Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 8

0 bình luận ♦ 28.12.2020

ldv


Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/R-92eSBUPnA


T. trở về bất ngờ, kéo vội Jackie vào phòng. Hai đứa huỳnh huỵch đâu chừng mười lăm phút. Thường thì hai đứa nó vật nhau lâu lắm, sao hôm nay lại vắn tắt, ngắn ngủn như vậy.

Nhưng thôi, đấy có phải là việc của tôi đâu mà thắc mắc. Rồi nghe tiếng T. đòi Jackie đưa tiền. Chúng nó gây gổ lớn tiếng. Tiếng Jackie la hoảng như bị ai bỏ cục nước đá vào lưng áo. Cánh cửa bật tung, T. vung vẩy chùm chìa khóa trong tay, lao ra sân. Tôi ngơ ngác nhìn theo. Lúc tôi quay lại, Jackie đã đứng sát bên tôi tự lúc nào.

Anh coi nó đánh em này. Có đàn ông nào như vậy không! Jackie vừa nói vừa nghiêng một bên má về phía tôi. Khuôn mặt rất gần. Tôi thấy rõ cả những mạch máu mảnh như sợi chỉ dưới làn da trắng. Cánh môi cong. Tôi thấy cả những nếp nhăn ẩn dưới lớp phấn mỏng ở đuôi hai con mắt. Lòng tôi như cánh diều đứt dây.

Chợt đôi môi đỏ ấy mím lại một giây rồi hé mở. Hàm răng dưới cắn lấy môi trên. Những chiếc răng mầu trắng. Những người đàn bà bùa phép cả trong những cử chỉ vô tình.

Tôi run run đưa tay chạm lên má Jackie nơi dấu bàn tay thằng T. vồng lên, ửng đỏ. Jackie đứng lặng như đang đào xới một ý nghĩ xa xăm nào đó. Rồi bàn tay mát lạnh và mềm như miếng thạch cầm lấy tay tôi. Cả hai bàn tay mát lạnh cùng cầm lấy tay tôi mà vuốt ve từng ngón khô cằn. Những giọt nước mắt lăn xuống chạm đầu ngón tay trỏ của bàn tay tôi.

Bất chợt, Jackie quay đầu lại, nhìn xoáy vào mắt tôi, “Sao anh không gọi cảnh sát?”

Tôi luống cuống rút bàn tay lại, ngó lơ vào khoảng trống phía sau lưng người đàn bà, nơi những chiếc áo mắc chồng lên nhau ở chiếc đinh đóng trên vách tường.

“Hở anh?”

“Jackie gọi được mà.” Tôi nói nhỏ.

Ngọn đèn pha lóe sáng trong mắt nhìn của người thiếu phụ. Chỉ một giây ngắn ngủi rồi ánh đèn ấy lịm tắt, trả lại cho tia nhìn chút gì đó mênh mông như niềm tuyệt vọng.

“Anh gọi cảnh sát cho người ta thì được!”

Ném câu nói vào mặt tôi xong, người đàn bà quay lưng. Đôi vai gầy nhô cao. Tóc rối nhằng nhịt sau lưng. Sợi dây áo ngực bị xoắn hằn một đường cong lệch bên vai trái. Tôi cố nghĩ đến cái người mà Jackie nhấm nhẳng gọi là người ta một cách chua chát. Tôi nghĩ đến chiếc áo ngực mầu đen có sợi dây đeo sờn rách. Và tôi thấy lòng bình yên.

Đi chợ một mình. Thì vẫn đi chợ một mình đấy thôi. Từ lâu rồi. Có những số phận không gắn liền với ai. Đi ngang qua chỗ đồ chơi trẻ con, tôi dừng lại, nắn nhẹ vào con gấu bông trắng nõn. Con bé Amy thích con gấu bông này lắm. Có con gấu, chắc chắn hàng đêm nó sẽ ôm mà ngủ no nê và sẽ không giật mình thức dậy mà quấy mẹ nó. Hình dung hai má phinh phính, cái miệng chu chu như còn mê vú mẹ, nhưng hai tay thì ôm cứng con gấu bông như ôm mẹ mà thấy thương. Nghĩ thế, tự dưng tôi thấy vui.

“May I help you?”

Giọng nói trong veo làm tôi giật mình. Cô bán hàng tươi cười nhìn tôi. Câu nói đã quá quen thuộc. Ông cần gì ạ. Tôi học từ những ngày còn mài lưng vào lưng ghế gỗ lớp học đời sống mới trong trại tị nạn. No. Không gì hết. Cám ơn. Tôi nói và quầy quả bỏ đi.

Đi chán ngoài thương xá tôi cũng phải trở về.

“Uống thuốc chưa anh?” Jackie đón tôi ở cửa với câu hỏi dán sẵn trên môi.

Tôi bối rối cười trừ.

Jackie nhăn nhó, “Lại quên nữa rồi phải không?”

“Đâu có.”

“Đừng chối. Anh làm gì em cũng biết.”

