Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »
Với tôi, Trịnh Y Thư, trước hết là một nhà thơ, với thi phẩm Phế Tích Của Ảo Ảnh; là một nhà văn, với các tác phẩm Chỉ Là Đồ Chơi, Theo Dấu Thư Hương; …
Không lâu sau ngày miền Nam sụp đổ, kể từ tháng 8 năm 1975 Hội-Trí-Thức-Yêu-Nước được thành lập, trụ sở đặt ở góc Nguyễn Thông-Tú Xương, nơi tụ tập đông vui “trí thức” các loại: …
Một nền văn học nghệ thuật có những văn nghệ sĩ không quỵ xuống ca ngợi kẻ bắt mình hoặc/và quay sang đấu tố đồng nghiệp …. Một xã hội 1954-1975 vẫn giữ được lễ nghĩa … Một cộng đồng vẫn có nhiều người tiếp tục tình nguyện nghiên cứu về VNCH và Văn Học Miền Nam dù đã xa quê hương cũ nửa thế kỷ … thì đã chứng tỏ cộng đồng ấy càng giữ được danh dự mà họ tốn công xây dựng trong 20 năm 1954-1975.
Thằng bé đưa tay lên, vạch vào không gian những đường thẳng, những đường gẫy khúc, những đoạn vòng vèo; toàn những hình dạng mơ hồ. Cô giáo đến bên tôi, nghiêng đầu thì thầm, “Nó đang vẽ đấy.” Tôi xoáy tia nhìn lên vách tường nhưng chẳng thấy gì ngoài những mảnh vôi tróc lở.
… có những sắc màu bùng ra bên trong hắn và hắn không uống nhiều tiền vẽ tranh không tiền bán tranh kiếm tiền không tiền triển lãm không triển lãm mua sắm để vẽ những thứ ống sơn dầu vải bố luôn luôn sơn dầu sơn và vải bố luôn luôn là vải bố bạt căng vải bố bảng căng đinh vải nàng và đàn bà đến ngồi vào bàn và họ bắt đầu nói chuyện và nàng nhìn thấy những triển lãm của hắn về nhà với nàng nằm cạnh nhau hôn đứa con trai duy nhất của nàng…
quán bar nhừa nhựa rút vào người con gái
người con gái lách vào chai bia vừa tỉa bọt
chai bia giục giã nốt nhạc cắn sợi dây âm ly
nốt nhạc gục chân bàn ve vãn bậc thang lăng loàn
Thầy sống, vui chơi, học đạo và làm việc một cách bình thường, đơn giản, không màu mè, khách sáo. Vẫn bộ nâu sồng. Vẫn thân hình mảnh dẻ. Vẫn ánh mắt tươi vui. Vẫn nụ cười dung dị, bình thản. Như độ nào. Một nhà tu. Một nhà trí thức. Một nghệ sĩ. Một người bạn. Một con người.
Buổi thảo luận bàn tròn dù ngắn gọn nhưng cũng soi rọi được vào những góc khuất của vấn đề kỳ thị, và làm sáng tỏ được nhiều nhận thức mà trước đây vốn là những điều ngộ nhận.
Cuốn vở anh thầy giáo Thành cho. Chị Thảo bảo viết nhật ký cho khỏi quên chữ. Cuốn nhật ký giấu kỹ dưới tấm nệm giường. Tôi không muốn cho ai đọc. Chuyện gì tôi cũng ghi vào nhật ký. Chữ mới nào tôi cũng viết vào nhật ký. Ai nói gì cho nghe tôi cũng viết vào nhật ký. Tôi ghi tất cả mọi chuyện vào nhật ký.
Tuy nhiên, phủ nhận hoàn toàn nỗ lực của chính phủ VNCH [cho mặt trận tâm lý & văn hóa] thì không chính xác. Chính phủ VNCH đã bảo trợ cho tạp chí văn hóa, Trung Tâm Văn Bút Việt Nam….Những cuốn phim như Người tình không chân dung có cả quân lính tham dự …. Nếu nhắc tới Chiến Sĩ Cộng Hòa, không thể không nhắc tới nhật báo Tiền Tuyến.
Có thể nhiều người không đồng ý, nhưng riêng Sức Mấy cảm thấy miền Nam nên hãnh diện về việc đã nuôi dưỡng … những người như Trịnh Công Sơn hay Nguyễn Ngọc Lan. Họ đã không góp công, [mà] còn góp phần làm trở ngại cuộc chiến giữ miền Nam. Nhưng sự có mặt của họ tại miền Nam khiến cho sự hy sinh của các chiến sĩ có ý nghĩa. Đó là sự khác biệt giữa miền Bắc và miền Nam … giữa chính nghĩa và phi nghĩa.
Tuổi thiếu niên của tôi, tôi là một tên Mác-xít vô thần và ngu ngốc — đó là chuyện thông thường cho mọi trí thức trẻ tuổi, đầy tham vọng vào thời đó. Nhưng trong quá trình viết lách, có một điều mà tôi không thể hiểu được, đó là sự huyền bí: nó đến từ đâu? Nó không đến từ đây [chỉ vào tim của mình]. Không, nó đến từ bên ngoài tôi.
