Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Thư Tình Viết Muộn | Kỳ 2

0 bình luận ♦ 18.12.2020


a


Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/bdK7wdXurw0


Một buổi chiều tháng Năm. Màu xanh biếc của mùa xuân phết lên đám lá phong vừa trổ ra trên những cành khẳng khiu dài suốt một mùa đông. Con đường nhỏ vạch ra những cụm rác đắp vội hai bên lề và bị tuyết phủ kín từ đầu mùa đông năm trước.

Người đàn ông bước ra khỏi xe. Một tay ôm cái túi đựng đồ ăn, một tay đóng cửa xe cái rầm. Hắn quay lưng, vội vã bước đi. Được vài bước, anh ta đứng sựng lại, lẩm bẩm chửi thề. Quay mặt lại mở cửa xe, khom người gài chốt khóa cửa rồi xô cánh cửa cho đóng lại. Anh ta đi vòng qua phía trước dãy nhà. Vừa đi vừa giậm chân trên mặt đường như cố giũ cho sạch những bụi đất bám gót giầy. Đến trước một căn nhà chung cư vuông vắn, hắn đứng lại bấm chuông cửa. Chờ vài phút, hắn nghiêng đầu nhìn qua khoảng hở miếng màn che khung cửa. Bộ bàn ghế lờ mờ sau lớp vải thưa. Căn phòng khách vắng tanh. Người đàn ông vừa chửi thề vừa xoay mạnh cái nắm cửa. Hắn gõ rầm rầm vào khung cửa kính. Những tiếng động dội ngược vào tai hắn. Bên trong, vẫn không một bóng dáng nào chuyển động trong tầm nhìn của hắn. Người đàn ông hậm hực luồn tay vào túi quần lấy chùm chìa khóa. Hắn đẩy mạnh cái chìa vào lỗ khóa. Cánh cửa bật mở.

Căn nhà vắng tanh.

“Đi đâu nữa rồi! Mẹ kiếp!” Hắn lẩm bẩm. Rồi hắn lớn tiếng gọi, “Em ơi. Where are you?”

Căn nhà lạnh lẽo. Không có cả tiếng vang của chính giọng nói hắn vọng lại. Cái im lặng quen thuộc ngày xưa bỗng dưng trở về, như hồn ma, làm hắn thấy lạnh ở sống lưng.

“Lại đi đâu nữa rồi!” Hắn quăng chùm chìa khóa xuống mặt bàn. Tiếng chìa khóa chạm nhau leng keng, rồi khối im lặng lại buông xuống, như tấm màn dày.

Hắn bước qua phía gian bếp, mở cửa tủ lạnh. Những lon bia mầu xanh dựa lưng nhau một hàng. Hắn quơ tay vớt lấy một lon, nhanh như con chim sớt mồi. Hắn rảo dọc hành lang ra phía sau. Cửa phòng ngủ mở toang. Không một bóng người. Căn nhà lạnh tanh.

Hắn lầm lũi bước ra phòng khách, ngồi phịch xuống chiếc ghế dài. Hắn mở cái khóa lon bia. Tiếng xì của hơi ép trong lon bia lạnh nghe vui tai và thân thuộc như một lời thăm hỏi. Hắn đưa lon bia lên miệng, hớp một ngụm.

Rồi hắn cúi xuống tháo dây giầy. Hắn tuột chân ra khỏi đôi giầy. Dùng chân đá hai chiếc giầy qua một bên. Hắn ngồi xuống, ngả người ra lưng ghế, gác cả hai chân lên mặt bàn.

“Mẹ kiếp!” Hắn lẩm bẩm, bàn tay vồ lấy cái đồ bấm ti-vi, hai mắt dán vào khung chữ nhật cái máy truyền hình. Hắn bấm cho âm thanh tắt hẳn, chỉ còn lại mớ hình ảnh lao xao trước mắt. Hắn thường coi truyền hình như thế. Coi hình cũng đủ. Nghe tiếng cũng chả hiểu gì mấy, lại ồn ào khó chịu. Hắn bóp cái đồ bấm, đổi đài khác, hung hăng như bóp cơn giận đuối người. Hắn ngước nhìn chiếc đồng hồ vuông treo trên tường bên cạnh bàn thờ Phật, nơi có những cây nhang điện thắp đỏ một đầu.

