Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Chọn ngày cuối cùng của năm để mở ra “Những tình huống mới” hẳn không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên của tác giả. Quả thực, thời gian được sử dụng như là một phần của cuộc trưng bày tác phẩm nghệ thuật.
Hình ảnh cô ngồi bấm những nốt nhạc, giọng hát cất lên cũng mềm như tiếng nói, khiến tôi liên tưởng đến một ly rượu cô đang cầm trong tay và uống từng ngụm nhỏ. Từng giọt trôi vào thân thể chầm chậm, mê say theo từng cảm xúc hờn, ghen, điên đảo đến độ bấu người, quấn người, miết người, ngay cả giết (người)…
Không phải chỉ có trẻ con lạc mất người lớn, mà người lớn cũng lạc mất nhau. Con người không chỉ mất nhau trong đám đông, họ còn mất nhau trong cuộc đời, trong tình duyên, trong lý tưởng sống, trong hôn nhân vợ chồng, trong nghĩa tình bằng hữu.
Hội hoạ Tình huống trước tiên là một lối thực hành nghệ thuật hướng vào bên trong. Người thực hành giải quyết vấn đề của mình, cho mình – trước khi nghĩ đến nhà phê bình, sưu tập hay bất cứ công chúng nào
Suốt thời gian gần trăm năm qua, từ ngày xuất bản năm 1929, cuốn Căn phòng riêng của Virginia Woolf vẫn được xem là tập tiểu luận văn học có tầm ảnh hưởng rất lớn …
Buổi chiều đã thẫm màu. Lâu rồi tôi không chứng kiến cái khoảnh khắc nối tiếp của buổi chiều và bóng đêm như thế này. Một vệt sáng yếu ớt còn sót lại trên bầu trời để báo hiệu sự mất hút kế tiếp. Thì ra nó uyển chuyển đến thế đấy.
Lời người dịch:
Má nó lén đọc thư nó viết cho Ông già Noel, xong phát tán cho bà ngoại nó, làm bà già mừng húm thấy thằng nhỏ ngây thơ di truyền – sắp …
Phải như cuộc đời có đầy những con người dễ dãi (với đồng loại) như thế thì trái đất đã là một góc của thiên đàng. Mỗi lần ném tờ báo vào sân nhà ấy lại không thể không nghĩ đến điều ấy. Mọi chi tiết phải nhớ thật chính xác. Đặt tờ báo không đúng chỗ là lỗi lầm khó tha thứ.
Từ xa, tôi thấy hai người quay trở lại, sánh bước bên nhau qua bãi cỏ, căn nhà lấp loáng ánh nắng sau lưng họ. Hai người cúi thấp đầu, chắc là vì chói nắng. Tôi nghĩ chỉ trong tiểu thuyết người đàn ông và người đàn bà mới có những dấu hiệu lừa dối.
Nếu chàng không gọi rủ nàng ăn tối hôm nay, chắc nàng sẽ co ro trong chiếc mền mỏng trên chiếc ghế dài này suốt buổi tối, ăn qua loa mì gói và đọc truyện hay xem phim cho qua thời giờ. Chàng cũng thế, trên chiếc ghế dài trong nơi chốn của riêng chàng, nhưng điều ấy với chàng tự nhiên đến nỗi chàng không bao giờ nghĩ nhiều đến nó.
Bắt đầu từ đâu đây? Tôi đã tự hỏi mình câu hỏi này hàng chục lần, nhìn chăm chăm vào một trang giấy trắng. Như thể tôi cần tìm một câu, một câu duy nhất – đại loại như một chìa khóa – để cho tôi bắt đầu chuyện viết cuốn sách và xóa bỏ mọi nghi ngờ ngay tức thì.
Một trong những tác phẩm hội hoạ cổ điển còn tồn tại tới nay “Last Supper” (Bữa tiệc cuối cùng) của danh họa Leonardo da Vinci, hoàn tất vào năm 1498 sau bốn năm thực hiện, là một trong những tác phẩm cổ điển được giới nghiên cứu nghệ thuật bàn thảo nhiều nhất.
Tôi dán mũi vào mặt kính lạnh và dầy nhìn ra bên ngoài. Trời đang mùa đông nên tuyết như từng phiến băng trắng rơi kín cả không gian, thật ra không phải hoàn toàn …
[H]iện nay các bộ phận còn hoạt động của đất nước phần lớn là những ngành phục vụ công chúng: bệnh viện, cơ sở giáo dục toàn quốc với hàng ngàn giáo viên và giáo sư bị trả lương thấp, điện lực, bưu điện, xe điện ngầm và dịch vụ đường sắt. Và những người mà … ông đã từng gọi là con số không, bây giờ họ lại quan trọng nhất, họ tiếp tục [phụng sự], để bảo đảm rằng đời sống thể chất này cũng thiết thực như đời sống tri thức.
Sau khi hôn tôi ở cửa, bà vẫn cố tiếp tục câu chuyện. Hình ảnh cuối cùng của bà: trong khung cửa, bóng bà nặng nề đóng khung giữa hai cánh tay tròn lẳn, trong cái áo đầm vàng – chiếc áo đẹp nhất của bà, bó chặt ở ngực và bụng – một nụ cười tròn đầy và cứng nhắc. Lần này, lại vẫn vậy, tôi cảm thấy mình bỏ về một cách tồi tệ, một cách hèn nhát.
