Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Cậu lớn lên với lòng tin Thượng đế, thiên thần, ác quỷ, thần linh, tà ma, mặc nhiên như tin chiếc xe bò hoặc cột đèn đường, và cậu cho rằng chính tại vì thị giác kém của cậu mà cậu chưa bao giờ nhìn thấy ma. Cậu vẫn mơ gặp được một bác sĩ đo mắt thần kỳ để cậu có thể mua của ông một cặp kính nhuộm màu xanh lá cây có thể chữa tật mắt đáng tiếc của mình.
Tôi không biết có nên kể cho Sơn nghe về buổi sáng hôm qua, một sáng mùa đông tôi lang thang trong một cánh rừng.
Trên bản đồ ngoại ô Paris, vùng đất này được định vị như một công viên lịch sử. Nhưng với tôi nó là rừng vì quá bao la
Chúng tôi tới rừng sồi bằng xe đạp, mang theo giá vẽ, khung vải căng sẵn, bảng màu, cọ và dĩ nhiên mẹ tôi cũng mang theo thức ăn, cà phê, đá lạnh, bánh mì sandwich, gà tây, bơ đậu phộng, cà chua và rau thì hái từ vườn nhà. Anh tôi luôn luôn mang theo chiếc khẩu cầm nhỏ thổi những bài nhạc có âm hưởng của nhạc đồng quê – hoang dã tình tứ nhưng cũng mất mát xa xôi, làm tôi nghĩ tới những phim cao bồi hồi còn bé đi chơi chiều thứ Bảy cùng với bố mẹ. Tôi thích nhất anh tôi thổi bản Thung Lũng Sông Hồng – Red River Valley.
Ở Sài Gòn, tôi thân với nhiều người hơn: Nguyễn Viện, Nguyễn Quốc Chánh, Trần Tiến Dũng, Thận Nhiên (thời anh sống ở Việt Nam), Lý Đợi, Bùi Chát, v.v… Tính tình mỗi người mỗi khác, nhưng tất cả đều có một phong thái chung: Tự do. Họ khác hẳn anh em cầm bút ở miền Bắc, những người cán bộ, mang văn hoá cán bộ, lúc nào cũng thuận thảo với dòng chính thống: Ngay cả khi họ phê phán chính quyền, sự phê phán ấy dường như lúc nào cũng có mức độ.
Liên quan trực tiếp đến việc Bá Đa Lộc qua đời còn thấy một số văn bản đầu tay (primary sources) từ chính triều đình chúa Nguyễn, đó là một sắc thư phong tặng ông tước Quận Công và một tên thuỵ Trung Ý, một văn bia đặt tại mộ và hai bài văn tế bằng chữ nôm của chính chúa Nguyễn Phúc Ánh và của Đông cung Cảnh.
Trong cuốn tiểu thuyết của nhà văn Miranda Cowley Heller có tên The Paper Palace, tôi thích một đoạn văn ngắn của cô:
Người tình Jonas nói với Elle: “Em ạ chim ruồi – hummingbirds là …
Hãy nhìn lên bầu trời một đêm đen. Nơi đó, những vì sao lấp lánh, vô vàn vô số. Ta được biết chúng đã hiện hữu rất lâu trước khi ta đi vào thế giới. Và vẫn ở đó khi ta từ lâu đã ra đi. Ánh sáng của chúng…
trong môi trường liên tục trái gió trở trời
con thằn lằn cụt lưỡi sống đời
câm nín ngụp lặn xuyên suốt đêm ngày chẳng hề cất tiếng
ngẫm cho cùng: cụt lưỡi là kỹ năng thích nghi để tồn tại
tác giả bài điếu văn cắn răng lướt giao diện Facebook
tin tôi chết trẻ sẽ được bao nhiêu lượt người like
nào nào rào rào bao phen tranh luận nôn nao
cái thú tính giả tạo trỗi dậy
vì giả tạo nên mang chất tàn bạo
mỗi buổi sáng hắn như con thú
bắt đầu ngày bằng những gầm gừ trên bọn khác giống
[chín một một]
mộtmộtmộtmộtmộtmột
người nói lắp lên tiếng báo động sự nguy khổn toàn cầu
người trong gương bước ra
hai con gián
một con to
một con nhỏ / ở giữa buồng
bảo nhau “giữ yên lặng!”…
Tôi không ngạc nhiên thấy anh Thành Tôn được mọi người cảm mến và quý trọng. Theo tôi, đó là lẽ đương nhiên. Tuy chỉ mới quen biết anh từ sau khi về sống ở Orange County cuối năm 2010, tôi có cảm tưởng chúng tôi đã là bạn từ lâu. Có thể đã có tình thân và tin cậy nhau từ một đời sống trước.
Độc đáo, khác thường, Trump xuất hiện đột ngột, làm xáo trộn cái không khí tranh cử vốn thường nghiêm túc và lịch sự trên chính trường Mỹ. Là một người của công chúng, Trump vi phạm hầu như tất cả những chuẩn mực thông thường của bất cứ một cá nhân nào khi giao tiếp với đám đông.