Gần bốn giờ chiều. Giờ này thì trường nào cũng sắp đóng cửa cả rồi.

Hắn vừa uống bia vừa lẩm bẩm chửi thề.

Lúc cánh cửa lạch cạch tiếng chìa khóa, hắn ngước nhìn cái đồng hồ. Bốn giờ ba mươi sáu phút, cô ấy về tới.

“Đi đâu về vậy?” Hắn sừng sộ.

“Đi mướn phim dzìa coi đỡ buồn.”

Người đàn bà trẻ con tươi rói trong mắt nhìn của hắn. Cái tươi mát của cô đổ thêm dầu vào cơn giận đang sôi trong lòng hắn. Trời ơi, đàn bà con gái không lo bếp núc ở đó mà buồn rồi đi kiếm phim về coi. Thế này thì không xong rồi.

“Bộ hết chuyện làm rồi hả?”

Hắn nhìn hai tay vợ. Một tay cầm cái bóp cũ, tay kia trống trơn. Có thấy cuốn phim nào đâu. Hôm nay lại sanh tật nói dóc nữa. Con nhỏ này sanh tật nói dóc chồng từ hồi nào vậy nhỉ. Hắn nghe lòng mình kêu rêu.

Người đàn bà không đọc được những ý nghĩ cay cú trong đầu chồng nên vẫn nhởn nhơ, cúi xuống tháo đôi giầy, đặt vào một bên cửa.

Chiếc áo sơ mi hình như mở hờ cúc áo trên cùng. Vậy lại càng không được rồi. Lúc cô ấy cúi xuống xếp đôi giầy vào bên khung cửa, mép áo khoe với hắn một mảnh da trắng nõn. Lòng hắn chợt nhói lên cái cảm giác không thể đặt tên, như có ai xoi hai lỗ thủng trong trái tim rồi luồn qua đó một sợi dây mà kéo qua, kéo lại. Cảm giác khó chịu ấy xoáy sâu trong lồng ngực hắn như những con vắt luồn lách trong từng thớ thịt của kẻ lặn lội trong rừng nhiệt đới.

“Ăn mặc gì mà hở hang vậy bà nội!”

Nét trẻ thơ nứt ra trên mặt người đàn bà. Chút ngơ ngác vướng trong mắt nhìn.

“Hở hang hồi nào đâu?”

Người đàn ông dằn lon bia xuống mặt bàn, đứng bật dậy, bước nhanh về phía vợ. Bàn tay hắn đưa lên, túm lấy một bên cổ áo cô ấy, giật mạnh.

“Bộ tính đưa vú cho cả nước coi sao đây!”

Đầu cô ấy lắc lư theo sức kéo của cánh tay người đàn ông. Hai mắt cô mở lớn, như sắp rụng ra khỏi khuôn mặt. Mái tóc xõa xuống, đong đưa trước mắt.

“Ngựa quá đi bà nội ơi!”

Nét sững sờ thắp lên trong mắt cô. Tia nhìn sớn sác như cánh chim gặp cơn gió giật.

“Làm chi kỳ cục dzậy?” Giọng cô thảng thốt. Mười ngón tay bấu lấy cổ tay chồng.

“Đi đâu về vậy?” Người chồng hằn học. Hai con mắt bừng tia lửa giận. Cô ấy cố gỡ tay chồng nhưng bàn tay cứng như sắt của người đàn ông đã gắn chặt vào cổ áo cô. Một nút áo đứt bật ra, rụng xuống, lăn lóc trên nền nhà.

“Ăn mặc gì mà hở hang thế này!”

Người đàn ông nghiến răng, nhai từng chữ, rồi nhả ra trước mặt vợ.

Cô ấy bấu mạnh những móng tay vào lưng bàn tay chồng. Những móng tay chuốt đều ghim sâu vào da thịt người đàn ông. Hắn nhăn mặt, cố chịu đau vài giây rồi mới buông cổ áo cô ra.

Cô ấy bật người ra phía sau, lảo đảo muốn ngã.

Người đàn ông hậm hực soi mói nhìn cái mặt tái xanh của vợ, “Đi đâu về vậy?”

