Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »tôi cầm những khoảng trống trong tâm hồn
ném vào trong khoảng trống của gió mùa
những khoảng trống đan vào trong những khoảng trống
tạo nên những âm thanh như tiếng khóc
khi giấc mơ hiện đại bất ngờ đào thoát
(không phông hình không nhạc nền)
diễn viên ngơ ngác quên mất tên mình in đậm sau lưng
khán giả khẩn trương vỗ tay theo dấu hiệu phù phép
Những gương mặt biểu ngữ
Sực tỉnh sớm mai góc đường
Tươi thắm cô đơn như quan chức
Các học sinh thổ dân bị bắt phải nói một thứ tiếng xa lạ là tiếng Anh. Nhiều em bị bắt phải theo một tôn giáo xa lạ, là Thiên Chúa Giáo. Tất cả bị dạy dỗ phải xem nguồn gốc gia đình mình là “bán khai”, “tà giáo”, “mọi rợ”.
Huyết giác là cây thuốc, vết thương của nó khi lành, hóa gỗ sẽ có màu đỏ như máu và đây là phần dùng để làm thuốc. Vết thương là phần có giá trị nhất của cây nên tên gọi huyết giác cũng là chỉ phần này, cả thân cây bạc trắng mà. Muốn cây có vết thương phải vạt, băm vào thân nó cho tứa máu, tứa nhựa chớ sao…
Nhân chủ bút Phạm Phú Minh của Diễn Đàn Thế Kỷ thông báo nghỉ hưu ở tuổi đã-quá-tuổi-hưu 85, tôi đi tìm một tấm thiệp để gửi chúc mừng anh.
Giá còn vẽ được—bây giờ thú thật là đến viết, mấy ngón tay vốn quen với bàn máy chữ điện toán đã không còn nghe lời mình nữa…
Chị đi vào bếp lục lọi một con dao. Thật to. Chị mài đi mài lại, kiểm tra độ sắc bén bằng cách lướt một ngón tay dọc theo lưỡi nó. Chị nắm chặt dao, nín thở, cắn chặt môi và trong một cú thần sầu sấm sét, phạt đứt bộ ngực nơi mà tiết hạnh đã tan tành!
Đôi khi một câu chuyện đứng chờ bạn ở góc đường để được kể lại.
Tới đoạn đại lộ số 4 sắp rẽ vào xa lộ cao tốc xuyên Đông Tây, Kiêm chạy chậm lại rồi tấp vào lề, chỗ có ghi bảng cho phép dừng khẩn cấp, bước xuống.
Tháng 10/2022 vừa qua là kỷ niệm 31 năm kể từ khi tạp chí Hợp Lưu ra đời …. Như nhà báo Lê Quỳnh Mai đã trích lời Trần Đạo để ở phần chapeau bài phỏng vấn của cô: “Tạo ra một diễn đàn trong đó mọi nhà văn Giao Chỉ, bất kể hình hài ít nhiều dị hợm của nó trong thế kỷ 20, đều có tiếng nói, đâu phải chuyện chơi. [Khánh Trường] là người làm được điều đó.
Chữ Quốc Ngữ là một chất keo kết nối dân tộc. Yêu tiếng nói, chữ viết cũng là một cách yêu nước. Và khi có những điểm chung thì trên đường dài, ta có thể cùng làm cho chữ Quốc Ngữ phong phú hơn, Những thay đổi, nếu xét thấy cần thiết, có thể làm từ từ, và theo một tầm nhìn nhất quán, xuyên suốt.
Như anh Minh nói chúng tôi quen biết nhau khá muộn khi cả hai chúng tôi đều đã bước qua tuổi 60. Do duyên văn nghệ chúng tôi quen nhau đúng 20 năm trước. Năm 2002, anh Minh lúc ấy là chủ bút tờ Thế Kỷ 21 thực hiện ở Nam California một số báo Tưởng Niệm Nhất Linh nhân ngày 7 tháng 7.