Cũng là chủ trương chung trong kinh tế xã hội chủ nghĩa lúc bấy giờ, mỗi thành phố lớn phải là một “đại điểm” tập hợp được cả ba ngành, thương, công và nông nghiệp. Là nơi mua bán trao đổi hàng hóa, có luôn cả những xí nghiệp sản xuất đủ thứ ầm bà làng từ hộp sữa tới cái xế bốn bánh, thêm/gồm/ luôn cả nông nghiệp mần ra vườn rau ruộng lúa. Nói chung là ta đủ tự cường lẫn tự cung tự cấp, không cần nguồn ngoại nhập.
Cô nghĩ lại những lần trò chuyện. Nơi con người giản dị ấy chứa rất nhiều mâu thuẫn. Ông lãng mạn, cái lãng mạn của tóc gió đất Quảng, không ái tình vớ vẩn. Ông phóng khoáng tư tưởng, không phóng túng đời sống. Ông chân thật xuề xòa nhưng ý nhị chu đáo tử tế với người chung quanh. Mang trên vai gánh nặng cuộc đời và những tai ương của kiếp người, ông lúc nào cũng mỉm cười những nụ cười hóm hỉnh sảng khoái
Khoảng đầu thập niên 1960 một số học sinh trung học Trần Quý Cáp trong đó có Thành-Tôn đã có thơ đăng trên tạp chí Bách Khoa. Một hôm giáo sư Phan Khôi bước vào lớp của Thành-Tôn tay cầm một cuốn báo Bách Khoa và nói với cả lớp: “Một số thành viên tòa soạn báo Bách Khoa đang ngồi trong lớp này!”
Em không thể nghĩ ra cả năm nay chúng ta không gọi nhau, không nghe thấy tiếng nhau, không gửi tin nhắn cho nhau. Chuyện này quả thật quá khó khăn cho cả chị và em. Chị bây giờ chỉ là “hồn sương bóng quế” còn em vẫn đặt trong đầu những câu hỏi “Tại sao” rất ngu ngơ.
Săn lùng tung tích “bọn chúng”, là bọn sách cũ có giá trị, quý hiếm ấy, gom nhặt, nhưng không có mục đích làm một thư phòng cho riêng mình; mà, luôn dành tặng cho những ai “mê cái chữ”; trong ấy phần lớn là các nhà nghiên cứu văn học, văn chương, lịch sử. Lạ lùng, Thành Tôn tặng một người bạn thân, cả đôi người chưa quen biết, nhưng “Anh ạ, tôi cần quyển sách ấy”. Nếu người được tặng sách quên lời cảm ơn, cũng chẳng sao, lần sau gặp lại, nếu cần thêm, tặng thêm.
Hành trình của mẹ, đó là một hành trình vô cùng đơn độc. Ca dao Việt đã mô tả cái đơn độc đó bằng hai câu đối đơn giản mà vô cùng thấm thía đối với những ai đã từng trải qua: Đàn ông đi biển có chúng có bạn / Đàn bà vuợt cạn một thân một mình.
Tuần trước cảm thấy đau bụng. Vợ đưa đi bác sĩ khám rồi chụp hình quang tuyến. Sau đó, bác sĩ gọi điện thoại về nhà giải thích cho vợ tôi, trong khi tôi đi vắng. Nàng tưởng tôi đã biết. Thai mới một tháng, còn nhỏ. Hơi giống bụng uống nhiều bia.
Thơ anh là cơn mộng có ý thức. Trong những thời đại khó khăn, tuyệt vọng, ngôn ngữ cũng cần một thứ tuyệt vọng mới, sự phá chấp, một thứ “lục bát tản thần” theo như cách nói của Nguyễn Hàn Chung. Anh cố gắng nổi loạn trong thơ…
Tất nhiên khán thính giả cũng biết, là trong cuộc đời này, không có gì là mới cả, cái gì cũng là cũ, nhưng mà tôi thấy rằng sau một thời gian tôi làm âm nhạc theo tonalité của Tây phương, bây giờ tôi muốn làm cái gì của Đông phương, của Việt Nam, cái đó dẫn tôi đi làm cái mà tôi khoái, mà hiện giờ tôi khoái nhất là làn điệu quan họ Bắc Ninh.
Tôi không tìm ra nổi sự liên hệ giữa Karl Max
và con đường mòn Hồ Chí Minh trên không giữa mùa dịch
sợi dây thừng của Lenin kéo dài tới đâu
anh biết tình yêu tan vỡ là gì, phải không
cái vuốt ve, xăm vào da, nước nóng nước lạnh đều vô dụng
chà xát nó
anh chảy máu…
là họ nghe ba hô đã thấy cách mạng
gõ cửa
và ba ra bắt tay / liền
những người cách mạng dẫn ba đi
Khi phiên tòa bắt đầu, luật sư bên công tố viện đã lên án tôi về tội đánh cắp tài sản trí tuệ của hàng ngàn tác giả. Điều này đúng. Tôi có tội. Sẽ phải đi tù vì cố ý phạm pháp và ở tù lâu hơn vì không thể trả số tiền phạt quá lớn.
Bình Luận mới