bản thảo không cần chỉnh sửa
sau lần hiệu đính uốn nắn thứ mười bảy
sau nhiều phen giản lược chém to kho mặn ̶ ̶ ̶
sản phẩm cuối cùng là bã
chỉ cần xé nhỏ
(gọi là chia xẻ)
rồi hả hê quăng vào sọt rác
(không màng chia sẻ)
bạn lắc đầu cười
̶ ̶ ̶ tội nghiệp thằng bé tới cữ lên cơn
trong môi trường liên tục trái gió trở trời
con thằn lằn cụt lưỡi sống đời
câm nín ngụp lặn xuyên suốt đêm ngày chẳng hề cất tiếng
ngẫm cho cùng: cụt lưỡi là kỹ năng thích nghi để tồn tại
đắm chìm trong rác rưởi
chịu đựng chấn thương mãn tính
(và đôi khi cấp tính)
hôm nay và nhiều ngày sau nữa
khi bóng tối nhật thực trùm khắp
đến bao giờ được nói thật?
đến bao giờ còn thấy mặt mình trong gương?
cạn chai cạn ly
ký ức hoang dã nghiêng ngả
dao động theo từng nhịp kèn
đêm của jazz hay jazz về đêm?
cơn đau oằn oại khóc nức nở
cứ ném vào tôi
cứ quăng cho tôi
năm tháng rách te tua
chuyện bây giờ mới kể
chuyện bao giờ mới kể
chuyện nghìn lẻ một đêm đương đại
̶ ̶ họ hết rượu rồi
hết / hết tiệt / dứt khoát hết / bàng hoàng hết / não nề hết
những đôi mắt lừ đừ
những cặp mắt trắng dã
đêm sắp tàn về sáng
ai nhắc một đoạn trong thánh kinh
nước hóa thành rượu
tôi mơ màng nếm thời gian
đầu lưỡi mơn trớn ngày qua đắng ngọt
dè sẻn từng hơi thở
bất cần định vị
nhắm mắt bước như chạy như trốn vào cõi mông lung.
*Tranh: Silhouette de l’Ermitage (1855) của Victor Hugo (1802-1885)