chim gọi đàn, thất thanh
đêm đến sớm, trái đất nghiêng nhiều quá
đừng
thế giới này đã có đủ mối lo
đừng tiếp tục nghiêng
biết đâu một ngày, ánh sáng không thể nào dừng lại
vùng đất thấp. mắt giương to
những người đã đến bằng sao chổi
một ngày, biết đâu
sẽ tin vào ngơi nghỉ của mù lòa
đừng tiếp tục nghiêng
miếng táo cắn dở dang biết đâu sẽ rơi ra từ miệng
ngàn năm trôi, vải giờ bụi và mảnh vụn
trần truồng, Bạch Tuyết
làm sao có thể trở vào chuyện cổ tích của tình yêu
đừng tiếp tục nghiêng
một ngày, biết đâu sách vở trượt vào hố đen đầy sức hút
không còn di tích của thời đại giấy mực
không lời giải mã cho những niềm tin của thế hệ chúng tôi
đừng tiếp tục nghiêng
những cây thông biết đâu không thể nào đứng thẳng
chúng rên và người trưởng thành im lặng
xa xỉ. ngoài tầm tay họ đã rất lâu
trái đất tiếp tục nghiêng
không lời tiên tri
không bồ câu từ chiếc mũ nhà ảo thuật
thức giấc
tất cả là vụn vặt của giấc mơ
birds are calling, shrieking sounds
night comes early, the earth tilts too much
don’t
our world’s got more than enough worries
stop tilting
someday, light might be unable to visit
the lowlands. eyes strain
those came by comet
might believe in the comfort of blind
stop tilting
that apple bite in her mouth might one day fall off
thousands of years passed, cloth now debris and scattered dust
Snow White, naked
can’t return to the fairy tale of love
stop tilting
into a black hole books one day might slip
relics of the ink and paper era lost
decryption of our generation’s beliefs gone
stop tilting
one day the pine trees might all bend
they groan and the adults quiet
luxury. out of their reach long ago
the earth keeps tilting
no prophecy
no dove from the magician’s hat
wake up
all just bits of a dream
.