Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »thực tế tôi chả là chi hết
hiện tiền do gắn/kết – với trời
thoắt cái có thể bốc hơi
miếng gan vàng – ô ̀ – hết mới lại cũ
mùi thịt da đã thành cây trái
lừng thơm khắp cả ruộng đồng
lúa thì vẫn đang thì con gái
ta hỏi người
ta có được phép già không?
Hôm qua,
một phụ nữ đã bắt đầu chuyển dạ
ngay trên Quảng Trường Đỏ
có một khẩu súng trường tấn công
dí vào thái dương của bà.
Người già có những giấc mơ xấu,
Nên họ ngủ không nhiều.
Họ đi chân trần
Chẳng màng bật đèn sáng,
I carry a body fragment
wandering on Tomb Clearing Day
in a deserted field
countless number of dirt mounts
Tôi không ưa những cái máy trợ hô hấp, tôi ghét những mũi kim gài sâu vào tĩnh mạch, và nếu may mắn không bỏ mạng, thì tôi vẫn ghét những di chứng như không còn ngửi được mùi ly cà phê buổi sáng, không nếm được vị thức ăn ngon bữa tối, và mệt đuối người từ ngày này sang ngày khác.
Thành phố Gisborne ở Tân Tây Lan, dân số ba mươi ngàn người, là thành phố đầu tiên trên trái đất đón chào ngày đầu tiên của thiên niên kỷ mới, ngày 1 tháng 1 …
ám mây trên đầu tôi, có phải đám mây mấy chục năm về trước đã bay trên mái nhà của tôi ở Việt Nam, nơi có cha mẹ, có anh, có chị, có em tôi và có cả người thanh niên yêu tôi cùng xum họp, cùng hạnh phúc với nhau không? Nơi đã một thời đầy ắp tiếng cười.
Một mùa đông. Dạo ấy tôi trạc sáu – bảy tuổi, Mẹ cho bọn trẻ con chúng tôi mỗi đứa một quả quýt. Ở vùng tôi sống, quýt là thứ trái cây lạ lẫm. Trước đó tôi chỉ nhìn thấy nó qua sách báo thôi. Sau khi quan sát các chị tôi ngấu nghiến phần quýt của họ, tôi đi tìm một góc nhà yên tĩnh, tránh xa mọi bàn tay giành giật để thưởng thức quả quýt của mình.
Buổi tối tĩnh lặng khác thường vào những giờ khắc cuối cùng trong năm. Ai mở YouTube ra nghe tiếng pháo nổ dòn tại những vùng có nhiều người Việt ở Mỹ. Ai nghĩ đến một người phụ nữ trung niên ở Việt Nam. Bà đón năm mới ra sao? Bà sẽ ăn nuốt những biểu tượng nào trong ngôn ngữ Việt? Bà có cúng mẵng cầu, dừa, đu đủ với xoài?
dồn. nén và thở
ngậm câm. đắng. nuốt
trên cao ông bà
dưới chân cầu tuột
có nhiều năm
có nhiều người của đất nước
các cơ quan khác bị tiêu hủy hết
chỉ còn lại độc nhất cái bao tử
As Spring peach blossoms graced the day
The old master would routinely display
His red paper and black ink stock
On the sidewalk filled with passers-by
Vậy là lại năm hết, Tết đến rồi!
Làm gì thì làm, dù lớn hay nhỏ, đã được Ông Trời cho làm con người, thì dù ở đâu trên trái đất nầy đi nữa, người ta …
Ánh mắt chê bai nặng nề của người chung quanh chẳng hề làm cho tôi hổ thẹn mà càng làm cho tôi xác định là chẳng cần gì phải giấu giếm quan hệ của tôi với người đàn ông “chỉ đáng tuổi con trai tôi,” khi mà bất cứ một gã năm mươi tuổi nào đều có thể phây phây xuất hiện bên cạnh người rõ ràng chẳng phải con gái gã thì không một ai thèm trách móc.
Trong suốt tiệc trà, giữa những đĩa thức ăn ngon miệng, tôi nhận ra chính người phụ nữ lớn tuổi ấy làm cho bữa tiệc linh hoạt hẳn lên, chứ không phải người thuyết trình về các bệnh của mạch máu, một chàng bác sĩ hài hước, hay các chiêu đãi viên trẻ đẹp.
