Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 8)

P8_xe đò and the boy 4 DM

Thời gian là của những năm 60 thế kỷ trước, không gian là một thành phố nhỏ miền Trung nước Việt. Câu chuyện xảy ra dưới mắt nhìn một đứa bé chưa tròn tám tuổi. Với những bước trẻ thơ nhập nhằng giữa hai thế giới: Bên Này và Bên Kia, khi đứa bé ấy lỡ dan díu với một “Lời Nguyền”. Xin trân trọng gửi tới bạn đọc phần cuối của truyện dài “Lời Nguyền Ở Thế Giới Bên Kia” của Hoàng Chính.

28

Chiếc xe ba bánh. Người đàn ông ngồi phía sau, hai mẹ con ngồi đàng trước. Chưa bao giờ thấy chiếc xe buồn cười như thế. Chiếc xe làm tôi quên buồn. Tôi học được thêm điều mới lạ. Chiếc xe ba bánh này ở làng quê chẳng bao giờ có. Lúc đứng bên lề đường, mẹ vẫy, gọi, “Xích lô.” Và chiếc xe chạy sát vào lề đường. Mẹ leo lên trước, tôi lên sau, ngồi ép một bên.

“Bác cho ra bến xe.” Mẹ nói với ông đạp xe.

Xe chạy vòng vèo, chóng mặt. Nhiều lúc thấy như sắp đâm sầm vào đám xe cộ phía trước. Tôi co người lại mỗi lần sắp đâm vào xe khác. Giọng bà Khúc kêu rêu. Chiếc xe vận tải to đùng đùng. Con bé ngồi xe xích lô. Chiếc xe vận tải bị ban, nó đâm sầm vào con bé. Bà Khúc nói đi nói lại. Mỗi khi có người tới gần giường chị Huyền, bà Khúc lại kêu rêu. Về sau, lúc không có ai bà Khúc cũng kể lể. Tôi thuộc làu những câu kể lể dài dòng ấy. Bà Khúc theo tôi ra tận ngoài này. Bà Khúc ngồi trên xích lô bên tôi, kêu rêu. Cháu nó đang ngồi trên xích lô. Tôi với mẹ đang ngồi trên xích lô. Chiếc xe vận tải to đùng đùng. Chiếc xe vận tải bị ban. Bỗng dưng tôi bám chặt lấy cánh tay mẹ.

Mẹ quay sang tôi, “Sao vậy con giai?”

Tôi mím môi. Tôi không muốn nhắc cái câu bà Khúc vẫn nói. Thành ra tôi ậm ừ, “Xe này là…”

“Xích lô,” mẹ nói. “Xích lô đạp.”

Tôi biết. Bởi tôi nghe được tiếng chân người đàn ông đạp vòng, đẩy ba bánh xe lăn vun vút. Những lề đường lát gạch lướt đi hai bên. Những người chạy xe đạp vụt qua trước mắt. Những chiếc xe gắn máy xì khói trắng, vỗ tiếng kêu phành phạch hai bên. Xe xích lô chở hai mẹ con tôi chạy vùn vụt. Vượt qua mấy chị mặc áo dài trắng. Tà áo gài vào yên sau. Chỗ để cặp táp. Những bàn chân đi guốc. Những chiếc guốc quai nhựa, nhìn thấp thoáng thấy những móng chân xinh xắn. Mấy chị học sinh đạp xe đến trường. Giờ này chị Thảo đang ở trường. Chị sắp thi lục cá nguyệt. Tôi vẫn nhớ chị Huyền nói thế. Tôi ngoái cổ nhìn theo ba chiếc xe đạp khi ba chị áo trắng rẽ qua ngõ khác. Gió lộng. Tiếng còi xe inh tai. Tôi cố đọc những bảng hiệu lướt nhanh hai bên đường nhưng không kịp. Và tôi lại chóng mặt.

Chiếc xe nhà binh rầm rộ chạy qua phía trước. Khói cay xè hai mắt. Mẹ che miệng ho khan. Tôi nhắm mắt lại. Bụi cồm cộm khóe mắt. Hai mắt cay xè. Tôi vội vã chùi mắt, cố nhìn theo chiếc xe nhà binh. Chiếc xe ngừng ở ngã tư. Đèn ngã tư chớp đỏ. Xích lô ngừng lại phía sau. Tôi nghểnh cổ nhìn vào lòng chiếc xe nhà binh. Bố có ở trên đó không. Vải bạt màu xanh đặm che kín vòm xe. Những người lính ngồi trong khung vải. Bóng tối nhá nhem. Không có người nào giống bố. Bố không có ở đây. Bố đi hành quân ở Tam Kỳ. Cũng có thể bố đi hành quân ở Bồng Sơn. Chừng nào về thế nào bố cũng kể cho nghe.

