Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »một ngày lẫn lộn ngôn
tình truy nã chiếc yếm xanh
biếc như màu mắt thủy tinh dễ
vỡ vụn dưới chân mang ủng ủn
Tu nhớ tháng rồi hai vợ chồng gây lộn, giữa khuya anh nói với Cẩm điều anh giấu giếm trước kia, “Tôi lấy cô vì Khôi. Khôi trước khi mất, yêu cầu tôi lấy cô làm vợ và bảo bọc cô suốt đời. Cho đến hôm nay, tôi mới thấy mình tự đóng cho mình chiếc cũi, chấp nhận bản án chung thân cùng một mùa địa ngục.”
Hậu thả lỏng mình, anh thật tự nhiên và thoải mái trong việc ôm Ngâu, hôn cô và chia sẻ cảm giác thân thể nóng bừng của cả hai. Ngâu nói vào tai anh, “Đêm nay anh ở lại với em, anh về em sẽ buồn và đau khổ.”
Trong khi Định đếm vải, mắt anh ta thường xuyên liếc nhìn Ngâu. Ngâu thật đẹp, Hậu thấy rõ ràng cái đẹp của cô ta quyến rũ kinh khiếp, và anh tự hỏi mình có …
Khi Hậu chở Ngâu đi nhận vải, cô nói với anh, “Em giới thiệu Mơ với anh, anh đồng ý không?” Hậu im lặng không nói tiếng nào, đến khi Ngâu chồm tới trước hỏi lần nữa. Ngực Ngâu ép vào lưng Hậu, anh giật mình lòng xao động, “Anh chỉ sợ không xứng.” Nghe Hậu nói, Ngâu cười, “Tại sao?”
Có thời kỳ nào đẹp hơn những năm sáu mươi?
Không.
Có thời kỳ nào điên rồ hơn những năm sáu mươi?
Không.
Có thời kỳ nào mà khoa học và nghệ thuật phát triển rực rỡ hơn những …
Nhìn bóng cô gái Việt Nam lọt qua khung cửa chiếc xe bus dài giữa lòng phố Kuala Lumpur, hắn muốn chạy ào tới, leo lên xe, đi với cô thêm một đoạn đường. Hắn thèm đi với cô thêm nhiều đoạn đường. Đường phố hay đường đời, cho nhạt bớt nỗi cô đơn.
Ngay khi lệnh ban ra, hai trung úy Jean Gaven và Jacques Marquès từ chối thi hành vì thấy rõ đơn vị bị hy sinh, cho vào cối xay. Phải hiểu là trong số các tiểu đoàn ứng chiến, Tiểu đoàn 5 Nhảy dù luôn bị cử đi trước tiên – vì là lính Việt.
69 Năm Điện Biên Phủ
CHỨNG NHÂN CHIẾN TRANH ĐÔNG DƯƠNG
CHLOÉ MASERO thực hiện
Trần Vũ dịch thuật
Tháng 10-2022, nhị nguyệt san Chiến tranh và Lịch Sử (Guerres & Histoire) số 69 thực hiện phỏng vấn thiếu …
niềm tin được xưng tội trong bốn vách tường cải tạo
chùa chiền nhà thờ đều được xây dựng lại
chỉ riêng tượng chúa và phật
được chụp thêm cái nón cối
Cứ về chiều ngày dần ngắn lại
Cái bóng người cứ thế mọc dài ra
Phần người ngợm từng giờ từng mỏi
Mơ thánh thần mà chỉ gặp quỷ ma
Giang nứa đùn lên cao ốc
đười ươi túm chặt hai ống tre
những que đũa gắp cốt lõi sự vu vạ
án bịt miệng một góc đồn
bữa tiệc thăng cấp rôm rả
Không hài lòng phải chăng là căn cước của nghệ sĩ? Không hài lòng cuộc đời, không hài lòng con người, không hài lòng số mệnh, không hài lòng tình yêu, không hài lòng hầu hết, để sáng tác cái ước mơ hài lòng, để không hài lòng cái sáng tác đó, và sau cùng, chắc chắn, không hài lòng cái chết.
Và khó mà phủ nhận sự kiện một số phụ nữ, không phải chỉ riêng đàn bà Việt Nam, đôi khi nán lại trong một cuộc hôn nhân không còn tình không còn nghĩa chỉ vì điều kiện kinh tế không cho phép rời bỏ nó.
Nói Việt Nam là “cường quốc thơ” thì e là sẽ có nhiều người nghi hoặc nhưng chỉ cần chêm vào chữ “tặng” thôi thì e con số phản đối chẳng có bao nhiêu bởi bằng chứng cứ là ăm ắp, rành rành. Và như thế, như là công dân của “cường quốc tặng thơ,” chúng ta cũng nên xét lại…
Anh đứng như tượng đá đợi chờ tôi về. Khoảng cách dặm trường bị xoá sạch. Đất cát trôi và linh hồn ba em đã được yên nghỉ. Em về bên anh. Bốn hốc mắt …
Mấy năm trước, một du học sinh Việt Nam ở Úc đã xé và dẫm lên lá cờ vàng nhân ngày 30 tháng Tư, rồi dùng những lời lẽ thô tục để thóa mạ cả Cộng Đồng tỵ nạn. Vụ đó đã gây ra phản ứng rất mạnh mẽ trong các Cộng Đồng người Việt tỵ nạn ở Úc và trên khắp thế giới. Lòng công phẫn đó đã an ủi tôi phần nào vì lâu nay tôi vẫn ưu tư về thái độ thờ ơ của tuổi trẻ hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa.
đồng đội triệt thoái
tôi nằm im thở
từng hơi tàn cuộc
vết thương chuyển bụng rặn đầu đạn
những bước chân rầm rập tưng tức lồng ngực
Còn hai năm nữa
là 50 năm di tản
Những người bạn đã từ từ bỏ tôi đi
như những viên gạch vỡ
tháng tư đến bằng thuyền
trên sông Bến Nghé
chúng ta nhìn. dòng nước không lặng lẽ
nhưng những đợt sóng xô dạt làm ta tưởng mắt mình lầm
người thành phố bây giờ đi bằng bốn chân
tru dài và hú gọi bầy đàn
mùa hè bắt đầu giẫy chết
lũ ve chẳng buồn về những nụ cười hoen ố
chiêm bao thấy lao vào cửa căn nhà xưa
ở ông Tạ
từ miệng kiếng hình bát quái
treo trước cổng
… và tướng Trưởng đã ở đó
cuộc chiến dài bất tận
nó ở mãi trong đầu
cái vĩ tuyến mười bảy
bây giờ núp thật sâu
Một ngôi sao băng đã rơi xuống trên đồi cỏ tranh, trước một tảng đá, ở một đất nước xa lạ mà cái tên đối với người Mỹ có nghĩa là chiến tranh, một mình trong ngày sẫm tối, rơi mòn cát bụi. Bây giờ tôi đã vào bên trong quán, lắng nghe. Tôi đã vào bên trong tảng đá.
Bình Luận mới