ngày chủ nhật không vần vè
jack và jill bắt thang máy
lên ban-công khu nhà hàng tầng hai mươi ba
mùi thịt nướng thơm phức
hòa quyện trong không khí ẩm đục hơi nước
giờ này thành phố mù sương đã lên đèn
bồng bềnh trong ảo giác treo lơ lửng tầng cao
rơi tự do chậm và nhẹ ̶ ̶ ̶
như hít thở mùi khói xích-lô máy ngày nhỏ trước cuộc đổi đời
người mơ màng chờ đợi trong tịch lặng chân không
bi kịch miên man không dứt của loài gặm nhấm
ô hay humpty dumpty ôm ngực thở hổn hển
ngã sấp mặt
vỡ thành từng mảng
kết thúc được xếp đặt tỉ mỉ
chu đáo từng chi tiết vụn vặt
không chút nghi ngờ:
ngã từ tầng cao tức nhiên là chết ̶ ̶ ̶
lẽ thường!
(cũng như cơn đau đã di căn)
người quay mặt cúi đầu đốt điếu thuốc lá
điểm lửa bừng cháy rồi nhẩn nha le lói bất động
điện thoại thông minh trên tay than mệt mỏi
ngày qua chậm chạp lấn vào đêm
không chút đắn đo cân nhắc
thản nhiên như loài gặm nhấm
gặm hoài nỗi lo âu buồn nản triền miên
không chia chác
không nhân nhượng
mơ hồ đóm lửa héo hon
mơ hồ đêm loang tím lịm
đột nhiên bên mớ chữ vàng ố
nước mắt không khóc chảy dài.
*Tranh: Woman 2 của Atom Hovhanesyan (1981-2018); nguồn: Wikimedia