Thấy tôi ngượng ngùng, Jackie lấp liếm, “Ốm đau mà không biết lo.”

Và vô tình Jackie nói cũng nói cái câu cô ấy thường nói, “Đưa thuốc em giữ rồi em nhắc cho mà uống.”

Chỉ khác là cô ấy nói trống không. Đến bao giờ người ta mới xưng Em với tôi nhỉ.

Đã là thói quen cứ mỗi lần hai đứa nó gây gổ nhau, tôi đều phải bỏ đi. Tôi sợ những giọt nước mắt. Thường thì tôi lang thang cả tiếng đồng hồ ngoài đường phố hay ngoài những siêu thị đông người nhưng rất thường lúc tôi lủi thủi trở về, cơn giận của Jackie vẫn còn nguyên vẹn.

Đời sống là như thế. Chúng tôi bị trói buộc bởi những thứ đã bắt rễ vào đầu óc con người. Vợ tôi bà ấy đẻ được mỗi đứa con gái rồi tịt luôn. Cố thế nào cũng không kết quả. Không sinh được con trai bà ấy bị cả họ rẻ rúng. Nhất nam viết hữu thập nữ viết vô. Qua đến bên này mà cái bà Nhiêu vẫn không quên câu ấy cơ mà. Rồi chúng tôi chả còn chuyện gì để nói với nhau. Buổi sáng, người đàn bà ấy thức sớm, cái chổi cùn trong tay, quét quèn quẹt từ trong nhà ra tới đầu ngõ.

Quét xong, bà ấy nhìn quanh, tìm xem còn mảnh rác nào không để còn tiếp tục quét.

Ngày ấy bố tôi còn sống.

Đâu có như tôi với cô ấy. Cô ấy kể tôi nghe đủ thứ chuyện. Vui, buồn gì cũng có.

Lúc ở trại tị nạn, tôi ghép chung hộ với một người đàn bà. Ở trại tị nạn thì ai cũng biết rồi. Đàn bà con gái đơn chiếc nào cũng cần nơi nương tựa. Đàn bà cần đàn ông như đàn ông cần đàn bà. Chỉ tiếc là đôi khi có những người đàn bà cần đàn ông làm phu khuân vác và thằng đàn ông cần con đàn bà như đứa bé cần một món đồ chơi. Ở trại tị nạn, tôi ghép hộ với một người đàn bà. Con gái tôi với người đàn bà ấy cãi nhau như cơm bữa. Con bé ngang ngược, không chịu lối “cầm quyền” của mẹ ghẻ. Con bé không thích tôi giặt quần áo cho người đàn bà ấy. Con bé không thích tôi lặn lội đi tìm lá cây hầm bà lằng về sắc thuốc cho người đàn bà ấy chữa bệnh ghẻ ngứa. Là con mà nó cấm đoán tôi đủ thứ.

Mà cái người đàn bà kia cũng quá đáng. Kiêu kỳ không ai bằng. Một ngày kia, lúc mẹ ghẻ đi mua bán gì đó, con bé đã nói với tôi là bố có biết bà ấy chảnh lắm không. Tôi hỏi lại nó chảnh là gì, nó bảo chảnh là cà chớn đó. Tôi lại hỏi cà chớn là gì. Không giải thích được nên nó bực mình xẵng giọng thì chảnh hay cà chớn là giống cái kiểu của bà ấy đấy. Tôi hỏi nó học hai chữ đó ở đâu. Nó bảo đấy là tiếng Sài Gòn, nó học được từ mấy đứa trẻ cùng trại.

Chuyện của tôi ngẫm lại, cũng nhiều chuyện vui. Buồn cũng có đấy nhưng buồn gì thì cũng chẳng bằng chuyện của cô ấy. Chuyện cái thằng đàn ông cạy cục về Việt Nam kiếm vợ. Cưới người ta được chẳng bao lâu, thằng đàn ông ấy chán vợ, trở thành bê tha.

Còn cái người lấy được chồng Việt kiều kia chẳng bao lâu đã tay bế tay bồng.

Tôi suy nghĩ hoài về lời khuyên của luật sư. Còn chuyện gì tôi chưa kể cho ông ta nghe nhỉ. Ừ, có thể tôi sẽ nói hết cho luật sư nghe. Ông ta sẽ hiểu tại sao tôi lấy trộm đồ phụ nữ trong tiệm. Để tôi suy nghĩ kỹ đã.

Sao ông luật sư hỏi nhiều thế nhỉ. Người đàn bà tôi sống chung ở trại tị nạn ư.

Người ta bỏ tôi lâu rồi.

Sao hồ sơ cảnh sát ghi rằng ông bị ra tòa vì tội hành hung người khác. À, đấy cũng là vợ, nhưng là vợ hờ, vợ tạm. Lần ấy chị ta sinh tật lăng nhăng. Trong cơn ghen, tôi quăng ly bia vào tường. Mảnh vỡ văng trúng chị ta. Tới bây giờ tôi cũng không hiểu sao chị ta chảy máu mũi. Hình như trượt chân ngã thì phải. Nhưng khi cảnh sát đến nơi thì mặt, mũi, cằm, cổ chị ta máu me đầm đìa.

