Trang chính » Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

Giọt nước trên cây xương rồng / Dew on a cactus

0 bình luận ♦ 22.07.2022

 

 

 

Giọt nước trên cây xương rồng

 

Những vì sao

Hãy nhìn lên bầu trời một đêm đen. Nơi đó, những vì sao lấp lánh, vô vàn vô số. Ta được biết chúng đã hiện hữu rất lâu trước khi ta đi vào thế giới. Và vẫn ở đó khi ta từ lâu đã ra đi. Ánh sáng của chúng truyền qua những khoảng cách mà tâm trí ta không thể hình dung. Chúng có nhiều hơn hạt cát trong tất cả các đại dương, điều này ta có thể hình dung được nếu đã may mắn một lần ngồi trên bãi biển, xúc cát mịn và nhìn chúng rơi qua kẽ tay ta.

Tôi mười bảy tuổi khi lần đầu tiên so mình với vũ trụ. Ba người chúng tôi, tôi, em trai và em gái, đang đứng trên ban công ngôi nhà hai tầng của chúng tôi, nhìn lên bầu trời mà bây giờ tôi không nhớ để làm gì. Chúng tôi không thấy những vì sao rõ như chúng tôi mong muốn. Tưởng tượng một con ngõ, hẹp như con ngõ Mỹ điển hình, với những ngôi nhà được xây ở cả hai bên. Có những hàng cột đèn bằng gỗ, dây điện chạy từ cột này sang cột khác, từ cột điện đến các ngôi nhà. Một mạng lưới lộn xộn được dệt bởi một con nhện không hề có ý thức đạo đức hay nghệ thuật.

Và những vì sao, chúng nhìn xuống chúng tôi, thờ ơ. Chúng nào quan tâm nếu một mạng nhện chẳng ra chi ngăn ánh sáng của chúng đến với đôi mắt của những người thưởng ngoạn chẳng ra chi. Chúng biết chúng sẽ còn tỏa sáng. Khi những cô gái và cậu trai này lớn lên, kiếm việc làm, kết hôn, sinh con, mua nhà, đi nghỉ mát, để rồi sau đó viện dưỡng lão. Sau đó vào mồ. Sau đó vào cát bụi.

Một nửa dấu chấm lập loè trên một đường vô tận, dường như đó là số phận của con người.. Nhưng ta sẽ không ngừng cố gắng in dấu ấn của mình trên thời gian trôi chảy. Đó là gánh nặng của nhân loại. Một gánh nặng khá cao vời, nghĩ cho cùng.

 

Nhà thơ

Gần đây, ngắm nhìn sương mai trên cây xương rồng bay hơi là một phần trong nghi thức buổi sáng của tôi*
đó là nơi những con bướm quay trở lại cội nguồn của chúng
giọt sương, đến từ hư không, sẽ trở lại hư không
sự kết thúc, sự chấm dứt, sự tạm dừng vĩnh viễn, một hố sâu đầy muôn vật và bóng tối
linh hồn trở lại trạng thái ban đầu, các nguyên tử du hành không tên tuổi
cây xương rồng
đã được tha bao nhiêu đớn đau mà không hề biết:
đặt câu hỏi và ngờ vực câu trả lời, đến không chuẩn bị và ra đi phá sản. khởi hành không điểm tới
tuyệt vọng, buồn rầu
nỗi đau vừa cạn vừa sâu. chôn dưới đáy và một niềm vui thoáng qua có thể trồi lên mặt

hãy nhìn cây xương rồng
nó đang giương gai nhọn
đó là cách xương rồng nhổ vào mặt chúng ta
ngồi trên bệ cửa sổ của tôi từ lúc mới sinh ra
chứng kiến rất nhiều
vẫn không nhìn thấy nước bốc hơi, thấy những gì một giọt sương đem đến

 