Tháng 11 năm nay là tròn 20 năm từ ngày điêu khắc gia Lê Thành Nhơn (1940-2002) qua đời tại Melbourne, Úc, nơi anh định cư từ năm 1975.
Cách đây gần 10 năm khi lang thang quanh trên 200 pho tượng trong công viên điêu khắc nổi tiếng nhất thế giới Vigeland ở Oslo, Norway, tôi nhớ đã tự hỏi không biết hồi còn sinh tiền Nhơn có dịp ghé nơi này—làm sao đã không được!…
bao di chỉ đào lên từ trầm tích của quá khứ lần lượt được trưng bày
cuộc trưng bày rất riêng trong góc hầm tưởng niệm
con diều giấy xanh đỏ tím vàng đang ngất ngưởng vi vu bay lượn
bỗng nổ tung trên bầu trời mùa hè lụt nắng
nhặt viên sỏi đọc đường
đưa lên mắt săm soi
không vĩ đại như cách mạng
nhưng cũng tầm kỳ quan
thế giới bị thu nhỏ trong cái tôi lẫm liệt
quạ đen bay đến mỗi sáng sớm
hình như nó sống chỉ để làm một chiếc loa
kêu quang quác
báo cơn giông ai cũng biết trước
Lời người dịch: Chào đời ở Ukraine, làm đặc phái viên cho tạp chí văn chương Nyoman ở Minsk. Trong thời gian hành nghề ký giả, bà thu thập chuyện kể về những biến cố …
Khi cô Emily Grierson chết, cả thị trấn chúng tôi đi đám tang: đàn ông theo kiểu trân trọng cảm mến một tượng đài đã đổ, đàn bà phần lớn vì tò mò muốn xem …
Chui vào chai lọ
tôi thành con mắt thứ ba
vừa thở vừa quát
không biết thế giới này từ đâu đến.
Tôi vẫn coi ông là người thày thứ nhất, dù không học ông ngày nào. Không chỉ vì sự nghiệp văn học đồ sộ của ông, vì ông mở đường cho triết học và phê bình Việt Nam vào thời hiện đại, mà còn ở tinh thần tự do, phóng khoáng, chấp nhận những sự lên án, đôi khi hết sức thiển cận và đầy ác ý của đối phương ….
anh không là anh hùng trong mắt em khi trong tay cầm báng súng, dẫu bị ép buộc. sợi dây thần kinh em căng thẳng, những sợi gân dọc theo cổ tay anh căng thẳng. hai ta như con ma ngủ, hãy mở cửa mộ phần của hai ta ra. hãy tựa vào vai nhau, dẫu sống lưng không còn đứng thẳng.
Chuyến xe lửa từ Zutphen đến Winterswijk rất yên tĩnh, chỉ có vài hành khách. Rồi một người đàn ông nữa lên xe, anh ta ngồi ngay đối diện, tôi phải thu chân lại. Tôi đang trên đường đến Bảo Tàng Viện Mondrian, nơi có treo bức vẽ trước nay lúc nào cũng nằm xếp gọn trong ngăn kéo, mãi đến giờ mới được trưng bày.
Tôi nghe văng vẳng bên tai: Thủy Tinh Hóa… Thủy Tinh Hóa… ngăn chặn sự chết…
Con người không cần phải chết hẳn…Cứ cho vào cái bồn này…Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại….
Nhà già có bề ngang 5 mét rưỡi, dài 10 mét – diện tích gòn gọn nằm trong một con hẻm đủ rộng cho xe bốn bánh chạy qua chạy lại, kể cả bán tải. …
“… Ôi những đêm,
Những đêm dài
Khóc.
Một mình, lẻ loi…”
[ThanhTâmTuyền / nhạc Cung Tiến]
Lệ Đá Xanh
Mười hai giờ đêm, giữa mất đi của một ngày cũ, đêm vẫn không cần sáng, để đón chào bình minh …
buổi tối ngọc trai sâu
vỏ sò trong biển
và tất cả nơi chốn đã qua
xa vào điểm cuối
Bình Luận mới