Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 25 (kỳ cuối)

0 bình luận ♦ 20.01.2021

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/iBE3K0hp29M

Cô ấy nhắc uống thuốc động kinh. Tôi bảo đã uống thuốc cảm nhiều rồi, sợ phản ứng. Cô ấy không chịu. Cô ấy lại hộc tủ nghiêng đầu tìm. Những ngón tay chạm nhẹ vào từng lọ thuốc. Rồi cô ấy cầm một lọ lên (đúng lọ thuốc có những chữ “thuốc động kinh” tôi đã viết bằng mực đỏ), mở nắp, đổ một viên ra lòng bàn tay. Cô ấy đặt viên thuốc lên môi tôi. Tôi mím môi lại, ú ớ trong cổ họng rằng tôi đã uống nhiều thuốc lắm rồi. Cô ấy phì cười, bỏ lọ thuốc xuống giường, một tay dán viên thuốc lên môi tôi, một tay bóp hai cánh mũi tôi lại. Tôi ngộp thở. Tôi nhắm hờ hai mắt. Hình ảnh cô ấy nhập nhòe. Má hồng, môi đỏ. Tóc thả vai thon.

Tóc đổ xuống cả trán tôi nhột nhạt. Mũi tôi bị cô ấy bịt lại sao tôi vẫn cảm nhận được mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng không gian. Cái mùi nồng nồng của thịt da sau một đêm ủ kín trong chăn. Mùi của áo may chật ôm cứng thân thể nuột nà. Mùi vải mềm thấm mồ hôi dịu dàng. Tôi ngây ngất cơn say của một người trúng nắng. Hai cánh tay tôi dán cứng trên mặt nệm. Hai ngón tay cô ấy chợt nới ra, cho tôi hít thở cái không khí huyền diệu. Há miệng ra, ngoan nè, em bé dễ cưng. Cô ấy dỗ dành. Nửa thân mình chồm lên, đổ xuống tôi chiếc bóng mịn màng. Đếm một đến mười phải há miệng ra đó. Hổng uống thuốc là người ta nghỉ chơi luôn cho coi. Cô ấy đe dọa. Những ngón tay bóp mũi tôi lại. Vải áo quanh co, uốn lượn. Khoảng hở nhập nhòe. Da thịt nở hoa. Một, hai, ba. Tôi cuống cuồng há miệng. Cô ấy đặt viên thuốc lên đầu lưỡi tôi, âu yếm mỉm cười.

Tôi nuốt vội viên thuốc xuống cổ họng. Cô ấy trợn mắt. Hổng uống nước sao. Tôi lắc đầu. Những ngón tay cô ấy buông lỗ mũi tôi ra. Ánh mắt dịu dàng như ánh mắt mẹ tôi ngày nào. Cái bóng dịu dàng rời tôi, và bất chợt đổ xuống mịt mù. Đôi môi mềm đậu xuống trán tôi, nhẹ nhàng như chiếc lá cuối ngày đậu xuống một bậc thềm xi măng hừng hực nóng.

Bây giờ tòa gọi người bảo lãnh thứ nhì. Từng chữ rụng vào tai tôi như những trái cây chín ủng. Con trai tôi lầm lũi bước lên bục gỗ. Người bảo lãnh thứ nhì đấy. Sao lại là nó. Con trai tôi làm gì có tiền mà lãnh tôi ra. Đã được luật sư báo trước mà tôi vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Thằng bé lớn lên ở bên này nên nó lững thững bước lên bục nhân chứng không chút rụt rè. Như có phép lạ. Bỗng dưng tôi hiểu được câu hỏi của Công tố viện. Ông ta hỏi con trai tôi là gì của cô ấy. Con trai tôi dõng dạc trả lời. Bạn gái. Nó nói rõ ràng như thế. Chữ girlfriend không cần dịch tôi cũng hiểu. Tới câu sau thì tôi không hiểu nhưng người thông dịch đã dịch cho tôi nghe rằng chúng nó sống chung không hôn thú. Bây giờ thì tôi không muốn biết Công tố viện nói gì nữa. Nhưng tôi tự hỏi chúng nó sống chung như thế từ bao giờ mà tôi không biết. Hay là chúng nó nói vậy thôi, để dễ dàng chuyện lãnh tôi ra.

