Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác, Song ngữ Email bài này

Con chuột nhỏ / A Little Mouse

0 bình luận ♦ 26.09.2022

 

 

Con chuột nhỏ

Không biết từ đâu đến, nó chạy về phía chúng tôi.

Chiếc kính râm của tôi đã nhầm nó với một loài động vật hoang dã nào đó và một nụ cười trìu mến ngay lập tức nở trên môi tôi, để rồi chết đột ngột khi danh tính thực sự của nó lộ ra: một con chuột nhà nhỏ xíu.

Ai có thể ngờ cái chết yểu của một nụ cười lại có thể mang đến cho tôi nhiều rắc rối như vậy! Con chuột đến quấy rối tôi trong ba đêm liền vì đã bị tôi xúc phạm! Ba đêm không thích thú chút nào nhưng tôi đoán khi ta làm tổn thương cảm xúc của một con vật thì tất nhiên cảm thấy mình có tội.

Đêm đầu tiên con chuột xuất hiện trong giấc mơ của tôi, nó không hề giấu giếm sự tức giận nhưng vẫn nói năng khéo léo. Làm thế nào ranh giới giữa tình thương mến và sự ghê tởm có thể chỉ dựa trên tiếng tăm của một loài, nó muốn biết. Tiếng tăm đi kèm với quyền lợi và tổn thất, tôi giải thích một cách mơ hồ trong khi cố gắng suy nghĩ về chính tiếng tăm của chúng ta. May mắn thay, con người ngồi ở đầu chuỗi thức ăn nên sự thương mến hay chán ghét từ các loài khác sẽ không ảnh hưởng chúng ta cho lắm. Hầu hết sẽ bỏ chạy khi gặp chúng ta, nhưng đó là vì sợ hãi hay tôn trọng. Đang chuẩn bị nở một nụ cười không gián đoạn cho con chuột, đột nhiên một ý nghĩ lóe ra trong đầu tôi. Chà, tôi không biết chúng ta đã tạo được danh tiếng gì cho mình trong vũ trụ này nhưng nếu người ngoài hành tinh thấy chúng ta kinh tởm và bay đi thì tôi cũng bị tổn thương nhiều lắm đó! Bây giờ tôi mới thấy thông cảm cho con chuột nhưng nói xin lỗi quá khó nên tôi chỉ có thể nói tôi tin chắc loài chuột có thể cải thiện hình ảnh của mình.

Đêm thứ hai, con chuột nói năng mạnh mẽ và thẳng thắn hơn. Vẻ đẹp được định nghĩa như thế nào? Ngày nay ai cũng đẹp, không ai là không đẹp. Một con chuột nhà cũng có thể được mô tả là đáng yêu, đúng không? Tất nhiên nó có thể, tôi xác nhận. Đó là lý do tại sao tôi nhầm danh tính của chuột đó, tôi giải thích. Và ai biết được, một ngày nào đó có thể tính từ ‘ghê tởm’ sẽ bị xóa khỏi từ điển. Một ngày nào đó có thể đạo đức và sự đồng cảm được đưa vào sự mô tả các đặc điểm của người và vật. Một ngày nào đó có thể mọi người và mọi thứ đều đẹp đẽ, thông minh và can đảm. Và nếu cách sử dụng từ ngữ hào phóng đó có vẻ vô lý, chúng ta có thể thêm trạng ngữ ‘một cách phóng khoáng’ vào để nghe suôn tai hơn. Ví dụ như những con trùn xinh xắn – một cách phóng khoáng, người đàn ông dũng cảm – một cách phóng khoáng, con chồn hôi thơm tho – một các phóng khoáng…

Lúc này, tôi nhận ra mình đã bị cuốn đi hơi xa nên vội vàng thanh minh: Có cái đẹp bên ngoài và có cái đẹp bên trong. Bên trong quan trọng hơn, mọi người nên học biết sự thật đó.

Câu hỏi về sự giả định vô tội được chuột đặt ra trong đêm thứ ba. Có phải một con chuột chỉ nên được công bố là mối nguy hiểm cho sức khỏe sau khi bị bắt gặp quả tang đang chạy qua cống nước bẩn và mang vào tủ thức ăn hàng tấn vi khuẩn và những thứ khác?

Câu hỏi này chỉ là sự lặp lại của câu hỏi đầu tiên và tôi định loại bỏ nó nhưng con chuột khẳng định chúng khác nhau. Tại sao chuột không được đối xử giống như những con chó hung hãn? Chúng được giả định là vô tội và thậm chí được tha chết sau khi xé chết người. Ngay cả tội phạm cũng được đối xử tốt hơn loài chuột. Người tốt giết người tốt trong trận chiến. Họ không nghĩ kẻ thù của họ có đáng chết hay không, họ chỉ nghĩ tới những gì họ cần bảo vệ. Để rồi người tốt tha cho người xấu, nghĩ người nào cũng đáng sống chứ không nghĩ mình cần bảo vệ điều gì. Hành vi trái ngược! Thành kiến ​​trắng trợn! Vậy mà con người làm như họ quan tâm đến những vật nhỏ bé yếu đuối, con chuột cười nhếch mép.

