịch của Lê Trung Tự, trên “tienve.org” ngày 21-11-2018, nguyên bản Anh ngữ “Pink Sock” của Amy Landau, trên “Word Riot” ngày 22-10-2016.

bài đã đăng của Lê An Thế


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)