cánh tay em dang
ngực phập phồng, áo mỏng
dây chuyền vàng, câm
mặt dây chuyền, biểu tượng
nói đi, em là ai ta đang thực sự ở đâu
cảm xúc và ý tưởng
làm sao ta biết nó không đến từ vay mượn
niềm tin xung đột
làm cách nào ta có thể giải hoà
những câu hỏi đó mơ hồ? em sẽ hỏi
làm cách nào
gỡ cuộn len rối bời của chúng ta
không hỏi nữa
bẩm sinh hèn nhát, cả hai
ta sẽ gởi ảo thân của mình vào vũ trụ
nơi trí tưởng tượng nghèo nàn bất hạnh lớn lao
ở đây với em, một nửa
vũ trụ ảo cho một nửa của chúng ta
đưa ước mơ lên mặt, vùi bứt rứt
cảm giác phân vân
sự thật mâu thuẫn
và cuộn len rối nùi, bí mật
ta sẽ không dạy ảo thân mình hiện thực kia
spread my arms, thin shirt
the middle of my heaving chest
a gold chain, muted
a pendant, symbolic
tell me who I actually am, where we actually are
feeling and thought
how do we know we actually own it
how do we reconcile conflicting beliefs
vague questions? I’ll ask
how do we
untangle this ball of messy yarn
no more questions
born coward, we’re both
send our avatars to a metaverse
lack of imagination the only misery
stay here with me, half of you
half of us in the other universe
bring dreams to surface, bury discomfort
confusing feelings
conflicting truths
and that ball of yarn, a secret
we won’t teach our avatars the other reality
.