Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Truyện chớp Email bài này

Con chó tôn trọng sự đầy màu sắc của thế giới / The dog that respects the world’s colorful makeup

0 bình luận ♦ 23.03.2023

 

Con chó tôn trọng sự đầy màu sắc của thế giới

 

Sữa là một chú chó nhỏ dễ thương với bộ lông dày và mềm. Nó có màu nâu vàng hoặc nâu cam, tuỳ theo võng mạc của người nhìn, nhưng bộ lông chắc chắn không phải là màu trắng. Nếu bạn nghĩ ai đặt cái tên đó hẳn là một người tinh nghịch thì bạn không sai. Con chó được mua để Nina im miệng, cô bé đã liên tục quấy rầy cha mẹ mình, nhưng cho đó là sự thiên vị và để phản đối, anh trai của cô, Nathan, cứ bướng bỉnh gọi nó là Sữa, và lần nào con chó khờ khạo cũng đáp lại, cho đến khi chết cái tên đó và Sữa thay thế cho cái tên hoa hoè mà Nina đã chọn: Hoàng tử.

Sữa có thể khờ khạo nhưng không người đàn ông hay con chó nào có thể được yêu mến nhiều hơn nó. Thứ nhất, nó rất dễ ăn, và điều đó mang lại nụ cười cho tất cả những người quan sát nó ăn. Thức ăn cao cấp cho chó hay thức ăn rẻ tiền cho con người, nó tiêu thụ cả hai với sự thích thú như nhau và sự thèm ăn của nó kéo dài từ bữa này sang bữa khác. Nó có một cái bát dành cho chó mà mẹ Nina luôn đổ đầy đến miệng trước khi cả nhà ngồi ăn tối, nhưng mười lần hết chín, nó sẽ ăn hết rất nhanh và đứng chờ bên chân mẹ Nina. Nó nhìn bà mẹ trẻ này, tất nhiên là bằng đôi mắt cún con của mình, như thể nó sẽ biết ơn muôn đời nếu được cho một miếng gà rán nhỏ. Lần nào cả gia đình cũng cười và ngạc nhiên trước cung cách thực tình, đầy cảm kích này, mặc dù điều đó không ngăn Nathan phàn nàn là món gà bị khô.

Giống như tất cả chó và trẻ em, Sữa có thể dễ dàng nhận biết bạn có yêu thích nó hay không. Nhưng điều khiến nó trở nên đặc biệt là nó đối xử với mọi người như thể họ đều là những người đầy lòng yêu thương. Sữa vẫy đuôi chào những người hàng xóm trong buổi đi dạo hàng ngày. Nó sủa chào những vị khách khi họ bước vào nhà, sau đó nhảy xung quanh để cho thấy nó vui mừng khi nhìn thấy họ. Tuy nhiên, sau sự chào đón nồng nhiệt, nó sẽ thừa nhận hỗn hợp đầy màu sắc của thế giới loài người, bằng cách bình tĩnh nhìn từ xa những người không đáp lại sự thân thiện của nó, như khuyến khích họ tiếp tục con người không thân thiện của họ. Quan tâm, nhưng không quan tâm, thực chất là như vậy.

Cậu Alex là một trong những người không thích chó. Alex sống ở vùng ngoại ô, lũ trẻ không gặp cậu thường xuyên nên khi cậu đến một buổi chiều Chủ nhật để xem trận khúc côn cầu với ba mẹ Nina, hai đứa trẻ tham gia với người lớn. Có rất nhiều đồ ăn nhẹ và một số lượng bia hạn chế. Ngay khi trò chơi bắt đầu, ba Nina và cậu Alex đã lớn tiếng trao đổi những bình luận nhiệt tình trong khi Nathan chơi trò chơi điện tử, Nina tìm đồ trang điểm tóc và mẹ Nina tìm công thức nấu ăn, tất cả những hoạt động tiêu tốn thời gian này đều được thực hiện với sự ban phước của internet.

Không ai chú ý đến Sữa và điều đó khiến nó chán hơn bất cứ điều gì khác. Nằm trong một góc phòng khách, chỗ của nó, Sữa lắng nghe từng chập. Mọi người quá ồn ào, đặc biệt là cậu Alex. Khi những tiếng cổ vũ ầm ĩ trở nên quá sức chịu đựng cho đôi tai chó của nó, Sữa gừ gừ để cho họ biết rằng nó không hoan nghênh việc đó nhưng, rủi thay, sự phản đối đã bị lạc mất trong vòng cổ vũ tiếp theo. Lúc này thì nó phải đứng dậy, ngáp một cái rồi từ từ đi vào bếp. Không có gì thú vị trong đó nhưng ít nhất nhà bếp yên tĩnh hơn.

