Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 3

0 bình luận ♦ 21.12.2020

ldv


Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/sVNNZ_tVA-k

Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt đứt ý nghĩ của cô ấy. Từ lúc qua xứ này, cô ấy sợ nhất cái điện thoại. Bởi không biết phải nói năng thế nào cho cái người ở đầu dây đằng kia hiểu được. Cô ấy mở nắp vung nồi cơm, lắng nghe chồng sủa hello vào cái ống nghe điện thoại. Hơi nóng từ nồi cơm bốc lên, phủ lấy mặt. Cô đóng nắp vung lại, xoay người nhìn ra phòng khách. Khuôn mặt người đàn ông biến dạng trong góc nhìn của cô ấy.

“Thằng nào gọi này!” Người chồng đưa ống nghe điện thoại về phía cô.

Lồng ngực cô thắt lại. Đàn ông nào lại gọi mình ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này chứ. Cô vừa lấm lét nhìn chồng vừa áp cái ống nghe điện thoại vào tai. Mùi thuốc lá vương vất ở miệng ống nói. Cái mùi khói thuốc đã cố làm quen hoài mà không được.

Giọng đàn ông quen thuộc gọi tên cô ấy. Sao lại có kẻ thân mật đến vô duyên như thế. Cô tự hỏi và lí nhí hỏi lại ai đó.

“Bạn trai chứ ai nữa mà làm bộ.” Chồng cô cướp lời. Trong ống nghe điện thoại, tiếng cười rổn rảng xen vào câu tự giới thiệu. Ôi trời, vậy mà quên mất tiêu. Thằng chồng chồm tới đứng sát bên cô ấy. Mùi thuốc lá xộc vào không gian cô.

“Mới chơi xong, đã nhớ rồi!” Câu nói tạt vào mặt cô, chát chúa như sô nước đá lạnh buốt thịt da.

Cô ấy nhận ra ông chủ tiệm cho mướn phim tập. Hẳn đã nghe ra mẫu đối thoại bên này đầu dây, hắn ta ngập ngừng: Có băng rồi đó. Rồi lặng lẽ bye. Cô ấy không kịp chào người chủ tiệm phim. Bởi cơn xúc động đang siết cứng lấy cổ họng. Răng hàm trên cắn chặt môi dưới.

“Lại cho nó chơi đi, nó đang nhớ đấy!”

Hắn ghé sát mặt cô ấy để phun lên má cô chất nọc của loài rắn độc. Thứ nọc có mùi hôi của hơi thở quấn mùi thuốc lá và chất miệt thị đắng chát tâm hồn. Cô ấy nghiêng người qua một bên, nín thở. Hắn càng chồm tới. Cô ấy bước lùi lại. Phải chồng mình đây không. Phải hơi thở này đã đổ đầy tóc tai, da thịt mình những ngày tháng chết bầm. Chồng chúa vợ tôi vậy đó. Miệng cô ấy lẩm bẩm những con số. Ngón tay cô đặt lên những phím vuông có từng con số điện thoại. Người đàn ông giằng lấy cái điện thoại, tay kia xô mạnh vai cô. Định gọi cảnh sát đấy à. Đâu có dễ vậy.

Cô ấy nhìn thẳng vào mặt chồng. Lửa cháy trong mắt hắn. Dao găm gài giữa hai hàm răng nghiến chặt. Cô ấy hốt hoảng quơ lấy cái túi xách, tuông chạy. Cánh cửa vướng chiếc dép, kẹt lại. Nhùng nhằng một chút cô ấy cũng mở tung được cánh cửa và thoát ra ngoài. Gió lùa vào tóc. Nắng đọng lại bên hiên nhà. Con chim nào đó hót vu vơ trên ngọn cây. Tiếng người đàn ông chẹt lại sau cánh cửa. Đi đâu đấy, mày đi đâu đấy.

Cô ấy tất tả bước về phía trạm ngừng xe buýt.

Ở bên này nhưng tôi biết hết mọi chuyện; cho dù chỉ thấy mập mờ, chỉ nghe loáng thoáng; cho dù cô ấy kể không rõ đầu đuôi.

Đêm ở trại giam, tôi thích nhìn trăng qua ô vuông trên tường, chỗ cao hơn đầu người. Sao trăng lại tình cờ lấp ló. Nhớ trăng trên mái nhà cô ấy, từ phòng tôi ngó qua. Trăng tròn. Bao nhiêu mùa trăng tròn. Bao nhiêu con trăng ngủ vùi trên mái nhà xám. Trăng ở đây không tròn bằng trăng trên mái nhà cô ấy. Nhớ đường dây điện vắt ngang mái nhà chạy dài con ngõ, tới tận bên kia đường. Trên sợi dây ấy, thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp hai con sóc tíu tít theo nhau hát xiệc.

Đã mấy lần tuyết rơi. Đã mấy lần hoa tulip nở thẫm mấy luống đất hẹp viền quanh khu nhà. Ban đầu những nhánh hoa mọc tự nhiên, sau đó vì trẻ con nghịch phá, người ta viền một hàng rào nhỏ. Những cánh uất kim hương rung rinh sưởi nắng trong vòng vây của hàng giậu thưa.

Hoa gì vậy nhỉ. Tôi hỏi. Tulip. Jackie trả lời. Tiu-líp à. Vâng tulip, gớm ông anh đọc tiếng Anh nghe đến buồn cười. Tiếng Việt có tên không. Có chứ, Uất kim hương. Tên hay nhỉ. Hay gì mà hay, nghe uất ức thấy bà.