Nhưng có biết thêm gì nữa thì cũng vậy thôi. Ông tòa có vẻ hài lòng. Bởi tôi thấy ông gật gù trên bục cao. Cặp mắt kính trễ xuống sống mũi làm tăng thêm vẻ nhân từ hiếm thấy. Những câu hỏi người ta đã đặt ra cho cô ấy bây giờ lập lại cho con trai tôi. Nó trả lời gẫy gọn và đầy tự tin. Tôi dám nói con trai tôi đầy tự tin vì nó vừa mới hỏi ngược lại ông Công tố viện rằng tại sao ông ấy phải hỏi chuyện nó sống chung với bạn gái nó bao lâu. Người ta thay phiên nhau nói. Tôi ngồi như khúc gỗ. Ông tòa trên cao kia cũng thành cây cổ thụ. Rồi bỗng dưng ông ta nhìn tôi nói gì đó. Luật sư ra dấu cho tôi đứng dậy. Tôi giật mình vội vã làm theo. Quan tòa nhìn tôi đăm đăm. Ông dặn dò tôi đủ điều. Phải đàng hoàng tử tế. Không được nhậu nhẹt, bia rượu, thuốc cấm. Không được sử dụng vũ khí, cung nỏ, đạn dược. Ông tòa còn cẩn thận hỏi tôi có vũ khí gì không làm tôi suýt bật cười.

Rồi ông ta cho tôi giờ giới nghiêm từ tám giờ tối đến sáu giờ sáng. Con trai tôi và cô ấy sẽ canh chừng tôi. Tôi phải nghe lời cô ấy. Không nghe, cô ấy sẽ gọi cảnh sát và tôi sẽ bị vào tù lại cho tới ngày xử. Tôi cười thầm một mình. Đời sống sao mà khôi hài. Chính tôi là người dạy cô ấy gọi cảnh sát chứ ai. Đầu óc tôi xào xáo. Hai mắt tôi mỏi rời. Tôi chẳng còn muốn nhìn ai. Bây giờ tôi sẽ phải giải thích cho thiên hạ rằng tôi lấy trộm đồ cho ai đây. Ông tòa bảo You may go now bằng cái giọng sần sùi.

Ông tòa đứng dậy. Mọi người đứng dậy theo. Ông tòa bước xuống bậc thang, tiến về phía cửa hông tòa án. Tôi như người lạc trong vũng sương mù. Tất cả trắng một mầu băng giá. Chưa kịp cuốn gói ra đi, mùa đông đã vội vã trở về.

Hình ảnh căn phòng nhỏ bé hiện ra trong trí. Cả căn hộ mẹ con cô ấy cũng kéo về như lũ hình bên khung chiếc đèn cù. Mấy tháng trời xa nơi chốn thân thuộc. Bao nhiêu đêm nằm nghe tiếng vọng của thinh không; thứ thinh không trĩu nặng những đa đoan của cõi sống. Thứ thinh không rạn vỡ bởi tiếng ngủ mớ của bạn tù, tiếng chửi thề của kẻ bị đánh thức. Thứ tiếng động vô tâm tính ấy bây giờ đã là điều quen thuộc. Và tôi đã cố quên đêm rộn ràng tiếng động năm xưa ở quê nhà. Đêm giun dế, côn trùng. Đêm lũ mèo ghen tương. Đêm bầy chó gọi nhau, báo tin đánh mùi kẻ lạ mặt. Đêm thơ ấu nặng trĩu tiếng ve sầu tháng hạ. Đêm của tôi giờ chỉ còn tiếng ngáy của đám bạn tù. Đêm đi ỉa đi đái không được giật nước sợ làm náo động trại giam.

Bao nhiêu ngày tháng tôi mong được trở về.

Người thông dịch lập lại bằng tiếng Việt câu nói của luật sư, “Anh chờ ký giấy rồi ra về thong thả.” Tôi gật gù. À, thì ra free to go dịch là ra về thong thả.

Người cảnh sát khom xuống tháo cái sợi dây xích ở hai cổ chân tôi.

“Khoan.” Tôi nghe tiếng tôi vang động cả phòng xử đúng lúc cái bóng áo choàng đen của ông tòa biến đi sau cánh cửa. Mọi người ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi níu áo người thông dịch, lắc mạnh như cố đánh thức anh ta.

“Tôi lấy cho tôi chứ không phải cho ai.”

Người thông dịch trợn mắt, “Anh không muốn được tự do à?” Rồi quay qua nói gì đó với ông luật sư. Ông luật sư nhìn tôi đăm đăm.