Theo Trần Doãn Nho, viết tiểu luận phê bình văn học và thời sự “khó thì khó, nhưng gai góc thì không hẳn là gai góc. Nghề nào nghiệp đó. Thời đi dạy tôi phải soạn cours để dạy, nên dần dần viết lách kiểu đó trở thành thói quen. Nhưng nói chung, viết được là một chuyện, viết cho ra trò lại là một chuyện khác. Tôi chỉ cố gắng, nỗ lực trong khả năng của mình.”
Đến năm 1980, ông được trả tự do nhờ sự can thiệp của nhiều tổ chức quốc tế. Trong thời gian chờ đợi được con gái là Doãn thị Ngọc Thanh bảo lãnh đi Úc, ông tiếp tục viết thêm nhiều tác phẩm nữa, trong đó có quyển “Đi!”, được ký với bút hiệu Hồ Khanh. Ông đã gửi tác phẩm này sang Pháp để xuất bản tại hải ngoại.
bữa chiều ở nhà hàng “bodega” tôi dùng hai cái gỏi cuốn 3 đô la 50 xu hai cái bì cuốn 3 đô la 50 xu uống bốn chai bia hiệu “lagunitas-IPA-india pale ale” đời sống đô thị hiện đại tôi đọc truyện vừa “tiếng nói” của Linda Lê qua bản dịch của Nguyễn Đăng Thường…
là những buổi sáng greenville vắng lặng đến u ẩn
hơi lạnh buốt trên da
buổi chiều starbucks đầy tiếng anh bản xứ
ly cappuccino mùi thơm cà phê bắc mỹ
một hôm tình cờ sưu tầm được cái máy giặt của trần-kim-hoa, tôi bèn
thồn ký ức hoen ố bẩn bụi lấm sình trầy xước mưng mủ
dăm sự cố hào nhoáng
vài chủ nghĩa cá nhân tự hão
Có vẻ chuyến xe bạt mạng vồ lấy đại dương
Như loài sứa phừng lửa
Bộ thuỷ tộc họp giao ban dài hằng thế kỷ
Không một phút giải lao
đã mặc định cờ trắng
dù bất kể chuyện gì
lương tâm luôn đi vắng
xương máu kể làm chi
“Tôi chưa bao giờ xem việc viết lách là một hình thức giải phóng, “bà nói. “Hình ảnh mà tôi có là chuyện đi xuống, dấn sâu vào một thứ gì đó bên dưới. Và dưới ấy thật sự không mấy tí tự do. Tôi thường nói với những nhà văn khác – những nhà văn nữ — rằng hình ảnh của chúng ta về chuyện viết lách rất đa dạng. Một số người nói rằng với họ, nó là một hành trình đi lên. Nhưng với tôi, hoàn toàn là điều ngược lại. Chẳng phải chui xuống đất đen đâu. Mà xuống một cái giếng.” Điều gì kéo bà xuống dưới đó? Mội ý tưởng nào đó? Không: “Một ám ảnh”.
Annie Ernaux, Nobel Văn Chương 2022!
Với vinh dự này, Ernaux trở thành nhà văn nữ đầu tiên trong số 16 nhà văn Pháp, và là nhà văn nữ thứ 17 trên toàn thế giới, đoạt giải thưởng này. Nhận định về sự nghiệp văn chương của Ernaux, Ban Giám Khảo Hàn Lâm Viện Thụy Điển cho rằng nhờ “sự nhạy bén trực tiếp”…
CHƯƠNG XXX
Bát cơm Phiếu mẫu
Tháng sáu, Việt Nam đã vào mùa mưa, khu rừng Sông Lũy nơi chúng tôi đang ở, cứ năm ba ngày lại bị một trận mưa lớn. Nhà ở đang được …
Buổi sáng bột mì luộc, buổi trưa hai chén cơm, buổi chiều hai chén cơm, đó là những suất ăn đặc biệt của ba ngày Tết mà Cách mạng dành cho các anh.
Người cán bộ Cộng sản có gương mặt khắc khổ với những vết nhăn hằn sâu trên trán, áo quần chỉnh tề đứng trên bục gỗ dõng dạc nói…
Ba ngày Tết của tù nhân Tổng trại 8 tù binh lặng lẽ trôi qua trong u sầu, buồn bã, niềm vui khi có được cái bánh chưng, nửa chai bia, nửa chén cơm, không đủ khỏa lấp nỗi buồn thương nhớ gia đình. Suốt ba ngày Tết, đa số tù nhân thường tìm một nơi vắng vẻ…
Bố đi làm về mệt để cho bố ngủ. Ồn ào như quỷ lộng chùa hoang vậy đó hả’. Nó bắt chước giọng má nó đó mà. Nhưng càng ra vẻ người lớn bao nhiêu, nó càng để lộ vẻ bé bỏng tội nghiệp bấy nhiêu…”
Bình Luận mới