Chẳng cần biết ai phải ai trái, cảnh sát còng tôi ngay. Tôi trở thành tội phạm nguy hiểm. Nhớ ông Công tố viện đã từng bảo là tôi chẳng những nguy hiểm cho xã hội, mà còn nguy hiểm cho chính tôi nữa kìa.

Tôi vừa mới bị truy tố vì tội hành hung có vũ khí là người đàn bà ấy rước ngay một thằng đàn ông khác về share phòng. Nhà nước không cho cha con tôi gặp nhau vì “lo cho sự an toàn của thằng bé.”

Thế là những ràng buộc đứt tung.

Lần ấy, tôi cũng bị tạm giam đúng ngay mùa băng tuyết, lúc con trai tôi còn măng sữa và con gái tôi đang tuổi thiếu niên.

Trở ngại lớn đây. Tội danh lấy trộm đồ trong tiệm. Chữ shoplifting anh biết mà. Người thông dịch nhấn mạnh. Nhưng chính món đồ anh lấy làm hại anh. Lấy áo ngực quần lót phụ nữ. Tại sao không là thứ gì khác. Anh lấy mấy thứ đó cho ai. Lấy cho anh à. Đàn ông lấy quần lót, áo ngực phụ nữ để làm gì. Có bệnh tâm thần không mà lại làm thế. Thà lấy cho ai thì lại dễ cho tôi thuyết phục quan tòa. Luật sư cả quyết với tôi. Sao người ta phải làm khó tôi như thế nhỉ. Tôi sẽ nên nhận là lấy cho ai đây. Hình ảnh những người đàn bà lướt qua trong trí nhớ. Cô ấy thì không thể rồi. Cô ấy bất khả xâm phạm. Hay là nhận lấy cho Jackie. Thằng T. còn sống sờ sờ ra đấy, mình đi lấy quần áo lót cho bạn gái nó coi sao được. Hơn nữa, thằng T. tính tình cộc cằn. Nó dám chơi dao chơi búa với mình lắm.

Hay là lấy cho bà Nhiêu. Bà Nhiêu ca dao tục ngữ. Bà Nhiêu áo mặc không qua khỏi đầu. Bà Nhiêu quan liêu phong kiến. Ơi, những người đàn bà hiếm hoi. Rắc rối và phức tạp. Có bao giờ ngờ hành động chôm chĩa cho một người lại mang ý nghĩa khác nhau. Với cô ấy có thể là điều sỉ nhục, với Jackie có thể là lời khen, với bà Nhiêu thì chẳng khác gì gửi đi một lá thư tình mùi mẫn. Lâu lắm rồi tôi không viết thư; nói gì đến thư tình. Nhưng với cô ấy thì khác, tôi sẽ viết cho cô ấy một lá thư; một lá thư tình viết muộn.

Con đấy à. Bố ô-kê không bố. Ừ bố ô-kê. Con ô-kê không. Ô-kê, bố. Sao tóc bố dài thế nhỉ. Bố ô-kê thật hả bố. Ừ, ô-kê thật. Hai bên má của bố sao vậy. Muỗi đấy. Cánh tay bố nữa. Ngứa không bố. Không ngứa đâu. Bạn con đấy à. Vâng, bạn con. Boyfriend. Bố nói chuyện với nó không. Bố biết… gì mà nói. Thì say hi. Chao bó. Nó chào bố đấy. Hello. Chao bó. How are you. Fine, bó. What your name. Tom, bó. Bó khoe khon. Khỏe. Bố thấy nó good không bố. Good. Nó marry con được không bố. Nó… gì con. Đám cưới đó bố. À. Hả bố. Bố đâu biết. Yes nghe bố. Nó tên Tom à. Yes. Nó có đi học không. Có chứ bố. Lấy vợ rồi làm sao sống. Con có job mà bố. Hả. Con đi làm mà bố. À. Bố chịu nó không. Nó cũng đẹp trai. Chịu nghe bố. Để từ từ được không. What’s for, bố. Con nói gì. Chờ làm gì hả bố. Thì để dành tiền bạc. Mình đâu cần nhiều tiền, bố. Nhà nó ở đâu. Nó ở với con mà bố. Con ô-kê không vậy. Sao hở bố. Bố sợ con không ô-kê. She’s OK, bó. Ô-kê. Bố take care nghe bố. Ừ. Bữa nào con lại vào thăm bố. Ừ. Bố chào thằng Tom cho nó vui đi bố. Chào thế nào bây giờ. Bố nói take care. Ừ. Take care. Merry Christmas, Sir. Ông già. Làm gì mà khóc hoài vậy cha! Bậy nào khóc đâu mà khóc. Tù Canada thì cũng như đi vacation vậy mà. Ra coi ti-vi ông ơi. Ở đó mà nhớ nhà cho nó mệt cả cái thằng người.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)