Mẹ Nina rất siêng năng trong việc dọn dẹp nhà cửa nhưng thật phi lý nếu dọn dẹp mọi thứ khi nguồn gốc của mớ hỗn độn vẫn còn. Do đó, nhà bếp vẫn nhìn rất bừa bãi. Trên sàn nhà thường khi sạch sẽ có chiếc ba lô của Alex, chiếc mũ của anh chàng và một chai nước còn một nửa. Cái chai nằm đó bởi phép lạ, Alex sẽ quả quyết. Anh chàng đặt nó trên bàn ăn chứ không phải bên dưới, nếu người chị quá quan tâm về sức khỏe của Alex khiển trách anh chàng về cái tật thiếu vệ sinh này. Gần chiếc mũ, dường như có một số vụn thức ăn. Sữa lại gần, ngửi rồi lại ngửi. Những mảnh vụn nhỏ này không đáng một cái liếm nhưng chiếc mũi đen của nó đã phát hiện và thông báo cho chất xám của óc về một thứ hứa hẹn hơn nhiều. Và thực sự, một thanh nho khô bóc dở đang ló ra từ cái túi bên của ba lô. Sữa nhích dần về phía thanh bánh, từ từ, thận trọng. Nhưng trước khi cái miệng ướt át của nó chạm mục tiêu, Sữa bất ngờ dừng lại và lùi một chút. Điều gì xảy ra? A, hôm nọ, Nina đã hét lên và lôi Sữa ra khỏi đôi giày của cô bé khi nó sắp nhai một chiếc, ký ức đó chắc hẳn lại hiện về. Sữa đứng yên một lúc và lắng nghe: Tiếng cười liên tục phát ra từ phòng khách. Bây giờ, quyết đoán hơn, nó giơ chân lên và cào vào lớp bọc cho đến khi một mẩu bánh nhỏ vỡ ra. Sữa chộp miếng bánh bằng miệng một cách thành thạo rồi dùng răng giật thanh nho khô ra khỏi túi và hoàn thành toàn bộ công việc tiêu thụ trong vòng chưa đầy hai phút.

Trận đấu kéo dài thêm giờ và mẹ Nina muốn thử một món ăn mới nên bữa tối sẵn sàng muộn hơn thường lệ. Chỉ lúc đó, họ mới nhận ra Sữa không ở chung quanh. Nina đi tìm nó và chạy trở lại, hoàn toàn hoảng loạn. Cả nhà chạy vào phòng thì thấy Sữa đang nằm mê man bên giường, bên cạnh là bãi nôn của nó.

Bạn có thể nghĩ rằng Alex là người đáng trách nhưng điều đó hơi bất công. Alex là một chàng ngốc không bao giờ nuôi chó. Có lẽ đó chỉ là một chuỗi của những sự kiện không may. Nina nhận được một cú điện thoại từ bạn thân, đến gặp bạn và chỉ về nhà trước bữa ăn. Nathan, chỉ chơi với Sữa khi không có ai ở gần để có thể tự do dạy nó những trò ngớ ngẩn không kết quả, đâu có được giao trách nhiệm trông chừng chú chó tội nghiệp. Và trận đấu kéo dài, công thức nấu ăn mới. Tệ nhất, đó là ngày Chủ nhật. Những điều tệ hại có khuynh hướng xảy ra vào Chủ nhật khi mọi thứ đều đóng cửa, chúng ta đều biết điều đó.

Thực ra, thứ ba là ngày tệ nhất. Họ đang ở trường và nơi làm việc khi cú điện thoại đáng sợ xảy ra nhưng gia đình đến phòng khám kịp thời. Căn phòng đầy người. Nina và mẹ ôm nhau, đôi mắt họ sưng đỏ vì nhỏ lệ, nức nở, khóc lóc. Một người bạn thân của mẹ Nina cố gắng an ủi họ nhưng họ không thể nguôi ngoai. Ngoài ra còn có Nathan và bạn gái và cha mẹ cô ấy, bạn thân nhất của Nina và cha mẹ cô, một người hàng xóm và con của bà. Bác sĩ thú y, sau khi giải thích ngắn gọn với mẹ Nina, đã rút lui. Họ sẽ có nhiều điều để nói với ông bác sĩ này, ông ta chắc chắn nằm trong danh sách những người đáng trách, nhưng hiện tại họ chỉ tập trung vào Sữa. Nó nằm yên, bình an, không có vẻ gì là đau đớn. Khi mẹ Nina cúi đầu xuống để nghe tiếng thở của nó, một giọt nước mắt lớn rơi xuống mặt, hình như nó động đậy một chút.