Bây giờ thì tôi hiểu tôi đang làm gì. Bây giờ thì tôi hiểu tôi lấy cho tôi. Bây giờ thì tự do hay không tự do cũng thế thôi. Bây giờ thì tôi biết chắc tôi phải nhận rằng tôi lấy cho tôi. Tôi không muốn cô ấy nghi ngờ tôi lấy cho ai. Tôi không muốn cô ấy nghi tôi lấy cho Jackie, lại càng không muốn cô ấy nghĩ tôi lấy cho bà Nhiêu, cái bà xuề xòa lúc nào cũng phun ra đầy những ví von, những ca dao tục ngữ.

Nhưng mà lấy cho ai cũng vậy thôi.

“Anh muốn gì?” Người thông dịch chuyển cái hằn học của ông luật sư sang cho tôi. Người cảnh sát đang loay hoay mở khóa sợi dây xích tròng ở hai cổ chân tôi cũng sựng lại, ngơ ngác ngước lên, nhìn vào mắt tôi. Những người cảnh sát lúc nào cũng nhìn vào mắt người đối diện.

“Anh muốn gì. Anh nói anh không lấy cho ai à?”

Luật sư ghé sát vào mặt tôi, gằn từng tiếng.

Tôi hiểu hết những gì luật sư nói, khỏi cần ai dịch lại cho tôi. Nhưng người thông dịch vẫn siêng năng làm nhiệm vụ. Ông có điên không. Hắn dịch như thế. Are you crazy.

Người cảnh sát gỡ sợi dây xích ra khỏi hai cổ chân tôi, cuộn lại, đứng lên. Giờ này canh chừng tôi, đi kèm sát bên tôi không còn là chuyện cần thiết nữa. Những mắt xích chạm nhau lạch cạch. Tôi ngỡ ngàng nhìn quanh. Công tố viện loay hoay xếp đống hồ sơ. Ông mõ tòa đi gom lại những cái ly nhựa. Mọi người ùa lên phía tôi. Tôi chớp mắt hoang mang. Không có gì để nói.

Tôi loạng choạng bước ra khỏi cái khung hình khối chữ nhật.

Không còn còng nhưng sao hai chân vẫn nặng nề và bước đi tôi nhùng nhằng vướng víu. Có cái gì đó buộc chân tôi lại; có cái gì đó ngăn cản tôi trở về chốn xưa.

Con trai tôi đi sánh đôi với người ta. Nó bế con bé Amy trên tay, nhuần nhuyễn, thuần thục như gã đàn ông đã nhiều lần làm bố. Nó đi bên cạnh người đàn bà trẻ con. Cô ấy hơi ngả đầu, để mái tóc chạm hờ lên bờ vai vuông vức đầy sinh lực của nó. Nụ cười thấp thoáng quanh hai núm đồng tiền. Một tay níu áo nó ở chỗ cánh tay, tay kia cô dắt thằng bé con. Cái thằng Timmy vẫn vòi vĩnh tôi mua những cục kẹo cao su cho nó thổi bong bóng.

You are free to go.

Tôi sẽ cố nhớ câu nói ấy cho đến hết đời.

Tôi được phép đi. Nhưng biết đi đâu bây giờ.

Nữ Hoàng vạn tuế. Đầu óc tôi lùng bùng. Tôi ngỡ ngàng nhìn quanh. Hai con mắt mỏi rời. Bóng tối dập dềnh quanh tôi như ai đó nghịch ngợm vặn công tác đèn, làm mờ đi cảnh sắc của phòng xử tòa án. Free to go. Ra về thong thả. Nhưng về đâu bây giờ.

Tôi nhìn quanh. Vùng ánh sáng đọng lại quanh cô ấy. Trong giây lát, tôi thấy cả những sợi tóc của cô cũng lấp lánh như kim tuyến. Những sợi tóc chảy xuôi hai bờ vai thon.

Mọi người hân hoan. Ai cũng cố cười với tôi một cái. Tôi lúng túng cười theo, bàn tay này xoa nhẹ lên lưng bàn tay kia. Da nơi ấy trơn bóng, nhờn như thoa một lớp dầu mỏng. Vết sẹo bỏng chảo mỡ nhà cô ấy.

Tôi chẳng còn gì ngoài vết bỏng đã thành sẹo trên lưng bàn tay. Chứng tích một cơn điên dịu dàng. Tôi lao đao như người thiếu máu sắp chìm sâu vào mê muội; cơn mụ mẫm cuối đời.