Mùa lạnh da khô nứt nẻ, ngứa ngáy.

Móng tay cũng giòn, dễ gẫy vụn.

Buổi sáng hoang vu, nhớ tiếng hai con chim quen ở nhà thay phiên hót như người ta đối đáp quan họ. Hai con chim ríu rít chuyện trò. Nghe đôi chim quen tới mức tôi tin rằng ngay cả khi giận dỗi – loài chim chắc cũng có khi giận dỗi như con người – loài chim cũng biết chờ nghe xong câu đối thoại của bạn tình. Loài chim không giành nhau hót như con người giành nhau để nói.

“Mấy giờ rồi?” Người đàn ông hỏi.

Không có tiếng trả lời. Người đàn ông ngóc đầu dậy, chống khuỷu tay, ngóng xuống giường dưới. Thằng bạn tù có hàm râu lưa thưa dưới cằm nằm gối đầu trên hai cánh tay. Hai con mắt sâu đang xoáy vào vết nứt nào đó trên trần. Ông ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng nhìn của gã. Những vết lồi lõm trên trần nhà. Ông lại quay xuống, nhìn vào mắt thằng bạn chung phòng.

“Mày nghĩ mấy giờ rồi?”

“Who cares!”

Người đàn ông xoay người lại. Ánh mắt chạm vào cái trần nhà vôi vữa lùi xùi. Thằng bạn tù có lúc cả ngày không mở miệng. Nhưng dù gì thì cũng đỡ hơn phải giam chung phòng với đám tây đứa nào đứa ấy kềnh càng như những con đười ươi. Những cái miệng hôi mùi cóc chết, những chiếc răng lởm chởm cái ra cái vào như hàng giậu cũ.

Nó nhìn gì trên ấy nhỉ. Ông băn khoăn tự hỏi. Cái ý nghĩ tò mò ấy cứ loay hoay trong đầu ông. Thằng bạn tù khó tính. Chả chọc ghẹo nó làm gì. Để mặc xác nó là hay hơn cả. Nhưng đám ý nghĩ tò mò ấy nhẩy chồm ra ngoài cái miệng có những chiếc răng thưa, “Mày nhìn cái gì trên ấy vậy?”

Thằng đàn ông lặng thinh. Hai con mắt sâu hoắm một tia nhìn. Tia mắt gã như cái dùi đang xoáy vào trần nhà. Thằng này chắc đang âm mưu chuyện vượt ngục. Người đàn ông tò mò nhìn những vết lồi lõm trên trần nhà. Ông cố săm soi tìm một vết nứt khả nghi, nhưng trần nhà chỉ lồi lõm như thể lúc xây trại giam, bọn nhà thầu xây cất đã mướn bọn thợ không chuyên môn, chứ không có vết nứt hay lỗ hở nào.

“Âm mưu đào tường trốn trại hả?”

“Mẹ ông, trốn thì trốn đi đâu?” Thằng bạn tù gằn giọng.

Người đàn ông cười khẩy, “Về Việt Nam.”

“Ông còn đang trên bốn-linh-một, chưa tới phi trường thì cảnh sát nó đã túm rồi, làm mẹ gì thấy được Việt Nam.”

Thằng bạn tù nhắc đến cái xa lộ tốc hành xuyên tỉnh bang; con đường nối bao nhiêu là thành phố lại với nhau. Con đường mỗi lần ông phải ra tòa nghe luật sư với công tố viện cãi cọ lung tung, xe cảnh sát lại chở ông lướt đi trên ấy. Con đường tốc hành, vận tốc hạn chế là một trăm cây số một giờ nhưng thằng T. bao giờ cũng làm một trăm tư mà chưa hề bị cảnh sát biên phạt.

“Đã trốn mà còn để cho nó bắt lại thì trốn làm mẹ gì.”

Ông nói, ngang tàng như một đứa đầu trộm đuôi cướp đã từng vào tù ra khám.

Thằng tù chung phòng nằm im, hai con mắt sâu vẫn xoáy vào cái trần nhà lồi lõm. Ông thầm hỏi không biết thằng này bị bắt vì tội gì.

Chỉ có ba mươi hai đứa mà sao thấy đông như cái chợ. Cứ hai đứa chung nhau một phòng. Tám giờ ba mươi là cái giờ người ta quy định. Buổi sáng, mở cửa đuổi ra khỏi phòng, buổi tối lùa vào phòng, đóng cửa chặt. Ngày nào cũng thế. Dần dà chẳng còn nhớ thứ bẩy chủ nhật gì nữa hết. Cuối cùng chỉ còn nhớ giờ mở cửa và giờ đóng cửa, còn ngày nào mà chẳng giống nhau. Buổi sáng, buổi chiều, buổi tối của tôi giống nhau. Trí nhớ lan man. Tôi nhớ cả cái bà sồn sồn cùng xóm.

Người đàn bà ngoài bốn mươi vú và mông mây mẩy ấy có thói quen dạy đời bằng ca dao tục ngữ. Sân trại trơ trụi dẫn tôi về vùng trí nhớ của những đường dây điện ngang dọc. Tôi nhớ quá hai con sóc thường đuổi bắt nhau trên sợi dây giăng ngang đường phía trước con ngõ vào nhà cô ấy.

Tôi cứ thế. Hay nghĩ ngợi lan man nhưng ý nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ bao giờ cũng là hình ảnh con gái tôi.

Lần ấy, tôi cũng ở tù. Con gái tôi đến thăm. Mùa đông trắng xóa bên ngoài khung cửa. Con gái tôi dẫn theo một đứa con trai da trắng.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)