‘Họ khóc, và khóc, và khóc! Ngay cả mấy người hàng xóm cũng khóc khi biết tin. Ông biết không, chưa chắc họ sẽ khóc nhiều như vậy khi tôi chết.’

Ba Nina luôn đưa ra nhận xét hài hước đó. Ít nhất, đó là cách anh ta kết thúc câu chuyện lần đầu tiên tôi nghe.

‘Người đàn ông không thể là con chó.’ Tôi nhún vai.

‘Sâu sắc ghê!’ Anh ta cười, nói mỉa.

Đúng vậy. Người đàn ông cần phải là chính mình. Ngựa chạy , cá bơi, chim bay, người đi thẳng, đại loại như thế. Rủi thay, đâu đó dọc theo dòng tiến hóa, một khao khát không liên quan gì đến sự tồn tại của giống loài đã vô tình được thêm vào mã di truyền của chúng ta, bất ngờ dính chặt vào tâm thức chúng ta và cuối cùng chúng ta muốn được yêu thương.

Tình yêu là điều tuyệt vời nhất, chúng ta nói với chính mình vì chúng ta khao khát nó và tin rằng nó rất khó tìm. Không, không đúng. Chú chó tôn trọng hỗn hợp nhiều màu sắc của thế giới đã chứng minh điều đó. Hàng triệu chó, mèo khác đã chứng minh điều đó.

Nếu tình yêu không phải là điều tuyệt vời nhất bởi vì nó vô dụng, không liên quan đến sự tồn tại của giống loài, và nó khá dễ tìm, vậy thì? Ba Nina đã chế giễu sự gợi ý của tôi. Ý tưởng này không được cao thượng cho lắm, tôi phải thừa nhận.

 

 

 

The dog that respects the world’s colorful makeup

 

Milk is a cute little dog with a thick, soft coat. It’s either tan or orange tan, whichever color that finds favor with the beholder’s retina, but the coat is definitely not white. If you think who comes up with that name must have been a little mischievous, you are not wrong. The dog was bought to shut Nina up, she has constantly harassed her parents, but to protest that perceived favoritism her brother Nathan stubbornly calls him Milk, to which the stupid dog responds every time, until that name supersedes the more fancy one chosen by Nina: Prince.

Stupid he might be but no man or dog can gain more adoration than little Milk. For one thing, he is an easy eater, and that brings smiles to everyone that watches him eat. Premium dog food or cheap human food, he consumes both with equal enjoyment and his appetite flows nonstop from one meal to the next. He has a dog bowl, which Nina’s mom invariably fills to the brim before the family sits down for dinner but, nine times out of ten, he’d finish his meal very quickly and go standing by her feet. He’d look at her, of course with his puppy eyes, like he’d be grateful forever if she just gave him a tiny piece of fried chicken. The family would laugh every time and be marveled at the unpretentious, appreciative behavior, though that wouldn’t prevent Nathan from complaining about the chicken’s dryness.

Like all dogs and children, Milk could easily tell if you love him or not. But what makes him particularly special is that he treats everyone as if they are all loving people. He wags his tails to greet the neighbors on his daily walks. He barks at the guests when they enter the house then jumps around to show how happy he is to see them. Following the warm welcome, he’d acknowledge the colorful makeup of the human world, however, by calmly looking from a distance at those that don’t reciprocate his friendliness, in a way telling them to go ahead and be their unfriendly self. He cares, and he doesn’t really care, that’s the essence of it.

Uncle Alex is one of those dog non-lovers. He lives in the suburbs, the kids don’t see him very often so when he comes over one Sunday afternoon to watch a hockey game with Nina’s parents they join the adults. There are plenty of snacks and a limited quantity of beer. As soon as the game starts, enthusiastic comments are loudly exchanged between Nina’s dad and Uncle Alex while Nathan plays video games, Nina searches for hair accessories and their mom for cooking recipes, all these time consuming activities are conducted with the blessings of the internet.