Cây xương rồng

nhân loại là tuyệt tác của một nghệ sĩ điên rồ nhất
sinh vật với một chỗ thật khiêm tốn trong không gian và cố sức đi xa
tự tin và quyết định một thượng đế là không đủ. ca ngợi thiên nhiên và giam hãm chính  mình
nói về tự do và nô lệ cho ước mơ, mong muốn
đầy dục vọng thú tính và tư tưởng thánh thiện
tranh chiến với bản thân và tìm kiếm hòa bình
quá vị kỷ để thấy sự đớn đau
ở khắp nơi. là đặc trưng của thế giới
với chúng tôi, mỗi cái gai, một vết thương đẩy ra nhưng không buông bỏ
bên ngoài như sẵn sàng gây thương tổn, chúng tôi đang cố gắng bảo vệ phần mềm mại bên trong

nhà thơ tin rằng đau khổ là đặc tính của con người
tin chúng tôi đã tự gây ra thương tích cho chính mình trong nỗ lực trở thành hình ảnh họ
nhưng tôi thà là cây xương rồng bé nhỏ
tôi biết con người tự hành hạ họ ra sao

 

(*) Ý của Ngu Yên

 

 

 

Dew on a cactus

 

The stars

On a dark night, look at the sky. Up there, stars are twinkling, innumerable, myriad.  You’re told they existed long before you came into this world.  And will be there after you’ve long gone.  Their brightness travels a distance your mind can’t visualize.  There’re more of them than grains of sand in all the oceans, this you might be able to visualize if you’re fortunate enough to have once sat on a beach, scooped fine sand with your hands and let it through your fingers sift.   

I was seventeen when I first stacked myself up against the universe.  The three of us, me, my brother and my sister, were standing on the balcony of our two storied house, looking up at the sky for no reason I could think of now.  Not that we could see them the way we’d like to.  Just imagine a lane, as narrow as your typical American alley, with houses built on both sides of it.  There were rows of wooden lamp poles, wires ran from pole to pole, from pole to houses.  A messy web weaved by a spider with no work ethics or artistic sense.

And the stars, they looked down at us, indifferent.   Did they care if a pathetic web prevented their light from fully reaching the eyes of a few pathetic viewers?  No, they knew they’d still shine.  When these young girls and boy grow up, get a job, get married, have kids, buy a home, go on vacation, then to a nursing home.  Then to a grave.  Then to dust.

A flickering half dot in an infinite line, that seems to be our destiny. But we’ll never stop trying to have our existence imprinted on fluid time. That’s the burden of humanity.  A most un-worldly one, come to think of it.

 

The poet

watching dew on my cactus evaporate has been part of my morning ritual lately.*   it’s where butterflies go back to their root
drops of dew, came from nowhere, will be nowhere
the end, the period, the eternal pause, a black hole full of all things and darkness
a soul returns to its original state, atoms traveling incognito
the cactus
it’s been spared of all and doesn’t know
asking questions and distrusting answers. coming unprepared and leaving bankrupt. departing without a destination
the sadness, the despair
a pain both deep and shallow. buried at the bottom and a fleeting moment of joy could overturn it

look at the cactus
it’s raising its thorns
that’s how cacti spit in your face
sitting on my window sill since birth
witnessing much
it still can’t see water evaporate and what a dewdrop could do

 

The cactus

humanity is the finest work of a most crazy artist
a species so humbled by its space and tries to travel far
confident and decided one god wasn’t enough, praises nature
and stays in confinement. talks of freedom and slaves to dreams and wants
filled with animal lust and sanctimonious thoughts
at war with self and aims for world peace 
too egocentric to see pain
ubiquitous. characteristic of this world
for us
each thorn, a pain pushed out but not let go
by projecting the ready-to hurt outside, we’re trying to protect the inside soft

the poet believes suffering is human’s specialty
believes our pain was just an effort to fit into certain image
but I’m only a cactus.
not the one that’s good at self torturing

 

(*) Idea from Ngu Yên

bài đã đăng của kc Nguyễn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)