Chúng ta đang thảo luận về bản án tử hình hay sự giả định vô tội đây, tôi lịch sự sửa lưng nó. Thứ nhất, chúng tôi không để những tên tội phạm thứ dữ tung hoành đường phố, chúng tôi có bản án chung thân, chuột đừng quên… Chuột có thể nói đúng, nếu nhìn nó từ góc độ tiền bạc, tôi thừa nhận. Tại sao phải nuôi những tên tội phạm đó trong khi những đứa trẻ vô tội đang chết đói ở khắp mọi nơi, đúng không? Nhưng, chuột biết đó, chúng tôi không đếm tiền, chúng tôi tin rằng đó là một việc làm rất xấu. Thứ hai, chúng tôi ủng hộ hòa bình, chống chiến tranh. Điều gì sẽ xảy ra nếu Putin xâm lược Hoa Kỳ? Nhiều người sẽ qua Canada, tôi dám cá!

Câu trả lời của tôi dường như đi vào đề nhưng con chuột không bị thuyết phục chút nào. Nó nhìn tôi như thể tôi sử dụng ngôn ngữ chuột rất kém cỏi trước khi biến mất vào một góc phòng. Bây giờ, vẫn còn trong giấc mơ, tôi biết mình có vẻ hơi kiêu ngạo nhưng làm sao một người có thể xỏ chân vào đôi giày của chuột? Nó không có giày. Tôi cười lớn và thức dậy.

 

 

A Little Mouse

Out of nowhere, it was running toward us.

My sunglasses mistook it for some wild animal and an affectionate smile instantly bloomed on my lips, only to die abruptly as the true identity of the creature was revealed: a house mouse.

Who would have thought the premature death of a little smile could bring me so much trouble! The mouse came and harassed me for three nights: It was offended. Very unpleasant experience but I guess when you hurt an animal’s feelings, you should feel guilty.

The first night the mouse appeared in my dreams, it didn’t hide its anger but was still diplomatic. How could the line between affection and disgust be solely based on a species’ reputation, it would like to know. Reputation brings with it costs and benefits, I vaguely explained while trying to think about our own. Fortunately, humans sit at the top of the food chain so affection or disgust from other species wouldn’t affect us that much. Most of them would run away when encountering us, but out of fear and respect only. Then, when I was about to give the mouse a full smile, something suddenly clicked. Well, I had no idea what kind of reputation we have built for ourselves in this universe but it would really hurt if the aliens found us disgusting and flew away! The mouse had my sympathy now but it was hard to give apologies so I said I was sure mice were able to improve their image.

The second night the mouse was more aggressive and direct. How is beauty defined? These days everybody is beautiful, nobody is not. A house mouse can be described as lovely, can’t it, too? Of course it can, I confirmed. That was why I mistook your identity, I said. And who knows, there might come a time when the word ‘gross’ be deleted from the dictionary. There might come a time when moral and empathy are incorporated in the description of characteristics. There might come a time when everyone and everything is beautiful and intelligent and courageous. And if that generous use of words may sound ridiculous, we could add the prefix ‘liberally’ to tone that down. For example, liberally-pretty earthworms, liberally-brave man, liberally-fragrant skunk…At this point, I realized I had been carried away so I hastily clarified: There’s look and there’s inner beauty. The latter is way more important, everyone should learn that truth.

Presumed innocence was the question on the third night and the mouse didn’t mince its words. Why is every mouse considered a health hazard? Has it been caught running through dirty sewage pipes and carrying into the pantry tons of bacteria? This question was just a repeat of the first question and I was going to dismiss it but the mouse insisted there was a difference. Why don’t mice get the same treatment as malicious dogs? They are presumed innocent and even spared death after mauling people. Even criminals are treated better. Good men kill good men in battle. They do not think if their enemy deserves to die, they only think about what they need to protect. Then good men spare bad men, thinking every man deserves to live, not thinking about what they need to protect. Contradictory behavior! Blatant bias! And they sounded like they cared for little helpless animals, the mouse smirked.

Are we discussing capital punishment or presumed innocence, I politely corrected it. Firstly, we do not let hard criminals run the streets, we have life sentences, mind you. Looking from the money angle, you might have a point, I’d say. Why feed those criminals while innocent children are starving everywhere, right? But, as you know, we’ve never counted money, we believe that’s a very uggly thing to do. Secondly, we are all for peace, never war. What would happen if Putin invaded the USA? Many would go to Canada, I bet.

My answers seemed to the point but the mouse definitely wasn’t convinced. He looked at me as if I had very poor command of the mouse language before disappearing into a corner of my room. Now, still in the dream, I knew I sounded a little arrogant but how could a man put himself into a mouse’s shoes? It had none, I laughed and woke up.

bài đã đăng của kc Nguyễn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)