Thực ra thì kể từ khi bị chính quyền Việt Nam đưa đi thi hành án tại Trại Giam Số 5 ở Thanh Hóa, hầu như ngày nào tôi cũng viết nhật ký trên vở khổ to, tổng cộng ước trên 2000 trang. Cũng cần nói ngay rằng giấy, bút mà tôi có được là kết quả của cuộc đấu tranh quyết liệt với trại giam…
người đoạt giải Nobel
văn chương lướt qua gieo
quả xúc xắc chả biết
vô tình hay hữu ý
rớt giữa lồng ngực tôi
liền một miếng nhỏ vận
may văng ra-tôi nhoài
ra ngó lui người buông
lời “ối …
Hoặc như nhân viên chiếu phim trong buồng tối, chạy cuộn phim ngược lại, để cà phê trở về trong ấm đun, bơ trơn mượt khỏi bánh mì, trứng chiên hóa lỏng rồi nhảy từ lòng chảo vào vỏ trứng.
Or take the projectionist in his dark booth, running a reel backwards, so the coffee flows back into the pot, the butter smoothes off the toast, the sizzling eggs liquefy then leap from the pan back into their eggshells.
Tiếng cười trong trẻo vang vang. Tôi cố mở to mắt để nhìn. Có người. Hay là ma. Ai đó dặn tôi đừng bao giờ bén mảng đến đây. Bởi đây là Thế Giới Bên Kia. Tiếng cười ngay sau lưng tôi. Người tôi mọc gai. Tôi quay đầu sang phải. Tôi quay đầu sang trái. Cành lá chao chọng. Cây cối ngả nghiêng. Và tôi thấy hai người dựa sát vào nhau.
Khi cha tôi có việc đi tới nhà người thợ rèn, ông dẫn tôi theo. Nhà ở bên đường mòn, rẽ từ quốc lộ xuống bến đò, sâu trong ruộng bắp. Đường mòn rộng, cao ráo lát sỏi, trước đây người ta định làm đường nhựa chạy thẳng tới bờ sông…
Một ngàn năm trước, chữ “hate” trong tiếng Anh “ra đời” từ từ gốc “hata.” Hata mang ý nghĩa nguyên thủy là “kẻ thù” hay “đối thủ”. Đối với một xã hội chiến binh cổ đại, thì chữ “hata” không ám chỉ cảm xúc ghét hận như chữ “hate” của ngày nay.
Ba cố gắng chịu cực chắt mót cho con theo học để may ra sau này nó được làm một cái gì lạ hơn, vẻ vang hơn là tưới mồ hôi xuống ruộng cát, tưới mồ hôi xuống rừng rẫy để kiếm cơm, như cha ông nó. Đời ba đen đủi, cho tới ngày gần chết rồi ba cũng chưa biết mặt mày ông cha bà mẹ ngang dọc thế nào, đừng nói chi đến chuyện học hành.
Từ “To Kill A Mocking Bird” của Harper Lee vào thời 60, rồi đến “The Color Purple” của Alice Walker vào những năm 80, và gần nhất là “On Earth We’re Briefly Gorgeous” của Ocean Vuong của ngày hôm nay, chúng ta đang mạnh dạn cất lên tiếng nói chống lại sự kỳ thị dưới mọi hình thức, màu da, xu hướng tính dục, chính kiến…
“Cháu ơi, cháu ơi. Mày làm sao thế.” Bà nội thằng bé mếu máo, réo gọi. Bà lắc thằng bé như đang giũ quần áo cho khô. Miệng nó đầy nước bọt. Bọt trắng tràn xuống gối. Bà nội nó kéo cái riềm áo gối chùi miệng cho nó. “Mày làm sao thế hở cháu? Mày làm sao thế?” Tôi đứng ngớ ra ở đầu giường. Thằng bé vẫn duỗi thẳng người như cái đòn gánh gỗ.
bây giờ sáu chín bảy mươi
sống bình yên với bầu trời sớm mai
bước đi với nắng đầu ngày
Anh viết những điều tưởng mới lạ
gai góc dự phần sinh táng
người đóng chốt nơi một bến đồn phân hủy
Em, dấu yêu, mơ ước này
đắm chìm ta muôn kiếp tình
Woah, my love, my darling
I’ve hungered for your touch
Tuy Chính Luận cho đăng các tin tức khác liên quan đến các bản tuyên cáo hay cáo trạng của Linh mục Trần Hữu Thanh nhưng không đăng nguyên văn bản tuyên cáo. Theo Sóng Thần, chỉ có thêm 2 nhật báo đăng bản cáo trạng đó. Hơn 40 năm sau, vào tháng 2.2015, tôi biết được lý do không đăng của Chính Luận qua một bài viết cặn kẽ của Đinh Từ Thức trên Diễn đàn Da Màu ….
Chị Thảo hay trải tờ báo lên bậc thềm ở cuối hành lang, ngồi một mình đọc sách. Chị làm tôi nhớ những miếng cam thảo trong gói thuốc tễ của ông thầy lang. Giữa đám xác ve khô, rễ cây, lá vụn… tôi chỉ thích cam thảo. Cam thảo có vị ngọt đặm trong cổ họng. Cam thảo không giống những thứ vụn vặt trong gói thuốc. Như chị Thảo, riêng rẽ một mình ở giữa chỗ đông người.
Nếu nỗi buồn của con thật ra là người thầy sáng suốt nhất của con thì sao? Và bài học luôn luôn là như thế này: Chúng ta không việc gì phải giống như mấy con chuột lemming mù quáng của vùng Bắc cực. Chúng ta có thể dừng lại.
Bình Luận mới