Nobody pays attention to Milk and that bores him more than anything else. Lying in a corner of the living room, his place, he listens intermittently. People are too loud, especially Uncle Alex. When their roaring cheers become unbearable to his doggy ears, he makes a few grunting sounds to let them know he doesn’t appreciate it but the protest is lost in the next cheering round, unfortunately. At this time he gets up, yawns and slowly proceeds to the kitchen. There’s nothing exciting in there but it’s quieter, at least.

Nina’s mom is very diligent in housekeeping but it’s illogical to tidy things up when the source of the mess is still present. The kitchen therefore is in disarray. On the otherwise spotless floor, there’re Uncle Alex’s backpack, his baseball cap and a half empty water bottle. The bottle is lying there by miracle, Alex would swear. He placed it on the kitchen table, not underneath it, if his health obsessed sister reprimands him for the poor hygiene habit. Around the cap, there seem to be some food crumbs. Milk comes closer, sniffs then sniffs again. These tiny crumbs are not worth a single lick but his black nose has detected and informed his gray matter of something much more promising. And indeed, a partially unwrapped raisin bar is peeping out through the backpack’s unzipped side pocket. Milk inches toward it, steadily, cautiously. But before his wet mouth touches it, he unexpectedly stops and backs away a little. What happens? Ah, the other day, Nina screamed and yanked him away from her shoes when he was about to chew on one of them, that memory must’ve resurfaced. For a little while, he stays put and listens: Laughter is emitted continuously from the living room. More decisive now, he raises his paws and scratches at the wrap until a small chunk of the pastry breaks away. He adeptly catches it with his mouth then jerks the raisin bar out of the pocket with his teeth and finishes the whole thing in less than two minutes.

The game goes into overtime and Nina’s mom wants to try a new recipe so dinner is ready later than usual. Only then, they notice that Milk is not around. Nina goes look for him and runs back, completely panicked. The whole family rushes to her room to find Milk lying by her bed, lethargic, next to his vomit.

You probably think Uncle Alex is to blame but that would be a little unfair. He’s an idiot who never has a dog. More likely, it’s just a chain of unfortunate events. Nina herself got a phone call from her BFF, goes to see her and doesn’t come back till dinner. Nathan, only playing with Milk when no one is nearby so he could freely, unsuccessfully teach him silly tricks, shouldn’t be expected to keep an eye on the poor dog. And the overtime, the new recipe. Worst of all, it’s a Sunday. Bad things tend to happen on Sundays when everything is closed, we all know that.

Actually, Tuesday is the worst day. They are at school and at work when the dreaded phone call comes but the family manages to get to the clinic in time. The room is full of people. Nina and her mom hug each other, their eyes swollen and red with all the tearing, sobbing, crying. A close friend of Nina’s mom tries to comfort them but they’re just inconsolable. There’re also Nathan and his girlfriend and her parents, Nina’s best friend and her parents, a neighbor and her kid. The vet, after briefly explaining to Nina’s mom, has retreated. They will have much to say to him, he definitely is on the list of blameworthy people, but for now their focus is on Milk. He’s lying still, peacefully, doesn’t seem to be in pain. When Nina’s mom lowers her head to hear his breathing, a large teardrop falls down on his face and he seems to stir a tiny bit.

‘They cried and cried and cried. Even the neighbors cried when they heard the news. Not sure if they’ll cry that much when I die, you know.’

Nina’s dad always makes that humorous remark. At least, that’s how he ends the story the first time I hear it.

‘A man can’t be a dog.’ I shrug.

‘That’s deep!’ He smiles sarcastically.

It’s true. A man needs to be himself. Horse roams, fish swims, bird flies, man walks upright, that kind of thing. Unfortunately, somewhere along the evolution line, a desire that had nothing to do with survival of the species had been inadvertently added to our genetic code, unexpectedly glued to our psyche and we ended up wanting to be loved.

Love is the greatest thing, we tell ourselves because we want it so much and believe it’s hard to find. No, it’s not. The dog that respects the world’s colorful makeup has proved it. Millions of other dogs and cats have proved it.

If love is not the greatest thing because it’s useless, species survival- wise, and easy to find, then? Nina’s dad already scoffs at my idea. It sounds a bit un-lofty, I’d admit.

bài đã đăng của kc Nguyễn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)