Bài đã đăng của Huy Văn Trương & Hồ Như
Trích đoạn “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 8)
Nhà buôn đồ chơi Srinivas có tật thỉnh thoảng dọa vợ con rằng một ngày kia, khi thế giới vật chất đã mất hương vị, ông sẽ buông bỏ tất cả, thậm chí cái tên của mình, và trở thành một tu sĩ khất thực, cầm bình bát chống gậy đi từ làng này sang làng khác. Bà Srinivas chịu nhịn những lời dọa dẫm ấy, biết rằng ông chồng núng nính vui tính của mình thích được xem là một người tín mộ…
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 6)
Khi nhà thơ Baal thấy một giọt lệ màu máu ứa ra từ khóe mắt trái của tượng nữ thần Al-Lat trong Nhà Đá Đen, ông biết Tiên Tri Mahound đang trên đường trở về Jahilia sau khi biệt xứ suốt một phần tư thế kỷ. Ông bật ra một tiếng ợ lớn – đây là một chứng bệnh tuổi già…
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 4)
Vào buổi sáng định mệnh của ngày sinh nhật thứ bốn mươi của địa chủ Mirza Saeed Akhtar, trong một căn phòng đầy bướm, anh ngắm người vợ đang ngủ của mình, cảm thấy trái tim tràn ứ tình yêu đến mức gần vỡ tung.
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 2)
Người thương nhân: dáng hình như miêu tả, trán cao, mũi khoằm, vai rộng, hông hẹp. Cao trung bình, vẻ đăm chiêu, quàng hai mảnh vải đơn sơ, mỗi tấm dài sáu gang tay, một tấm quấn ngang người, tấm kia vắt qua vai. Đôi mắt to, lông mi dài như mi thiếu nữ. Sải chân của ông trông như quá đà, nhưng ông là người nhanh nhẹn.
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 1)
Cậu lớn lên với lòng tin Thượng đế, thiên thần, ác quỷ, thần linh, tà ma, mặc nhiên như tin chiếc xe bò hoặc cột đèn đường, và cậu cho rằng chính tại vì thị giác kém của cậu mà cậu chưa bao giờ nhìn thấy ma. Cậu vẫn mơ gặp được một bác sĩ đo mắt thần kỳ để cậu có thể mua của ông một cặp kính nhuộm màu xanh lá cây có thể chữa tật mắt đáng tiếc của mình.
Chuyện thực thời chiến
Tất cả những giọng nói khác nhau. Nhưng không phải giọng người … Vì đó là vùng núi mà …. Đất đá biết nói. Sương mù nữa, cả cây cỏ và thậm chí lũ chồn đất (10) khốn kiếp. Thứ gì cũng biết nói. Cây cối nói chuyện chính trị, khỉ vượn nói chuyện tôn giáo. Cả xứ sở này. Khắp Việt Nam. Nó biết nói. Nó nói. Hiểu không? Xứ Nam – nó thực biết nói.

Bình Luận mới