Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 24

0 bình luận ♦ 19.01.2021

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/Wj05xxK1niU

Tôi ngồi sững ra đó. Hôm nay tôi sẽ được về nhà. Luật sư bảo thế. Chắc ăn là tôi sẽ được về nhà. Có bao nhiêu việc phải làm. Trước tiên, tôi sẽ ghé nhà cô ấy (lạy trời cô ấy vẫn bình yên). Sẽ phải mua cái gì đó cho hai đứa bé. Thằng bé Timmy thích nhai kẹo cao su thổi bong bóng. Thứ kẹo mầu hồng, thơm nồng vị trái cây. Nhai một lúc cho dẻo, cho mềm, rồi thổi thành bong bóng. Con bé Amy cũng muốn thổi bong bóng như anh nó, nhưng còn bé, cái miệng chưa biết uốn cho tròn, cái lưỡi trẻ thơ chưa biết đẩy đưa nên lần nào thổi ra trái bong bóng cũng vỡ bung, xẹp xuống và dúm lại như miếng giẻ rách. Còn cô ấy, biết mua cho cô ấy món gì đây. Chiếc áo nịt ngực mầu đen. Cái quần lót mỏng và nhỏ như miếng khăn mù soa hình tam giác. Tất cả đã sẵn sàng, vậy mà tôi xui xẻo, không có được cho cô ấy một món quà nho nhỏ.

Lễ Tình nhân đã qua rồi. Không biết năm nay thằng râu dê tặng cô ấy món quà gì. Hẳn sẽ lại cái màn tài tử Hồng Kông cũ rích. Hẳn sẽ lại kính đen như lão thầy bói mù, áo da đen, tóc chải ngược, nhuộm một chút vàng hoe trước trán, bàn tay nặng nề những chiếc nhẫn vàng, cổ áo hở khoe ra lấp lánh sợi dây chuyền vàng óng. Lại sẽ khệnh khạng bước ra khỏi xe, đi dăm bước, hất vai, xoay người lại, bấm nút đồ điều khiển từ xa hệ thống báo động chống ăn trộm xe. Chiếc xe sẽ rít lên một tiếng còi như con chó đòi theo chân chủ. Rồi lại khệnh khạng ôm bó hoa trong tay. Và thế nào nó lại chẳng dở tây dở tầu háp-bi-va-lân-thai với cô ấy. Câu chúc ấy tôi đã học được từ lớp Anh ngữ những ngày mới qua mà chưa có dịp nào đem ra dùng. Happy Valentine. Những chữ dễ phát âm. Tưởng tôi sẽ là người đầu tiên nói cho cô ấy nghe. Cô ấy mới ngoài hai mươi tuổi.

Luật sư đi lên đi xuống, nói năng điềm đạm vì ông ấy biết hôm nay là ngày vinh quang của ông ấy, cũng là ngày tươi sáng của tôi, gã thân chủ phải nhờ nhà nước giúp thanh toán tiền lệ phí pháp luật; cái thứ lệ phí một trăm năm chục đồng một giờ ấy, ốm yếu, nghèo hèn như tôi, làm sao mà trả nổi. Người thông dịch liên tục đổ vào tai tôi những tiếng rù rì vô nghĩa. Tôi nghe nhưng chẳng buồn để ý anh ta nói gì. Tôi mệt mỏi. Tôi chỉ muốn được nằm xuống, ngủ một giấc dài năm bữa nửa tháng. Rồi thức dậy, bắt đầu lại đời mình. Có cô ấy đi chung, một phần đời cũng là hạnh phúc. “Người bảo lãnh sẽ lên trước tòa.” Câu nói ấy đánh thức tôi dậy. Ai gan dạ mà lãnh tôi ra như thế nhỉ. Ai có đủ tiền để lãnh tôi ra khỏi dãy nhà có lũ vách tường đá kênh kiệu, có lũ cổng sắt vênh vang mở đóng bằng máy vi tính do người giám thị trại giam ngồi trong cái hộp hình khối chữ nhật chót vót trên cao nơi tôi đếm hoài mà không có được chính xác con số bậc thang dẫn lên.

Ông luật sư đứng dậy, ngoái cổ nhìn ra phía sau. Tôi cũng muốn nhìn theo ông ấy, xem ai sẽ là người cưu mang tôi trong những tháng ngày sắp tới, nhưng bỗng dưng tôi sợ. Tôi sợ đời mình sẽ gắn mãi vào người đàn bà áo mỏng, ngực đầy có cái tên tiếng Anh dễ gọi ấy. Trong góc nhìn của tôi, ông luật sư đưa tay ra dấu gọi ai đó bước lên. Thời gian ngừng lại. Ông thẩm phán biến thành tượng đá. Người thư ký tòa. Ông mõ tòa. Tất cả khô lại như lũ tượng thạch cao trong viện bảo tàng. Rồi một bóng người áo trắng rụt rè hiện ra từ phía sau lưng tôi. Bóng người lách qua phía bên phải cái lồng kính hình khối chữ nhật giam giữ tôi. Cái bóng áo trắng nhỏ bé nhòe nhoẹt ở một góc nhìn của tôi.