Bến xe đông đúc. Bao nhiêu là xe. Nhìn không biết chán. Xe to, xe nhỏ. Xe đạp. Xe máy. Xe ba bánh. Xe bốn bánh. Cả những xe sáu bảy tám bánh. Chưa bao giờ tôi thấy nhiều xe như thế. Tụi bạn ở nhà làm gì thấy được nhiều xe như thế. Con bé Phụng nữa. Chả bao giờ được thấy nhiều xe như thế. Đi xa có lợi như thế đấy. Mẹ vẫn bảo đi một ngày đàng học một sàng khôn. Còn bố thì hay ngâm nga, Đi cho biết đó biết đây, ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn.

Mẹ trả tiền cho ông xích lô. Hai mẹ con ngơ ngác giữa rừng người. Mẹ hỏi thăm người này. Chỉ trỏ quanh co. Mẹ hỏi thăm người kia. Vẫn chỉ trỏ lòng vòng. Đi thẳng tới. Rẽ trái. Rẽ phải. Bến xe đầy người. Chỉ còn một chiếc xe hàng ở cuối bến. Người ngồi đầy hai hàng ghế. Mẹ ngồi ép vào chỗ hở giữa hai người đàn bà thúng, rổ dưới chân. Tôi đứng ép trong vòng ôm của mẹ. Tôi nhắm chặt hai mắt. Tiếng nói chuyện ồn ào xen lẫn tiếng còi xe. Khói cay sộc vào mũi. Tôi che miệng ho.

“Cô bác cho tiền xe,” người đàn ông chìa tay trước mặt mọi người.

Mẹ móc túi lấy mấy tờ giấy bạc.

“Tiền thằng nhỏ nữa.” Người đàn ông nhìn tôi, tay chìa ra trước mặt mẹ.

Mẹ ôm sát tôi vào lòng, “Cháu bé mới tám tuổi mà.”

“Tám tuổi gì, không thấy nó bự con như người lớn đó sao.”

Người đàn ông gắt. Tay vẫn chìa ra trước mặt mẹ.

Mẹ lẳng lặng rút thêm tờ giấy bạc. Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông. Những con mắt chung quanh chĩa vào tôi. Tôi thấy mặt tôi nóng bừng. Tôi mím môi, hít thở phì phò.

Người đàn ông đi rồi, tôi hỏi mẹ. Xì xào để những người chung quanh không nghe được, “Sao con phải trả tiền vậy?”

Tôi biết trẻ con đi xe không phải trả tiền. Chính thầy giáo Quỳnh dạy điều đó trong lớp dù bọn học trò quê chúng tôi chả bao giờ có dịp leo lên chiếc xe đò. Ông thu tiền bắt tôi trả là không đúng rồi.

Mẹ chép miệng, “Thôi kệ, bỏ qua đi con giai.”

Mẹ tôi chuyện gì cũng bỏ qua.

Xe chạy qua cây cầu dài. Tôi dõi mắt nhìn những nhịp cầu vun vút dạt ra sau. Nhìn hoài chóng mặt. Tôi nhắm mắt. Rồi tôi lại mở mắt, đếm những cây cột điện đuổi bắt nhau hai bên đường. Tôi lẩm bẩm xe xích lô, xe xích lô; những chữ mới tôi sẽ phải ghi vào nhật ký.

Và bỗng dưng ngực tôi thắt lại. Hai bàn tay tôi bóp chặt hai cánh tay mẹ. Ghì siết lấy hai cánh tay mẹ. Như túm con cá trê bắt được dưới bùn sau buổi tát ao.

“Mẹ ơi!”

Mẹ ôm chặt lấy tôi, “Sao hở con giai?”

“Con quên,” tôi nói không ra hơi. “Con quên… quên…”

Mẹ hoảng, “Quên cái gì?”

“Quên quyển vở nhật ký.”

“Con để ở đâu sao mẹ không thấy?”

Tôi nói không ra hơi nữa rồi. Tôi phều phào hơi thở gấp. Tôi nhớ tấm nệm giường mỏng. Tôi nhớ những mảnh lò so nhún nhảy. Cuốn vở anh thầy giáo Thành cho. Chị Thảo bảo viết nhật ký cho khỏi quên chữ. Cuốn nhật ký giấu kỹ dưới tấm nệm giường. Tôi không muốn cho ai đọc. Chuyện gì tôi cũng ghi vào nhật ký. Chữ mới nào tôi cũng viết vào nhật ký. Ai nói gì cho nghe tôi cũng viết vào nhật ký. Tôi ghi tất cả mọi chuyện vào nhật ký.

Cả lời hứa hôm nào với chị Thảo và anh thầy giáo Thành. Ở Thế Giới Bên Kia.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)