Đến giờ giao thừa, cúng bái xong, ông tôi trịnh trọng mang viên pháo ra sân kê lên cục đá. Mọi người trong nhà ngồi im, chỉ được ló đầu nhìn ra cửa. Ngoại trừ tôi ra, ông tôi không cho ai ra sân cả, sợ đến giờ xông đất, vía người lớn không tốt bằng trẻ con. Tôi chạy quanh cái sân gạch hò hét, chờ hoài không thấy pháo nổ…
Ở Âu châu, các nước xúm xít nhau như trong một gia đình. Từ Paris lái xe lên thăm Hòa Lan, đi băng qua cả một nước Bỉ, chỉ cần một buổi chiều. Chúng tôi …
Biết đàn ông giống parking lot ở chỗ nào không? Biết chứ. Những chỗ tốt có người đậu hết rồi. Còn lại toàn là chỗ người khuyết tật.
Hai chúng tôi cười. Đúng quá! Thật ra tôi nghe câu ví von này lâu lắm rồi…
ta sẽ gởi ảo thân của mình vào vũ trụ
nơi trí tưởng tượng nghèo nàn bất hạnh lớn lao
ở đây với em, một nửa
vũ trụ ảo cho một nửa của chúng ta
tìm không ra cục đất sét
nặn tượng Phật hay thánh nhân
tâm linh ngơ ngáo
vì muốn tạo ra một biểu vật
khác với những tượng trong chùa
năm mới
tôi đứng nhìn cách mạng
gã đang tư lự
cờ buổi sáng dính rất nhiều màu máu khô
Thời gian từ một giờ trưa đến bốn năm giờ chiều xóm nhỏ im ỉm, vắng cả tiếng xe gắn máy chạy ra chạy vô. Trẻ con đi học, người lớn đi làm, các cụ nằm liu riu phe phẩy quạt giấy, thỏa mãn nhu cầu nhúc nhích cườm tay, ngúc ngắc đều đều như chiếu lệ.
Y xuất hiện sau khi cái nhà bưu điện sơn màu trắng và xanh lá cây mới khai trương được vài tháng. Nó có mảnh sân nho nhỏ trồng hoa và một khoảng trống phía mặt tiền đủ chỗ đậu cho bảy chiếc xe hơi. Đánh giá nhanh dựa theo tiêu chuẩn thường tình dành cho những ai có vẻ không thuộc thành phần của một xã hội bình thường, tôi để ý đến y, một anh chàng mày râu nhẵn nhụi, cơ thể tráng kiện không chút dấu vết bệ rạc rượu chè, áo quần sạch sẽ, tuổi không quá 35.
Còn nhớ đó là một đêm cuối tháng mười, tôi ngồi co ro trên chiếc giường ướt sũng, ngoài trời mưa như trút, gió rú rít gần một ngày vẫn chưa chịu ngừng. Chốc chốc tôi hé cửa nhìn ra, bốn bề nước trắng xóa. Lúc chạng vạng trong màn mưa tôi cũng kịp nhìn thấy mấy cái mủng cha để sau hè trôi ra ngõ, xác mấy con gà, con vịt nhà ai trôi lềnh bềnh. Ở góc nhà, thỉnh thoảng cha bật lửa châm thuốc, cái hộp quẹt chừng ngấm nước, chỉ xẹt xẹt lên những tia lửa nhỏ rồi tắt ngúm. Cha yên lặng ngồi bó gối nhìn ra biển nước mênh mông. Mưa vẫn trắng trời.
Chọn nghề khác, rồi cũng chẳng ra gì, chung quanh lại nói, nghề này cũng không phải nghề của ông, chuyển nghề mãi đâm chán, nhặt mấy quả banh tung liệng chơi, có một rồi vài người ghé coi, lại còn được họ liệng tiền cho, thấy sống được bằng việc đó, riết tui thành anh hề đi làm trò vặt diễn ảo thuật cho thiên hạ coi…
Bình Luận mới