Giời ạ! Cô ấy. Sao lại là cô ấy chứ!

Cuộc đời từ phút giây nào đã là chuyện cổ tích. Và cô ấy, từ đời thuở nào đã là nàng tiên; (fairy lady gì gì đó ở truyện thần tiên trong cuốn sách thằng bé Timmy mượn về. Tôi còn nhớ những lần đi tìm tự điển, tra cho ra những chữ thằng bé hỏi mà cô ấy không tìm ra nghĩa tiếng Việt) nàng tiên rụt rè nhưng rạng rỡ trong mắt tôi. Ông Công tố viện đưa tay chỉ đường cho cái bóng trắng nhòe nhoẹt ấy. Lồng ngực tôi thắt lại. Hình ảnh quá ư là quen thuộc. Cô ấy đấy. Phải cô ấy không. Còn ai vào đây nữa. Tóc thả ngang lưng. Chiếc áo lạnh mùa thu mầu trắng như tuyết tháng chạp. Vầng trán cao. Môi hé mở như giấu sẵn một nụ cười. Cô ấy làm gì ở đây thế này. Rồi hai đứa bé cô ấy gửi cho ai coi. Có phải cô ấy nhờ thằng râu dê coi con không vậy. Bao lâu nay thằng râu dê đã đi đi về về nhà cô ấy. Còn tôi thì quanh quẩn nơi này.

Cô thề trên Kinh Thánh hay chỉ minh thệ thôi. Anh thông dịch lập lại câu hỏi. Cô ấy chọn cuốn Kinh thánh. Cô ấy đặt bàn tay trắng muốt lên cuốn sách gáy vàng. Cô có thề những điều sẽ trình bày trước tòa là sự thật, chỉ có sự thật và không gì ngoài sự thật không. Cô ấy gật đầu. Cô phải nói cho máy thâu băng của tòa thâu vào. Dạ, tui thề. Cô nói tên, họ cho tòa nghe đi. Cái họ, cái tên quen rót vào tai tôi. Đôi môi hồng lúc nào cũng giấu hờ một khóe cười. “Có ai ép buộc cô ra tòa bảo lãnh can phạm không?” Cô ấy lắc đầu. “Cô phải trả lời có hay không.” “Xin lỗi, dạ hổng ai bắt buộc hớt.” “Nhà cô có tàng trữ bia, rượu hay các loại ma túy không?” “Dạ, tui đàng goàng tử tế.” “Cô có vấn đề gì về thuốc, rượu hay chất ghiền gì không?” “Dạ?” Cô ấy mở lớn đôi con mắt, ngơ ngác nhìn người thông dịch. “Cô có ghiền rượu, bia, ma túy gì không?” “Dạ hổng có. Tui đàng goàng tử tế.”

“Cô có biết ông ta bị truy tố vì tội gì không?” Cô ấy gật đầu. “Cô phải trả lời có hay không.” “Dạ có.” “Ông ấy bị tội gì?” Tôi khô cứng trên ghế ngồi. Trong phút giây, tôi muốn đổi chỗ cho một tên tử tù nào đó trong cái hàng dài những tên tù chờ hành quyết trong bất cứ một trại tù nào trên thế gian. Tôi thèm chiếc ghế tôi đang ngồi biến thành ghế điện. Tôi thèm được nghe tiếng lèo xèo của thịt da nơi những miếng kim loại nối thân thể mình đến dòng điện cao thế. Thèm được ngửi mùi thịt da mình cháy khét. Thèm được gồng mình căng cứng trong cơn động kinh cuối đời. Tôi thèm được chết để không còn thấy hai con mắt thất thần của người con gái khi không lại đưa vai gánh vác đời tôi. “Ông ấy bị tội gì, cô biết không?” “Dạ, lấy đồ… chi đó.” Cô ấy trả lời úp mở nhưng người thông dịch lấp liếm thành “Ăn trộm.” Cái chữ shoplifting ấy tôi còn lạ gì. Lồng ngực tôi bung ra như chiếc bong bóng đang bị bóp chặt bỗng được buông ra.