Ông luật sư dùng đầu ngón tay trỏ khều vai tôi. Anh chỉ bị truy tố vì ăn trộm món đồ dưới năm ngàn đồng. Ông ta nhai từng chữ của câu nói. Người thông dịch nhả ra từng chữ, siêng năng như con tằm nhả tơ. Chỉ đơn giản là tội ăn trộm, không liên hệ gì đến chuyện lệch lạc tình dục hay bạo dâm gì hết. Anh sẽ còn phải ra tòa nhiều lần. Hôm nay tòa cho anh tự do tạm vì anh chỉ mắc tội ăn trộm, anh không phải là đối tượng nguy hiểm cho cộng đồng, cho những người đàn bà cô lẻ, cho những cô gái yếu đuối. Lúc bước ra tới cửa phòng xử, người thông dịch nháy mắt đùa, nghĩa là anh chỉ cần tránh xa mấy shopping, nhưng vẫn tán gái được như thường.

Rồi mặt hắn nghiêm trang trở lại, “Anh sẽ phải ra tòa đúng ngày hai mươi bảy tháng mười một, nghĩa là còn khoảng tám tháng nữa.” “Nhớ điện thoại cho tôi.” Luật sư dặn lần cuối. Chuyện tiền bạc. Tôi biết. Tôi gật đầu cám ơn rồi quay lại với những người thân thuộc.

Có ai hỏi, tôi sẽ bảo là tôi lấy trộm cho tôi. Mấy hôm nay tôi đã tính khai là lấy cho cô ấy. Nhưng bây giờ còn khai làm gì nữa. Thôi thì tôi lấy cho tôi đấy. Cứ bảo là tôi lệch lạc. Tiếng Anh là gì nhỉ. Pervert. Người thông dịch đã viết chữ ấy lên giấy cho tôi. Mảnh giấy nhỏ tôi giữ kỹ trong túi áo ngực. Tôi pervert đấy. Rồi sao.

Thằng Timmy ngỡ ngàng nhìn hết người này qua người kia, rồi đôi mắt đen nhánh ấy dán vào tôi, và thằng bé tôi cưng chiều hơn con mình ấy gỡ tay mẹ, chạy lại, nắm lấy tay tôi. Những ngón tay trẻ thơ chạm vào cổ tay tôi, nơi chiếc còng sắt để lại một vết lõm tê bại cảm giác. Tôi không biết nói gì. Bởi tôi đã có quá nhiều điều để nói ra. Bây giờ thì muộn rồi. Tôi nhìn những sợi tóc đen ngả mầu vàng nâu của cô ấy mượt mà thả xuôi một bên vai. Tôi xoay qua nhìn làn da trắng ngần nơi chiếc cổ áo Jackie mở hé. Rồi vội vàng quay đi. Tôi không dám nhìn vào mắt ai ngoài bốn con mắt trẻ thơ của hai đứa con cô ấy.

“Đi kiếm gì ăn đã.” Con trai tôi xốc con bé Amy trên vai, giọng nói reo vui, “Có ai đói bụng không vậy?”

Những con mắt nhìn nhau. Không ai nói gì. Không khí đóng băng như thể mùa đông bất chợt đổ về. Chợt, thằng bé Timmy níu ngón tay tôi, “Uncle! I’m hungry.”

“Timmy à!” Giọng cô ấy nhẹ nhàng.

“Let’s go!” Con trai tôi quyết định, rồi kề vai cô ấy bước đi. Cô ấy ngần ngừ đôi chút rồi dùng dằng bước theo. Còn lại Jackie và tôi với thằng bé Timmy. Jackie, nước mắt rưng rưng, run run sửa cái cổ áo bẻ ngược của tôi – mùi thịt da phảng phất – tôi không dám nhìn vào mắt người đàn bà. Giọng Jackie sụt sùi bên tai tôi, “Em đâu có thiếu thốn gì những thứ ấy mà anh phải lo lắng cho rước họa vào thân.”

Đầu óc trống trải, tôi nhìn hình ảnh con trai tôi và cô ấy dán vào nhau trên khung kính cửa vào tòa Thượng Thẩm. Thằng bé thế mà cao hơn cô ấy đến gần một cái đầu.

Tôi rụt rè gỡ những ngón tay Jackie đang níu lấy tay áo mình. Tôi chẳng biết nói gì. Mãi mới nghĩ ra, tôi cố thì thầm đủ để cho một mình Jackie nghe, “Lỡ rồi, Jackie ơi! Lỡ rồi!”

HẾT

(7:00 giờ tối hôm lễ Tạ Ơn 10 tháng 10, 2005)

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)