Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »nhiều khi thế giới không muốn ngủ
(không bao giờ muốn ngủ?)
tôi thường khi không muốn thức
Từ bao lâu – mình thầm yêu
dáng mong manh – của người em
môi thơm xinh – một đóa xinh
Khi một thi sĩ ra đi, người để lại điều gì? Để lại những câu thơ lộng lẫy, làm giàu cho tiếng Việt.
Khi tôi lắng nghe một bài thơ của Cung Trầm Tưởng, và những lời của ông trong ca khúc phổ thơ, tôi nhìn thấy tác giả, người trẻ tuổi những năm sáu mươi đi giữa châu Âu nhớ về đất nước mình.
Xưa nay tôi luôn có vấn đề mường tượng cõi âm ty. Những ngọn lửa lưu huỳnh phụt lên từ những vòm hang âm u không gợi lên nỗi sợ hãi hiện sinh nơi tôi. Có lẽ ấy là do tôi lớn lên ở Minnesota…
Anh không triết lý, chất giọng của anh là của những tâm sự riêng tư. Đời sống là kết hợp nhiều chuỗi khoảnh khắc, tốt và xấu, hy vọng và thất vọng, hơn là một đường vạch đơn điệu từ quá khứ đến tương lai. Vì vậy mỗi giây phút có thể mang một nội dung cực lớn, vượt ngoài chính nó.
Năm xưa, ngày đầu tiên bước chân vào lính, tại Trung Tâm II Tuyển Mộ Nhập Ngũ, tôi được nhận quân trang quân dụng, cùng với tấm thẻ bài làm bằng một loại sắt không rỉ sét, trên đó tên của tôi với số quân và loại máu được in bằng máy giập, ép. Cúc đưa tấm thẻ bài của tôi cho thợ khắc chữ ở Sài Gòn thêm tên của Cúc vào.
khi ông lên giọng hứa hẹn make america great again
dường như ông đang ngầm đánh bóng vai trò cứu tinh của mình
qua nhiệm kỳ tổng thống của ông chúng ta thấy gì?
ngày nóng bức tìm chút gì che thân
vỏn vẹn năm ba câu chữ
thốt ra sau ái ân hừng hực
lùm cỏ và bông hoa hứng nắng
giống như bộ phận của cơ thể đàn bà
từ tiền giang đi nữa ra vịnh thái lan
anh vẫn cho đi tới
đi nữa
tất sẽ gặp
Khi nghe còi hụ, hầu như tất cả mọi tiệm buôn, hàng quán quanh chợ đều đóng cửa để ăn cơm và nghỉ trưa, mãi cho đến gần hai giờ mọi sinh hoạt mới trở lại bình thường. Cái lối sống chịu ảnh hưởng của Pháp sâu đậm như vậy, hình như chỉ có ở Đà Lạt.
Thoang thoảng mùi mồ hôi hòa trong mùi dầu nóng làm người đàn ông hứng tình. Chợt một cơn ho nổ bung cái lồng ngực người đàn bà. Cơn thèm muốn trong người đàn ông tắt ngúm như ngọn đèn đứt bóng. Anh nghiêng đầu, úp mặt xuống gối, tránh cơn ho của vợ. Tiếng gào và tiếng những thanh giường cót két cọ vào nhau lơi dần rồi chìm hẳn vào cái im vắng của đêm. Người đàn ông buông lơi hai cánh tay.
Mỗi chiều tôi thường đi bộ. Khi trèo lên, trèo xuống một con dốc, tôi đều gặp một người đàn ông cũng đang đi bộ.
Tôi trèo lên dốc, ông ta xuống dốc. Khi tôi …
Tôi đi khắp ba ngàn thế giới
Không thấy Phật
Một đêm dưới gốc cây bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng, tôi thấy một con sâu
thỉnh thoảng có vài con bướm bay lượn lờ biết chi là điều lich sự
chúng muốn vãi phân xuống đầu mấy thằng già bạc tóc mất ý thức về cơn bão sẽ hiện hình
Ngày 18-24 tháng 9 năm nay được chỉ định là Tuần Lễ Sách Bị Cấm tại Mỹ.