“Lấy thứ gì cô biết không?” Ngực tôi thắt lại. Tôi phải cắn đầu lưỡi mình để khỏi bật ra tiếng hét rung chuyển bốn bức tường tòa án. Công tố viện cứu cô ấy, “Lấy đồ lót phụ nữ, cô biết không?” Tôi không dám nhìn cô ấy nên chẳng biết mặt cô ấy đỏ hay vàng, xanh hay xám thế nào. Mắt tôi dán xuống mặt thảm mầu xám; thứ mầu xám của xác người chết đã lâu. “Tóm lại, nếu ông ấy vi phạm lệnh tòa, cô biết phải làm gì không?” “Dạ biết.” “Cô phải làm gì?” Cô ấy ngần ngừ. Đôi môi run run tưởng chừng sắp bật tung ra những tiếng khóc nức nở trước tòa. Tôi gào lên trong đầu 911. Con số ấy sao mà phải dạy đi dạy lại hoài. Cứ gọi cảnh sát; như phải gọi cảnh sát khi bị chồng tát tai, khi chồng cúng hết tiền cho ca-si-nô, rồi đi nhậu về, nắm tóc vợ, kéo vào phòng. Trời ơi, tôi thù ghét thằng đàn ông ấy quá đi thôi. “Cô hãy trả lời câu hỏi của Công tố viện.” Người thông dịch lớn giọng dịch câu nói của quan tòa. Cô ấy hồn vía chắc không còn.

Tôi nhìn cô ấy đăm đắm. Cặp còng sắt nặng trĩu hai cổ tay. Tôi thấy cô ấy đang chia sẻ với tôi những nhục hình. Đầu hai chân mày cô ấy nhíu lại. Hai môi cô ấy mím vào nhau. Cô ấy sắp khóc. Chỉ mình tôi biết cô ấy sắp khóc. Chắc chắn là như vậy. “Phone police!” Kẻ nào đó bóp miệng tôi cho bật ra cái lời thảng thốt. Tất cả những mắt nhìn đổ về tôi. Cả hai con mắt loang loáng nước của cô ấy từ trên quầy nhân chứng. Trước sự an nguy của cô ấy, tôi không còn biết sợ ai. Nhưng cô ấy đã nhanh chóng lập lại lời tôi, “Phôn bô lít.” Người thông dịch lập lại câu tiếng Anh cô vừa nói và mọi chuyện lại êm đẹp. Và có phải đó là phép lạ không khi quan tòa không cảnh cáo tôi một lời. Từ lúc ấy tôi ngồi như tượng gỗ, mặc người thông dịch tha hồ đổ vào tai tôi những câu kệ lê thê. Cô không đi làm lấy đâu ra tiền? Tiền để dành từ lúc sang Canada đến giờ.

Cô làm gì. Tai ù nhưng tôi vẫn còn nghe được loáng thoáng những lời cô ấy nói. Làm pham, hái sâm, hái táo, bắt trùn, làm hãng bánh. Tôi nhớ cái lần cùng cô ấy đi bắt trùn. Bao nhiêu câu hỏi. Ông Công tố viện này không có trái tim. Tôi nắm chặt hai bàn tay nhìn cô ấy xớn xác như con chim gặp bão. Nói không ra hơi và nước mắt chạy quanh. Cô có biết là cô có thể mất tiền nếu người đàn ông kia không tuân theo lệnh tòa. Bàn tay nắm chặt, riêng ngón trỏ duỗi ra, chỉ thẳng vào mặt tôi. Tôi nhìn qua cô ấy, thấy cô ấy gật đầu. Tôi thấy thật rõ những giọt nước mắt rụng xuống theo cái gật đầu. Những sợi tóc buông rèm trước trán. Cô phải trả lời có hay không. Dạ có. Nếu ông ấy không tôn trọng giờ giới nghiêm, nếu ông ấy sử dụng vũ khí, nếu ông ấy không behave himself (người thông dịch để nguyên cái chữ tiếng Anh ấy vì dịch không kịp), tóm lại nếu ông ấy vi phạm những điều cấm đoán của tòa thì cô có biết phải làm gì không?

Tôi nhìn cô ấy đăm đăm. Cô ấy đưa tay gạt nước mắt. Rồi vén những sợi tóc qua một bên. Nét mặt sáng lên như khoảng trời quang sau cơn giông gió. “Tôi sẽ báo cảnh sát.” Tôi chờ ông Công tố viện hỏi cô có biết cách gọi cảnh sát không. Tôi muốn biết cô ấy còn nhớ bài học tôi dạy hôm nào, khi thằng chồng đánh cô ấy sưng cả mặt mày. Nhưng ông ta không hỏi gì thêm. Cô ấy nhìn xuống tôi, thật mềm, thật dịu dàng. Giây phút ấy tôi chỉ còn mỗi một ý nghĩ trong đầu. Lạy trời đừng cho cô ấy mượn tiền của thằng râu dê mà hào phóng lãnh tôi ra. Buổi sáng, lúc ngồi trên xe cảnh sát chạy từ trại giam về đây, tôi đã xôn xao ngắm những lề đường lộ ra sau mùa tuyết. Tuyết tan, trơ những mảnh rác vụn xám xịt bên lề đường. Bờ cỏ chỗ xanh chỗ xám. Nhưng chẳng bao lâu nữa cỏ sẽ xanh. Cỏ sẽ xanh đúng lúc tôi trở về. Vậy là tôi về khi mùa xuân vừa đến.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)