Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thôi thì hãy cố gắng bình thường

 

 

 

tôi cầm những khoảng trống trong tâm hồn
ném vào trong khoảng trống của gió mùa
những khoảng trống đan vào trong những khoảng trống
tạo nên những âm thanh như tiếng khóc

những tiếng khóc cố gắng dồn nén
chen lấn xô đẩy trong tiếng khóc chật chội vô cảm
những loại cảm xúc xanh trắng đỏ và tím
cứ mải miết xô đẩy và dồn nén

lâu rồi những trò chơi đại loại như vậy
cũng trở nên nhàm chán
như một loại tình yêu không có gì sôi nổi
rốt cuộc rồi cũng trở nên bình thường

những người yêu nhau như vậy không thấy đau đớn gì
nhưng khi nhìn sự hạnh phúc của họ thì cảm thấy khó chịu
hay có khi sự cố gắng hạnh phúc cũng là một hành động trả thù
hay đại khái là tìm cách chạy trốn cái cảm giác trống vắng

dù thế nào đi nữa thì cũng cảm thấy không vui
chiều nay khi ném những khoảng trống vào trong khoảng trống
nghe tiếng than vãn não nề của nó
để thấy mình vẫn còn sống với cảm xúc

nói vậy thôi chứ những khoảng trống chết tiệt ấy
vẫn cứ ray rứt hành hạ trái tim già cỗi của mình
như nháy mắt trêu ghẹo mình
rằng đêm nay sẽ dài hơn đêm qua một chút

cố gắng không giúp đỡ được gì
vì càng cố gắng sẽ lại càng thêm thảm hại
thôi thì hãy cố gắng bình thường
như vừa có một đám tang vậy thôi

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)