Khó có thể tưởng tượng tại Mỹ, một nước tự do có thể nói là hàng đầu với một nền dân chủ lâu đời nhất thế giới mặc dù hiện đang bị đe doạ trầm trọng, hiện vẫn đang diễn ra cảnh sách bị cấm.
Kỳ 2
Chúng tôi uống ngà ngà. Rượu bắt đầu ngấm vào đầu. Tôi đứng dậy đi một vòng quanh phòng, cảm thấy hơi choáng váng.
“Ông nghĩ thế nào về người chết?” Tôi dừng lại hỏi …
Sự trở lại và lập nhà xuất bản của Nguyễn Thị Hoàng có 2 lý do. Thứ nhất, khi một tác giả đã lượng định được sự thành công về mặt tài chánh, họ sẽ thêm phần tự tin vào sự độc lập, nhất là sau khi một tác phẩm gây tranh luận ồn ào dù chỉ đa phần trong báo giới lá cải. Thứ hai, nhiều nhà văn hay nhóm nhà văn, đã lập nhà xuất bản và tự phát hành để hưởng trọn công sức thay vì trông cậy vào [các nguồn thông tin văn hóa] khác.
Kỳ 1
Bà lão đứng trước sân, hai tay khư khư ôm cái đồng hồ treo tường. Tôi đi ngang qua bà, dừng lại và hỏi, “Thưa bà, bây giờ là mấy giờ?”
“Thì anh cứ coi …
Tôi có thể kết luận quả Lê Ngộ Châu và Võ Phiến chịu trách nhiệm về việc Túy Hồng. Hai ông biểu diễn thái độ không tôn trọng phụ nữ, từ tác giả cộng tác (Túy Hồng) tới độc giả phụ nữ …. Về phần Ngô Thế Vinh …[ô]ng trộn lẫn loại chi tiết truyền khẩu trong phòng khách gia đình hay lối viết bóng gió với tiểu sử của tạp chí Bách Khoa và nhân thân Lê Ngộ Châu nhằm để bào chữa theo lối sùng bái cá nhân ….
Không biết từ đâu đến, nó chạy về phía chúng tôi.
Chiếc kính râm của tôi đã nhầm nó với một loài động vật hoang dã nào đó và một nụ cười trìu mến ngay lập tức nở trên môi tôi, để rồi chết đột ngột khi danh tính thực sự của nó lộ ra…
[M]ột vấn đề đáng được quan tâm: Sự đối xử với phụ nữ, nhất là phụ nữ cầm bút, trong nghịch cảnh và trong sự thiếu ảnh hưởng hay quyền lực tại lãnh vực họ hoạt động. Với trường hợp Túy Hồng, tôi không ước đoán tầm thiệt hại cho danh dự cá nhân cũng như công việc trong nghề, nhưng sẽ xác định trách nhiệm của Lê Ngộ Châu và Võ Phiến trong việc phổ biến tin tức cá nhân (qua mối liên hệ với Võ Phiến) của bà ….
Các du khách trong nước muốn tới tận các nơi này thăm viếng thực ra chính là thân nhân của các nạn nhân vượt biển muốn viếng người thân để vun đắp, sửa sang mộ phần và thắp lên một nén hương tưởng nhớ. Cấm đoán họ vì những lý do “an toàn” đâu đâu là một lời dối trá không che giấu được ai, nếu không nói là một sự tàn nhẫn, táng tận lương tâm…
Giọt sương buổi sáng rơi
Trên chiếc lá phong vừa chớm đỏ
Như một vệt son môi
bước ra khỏi chiếc phi thuyền giờ trông nhỏ xíu y như một hạt thóc
đứng bên một con lộ hẹp, thẳng tắp, vắng tanh
trước hàng rào kẽm gai của một cánh đồng miền quê rất xa xôi nào đó
che đậy việc giẫm đạp lên đầu cổ người rồi vung cao nhát búa
vẫn là thói quen thích thú khi được nghe tiếng rạn vỡ khô khốc
sự kích hoạt trong giấc mơ lũ quỷ man rợ nhìn thấy bước lên những bậc thang dẫn tới thiên đàng
thấp thỏm tiếng kinh cầu lạc điệu
gửi lời vào buổi trưa oi ả đứng gió
người đứng bên này dòng sông rộng
bên này cuộc trần ai mênh mông
Bình Luận mới