tháng tư đến bằng thuyền
trên sông Bến Nghé
chúng ta nhìn. dòng nước không lặng lẽ
nhưng những đợt sóng xô dạt làm ta tưởng mắt mình lầm
thuyền xuôi từ đâu, Vân Nam
lúc nào, năm mươi tư hay sáu tám
mỗi tờ lịch, định mệnh viết bằng nhiều thứ tiếng
người hành khách vẫy tay. áo trắng mờ trong bọt sóng
tiếng động cơ chìm trong câu chuyện
mưa nắng huyên thuyên, bờ sông nhiều khách du hành
thuyền xuôi về đâu, Thành phố Hồ Chí Minh
cái tên được đặt có lẽ trong hang Pác Bó
thủ đô hoa lệ, tất cả có thể mua với đồng đô la viện trợ
phòng trà, khách sạn
lòng thanh liêm, trách nhiệm
‘dậy mà đi, dậy mà đi’ người hành khách kêu khàn giọng
tiếng kêu chìm trong câu chuyện
đổi trao thương lượng, thuyền có những lái buôn
bờ sông, người chen chân
tháng ba đứng chờ với tro và máu
những xác lê về từ con đường quốc lộ
xác anh hùng bên xác những người chạy trốn
xác nằm ngủ và xác đang mở miệng
thượng đế vắng mặt hay quay mặt
xác cứ chờ. câu trả lời chẳng an ủi được linh hồn
đã đến rồi, cuộc hành trình nhiều năm
tờ lịch bóc với nước mắt bên này và bên kia lời khinh miệt
lịch sử đi rất chậm
nhưng biết đâu sẽ bắt gặp con thuyền
trưa nhiệt đới, cụm mây trôi
bông gòn trắng quấn tang rồi, tháng tư
.