Cô ấy vừa run run đắp hai bên cổ áo lên nhau để che cái ức trắng nõn, vừa hổn hển, hụt hơi, “Đi… mướn phim dzìa coi!”

“Nói dóc!” Người đàn ông gằn giọng.

Cô ấy hít thở, lấy lại mảnh hồn phách vừa xiêu lạc. “Mắc mớ chi phải nói dóc.”

“Đàn bà mà đi lượn ngoài đường như ngựa.”

Khóe môi cô giật giật. Rồi đôi môi mỏng ấy mím lại. Rồi đôi môi ấy mấp máy. Nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Mắt cô ấy chớp nhanh. Hai giọt thủy tinh lăn dài hai bên má.

Mặc cho nước mắt rơi, cô ấy lủi thủi bước ra sau bếp.

Người đàn ông trơ lại đó, nhìn theo, ngẫm nghĩ gì đó, rồi lủi trở về chỗ ngồi ban nãy, hai chân gác lên mặt bàn, ly bia đổ mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay.

Cô ấy nhìn quanh chỗ bàn ăn. Đồ ăn dọn sẵn trên bàn. Những cái đĩa úp trên mặt tô, mặt chén cho khỏi bụi.

“Ngày nào cũng làm đồ ăn sẵn hết rồi chớ bộ!” Cô lầu bầu bằng giọng oan ức.

“Nguội tanh nguội ngắt thì ăn uống cái gì!”

Tiếng người đàn ông từ phòng khách vọng lại.

“Thì hâm lại, có sao đâu.”

“Làm đồ ăn sẵn để có giờ đi ngựa hả?”

Cặp môi mỏng teo của người đàn bà mở ra rồi đóng ngay lại. Câu cãi vã dừng lại ở đầu lưỡi. Chẳng cãi qua cãi lại làm gì. Cứ để cho chồng muốn nói gì thì nói. Nói hoài rồi cũng chán. Nhưng chồng cô ấy dường như không biết rằng cô ấy im lặng là vì muốn yên cửa yên nhà. Đàn ông vậy đó. Mình càng nhường họ càng làm tới. Mình càng – tiếng Anh bà giáo dạy ở trường sao nhỉ – nice – đúng rồi, mình càng nice người đàn ông càng – cái chữ gì nữa bà giáo hay nói nhỉ – bossy – phải bossy không?

Vậy là không đủ yếu tố để được tạm tha. Chán thật. Chuyện nhỏ ai ngờ lại nghiêm trọng đến như vậy. Xong phiên tòa. Người ta đưa tôi về phòng tạm giam sau lưng tòa án trước khi chuyển đi. Luật sư muốn nói chuyện với anh. Người thông dịch nhắc. Đừng đi đâu. Tôi buồn cười, đưa hai tay về phía anh ta. Chân xích tay xiềng thế này thì đi đâu. Anh ta không cười. Luật sư cần phỏng vấn anh để có thêm yếu tố biện hộ. Ông luật sư lại nói chuyện với tôi qua cái khung kính cửa sổ lam nham vết trầy. Công tố viện nghĩ ông bị bệnh tâm thần. Tôi hỏi anh thông dịch bệnh tâm thần là gì. Anh ta giải thích bằng mỗi một chữ crazy. Lịch sự đến thế là cùng. “Ông muốn gọi điện thoại báo tin cho ai không?” Tôi nghĩ mình cũng chẳng cần phải báo cho ai biết, hơn nữa cũng chẳng có ai để báo. Nhưng tôi ngần ngừ. “Tay ông sao vậy?”

Tay ông bị sao vậy? Luật sư hỏi, ngón tay chỉ vào vết thẹo trên lưng bàn tay can phạm. À, bị bỏng. Ông ngập ngừng. Đến hôm nay ông vẫn còn nghe được tiếng lèo xèo của mỡ sôi; còn ngửi được mùi khét của da bị cháy; còn mờ mắt vì khói trắng tỏa ra ngập căn bếp. Và tiếng báo động lửa cháy phát ra từ cái đồng hồ tròn treo trên trần phòng khách.

Hôm ấy tôi xào đồ ăn hộ cô ấy. Cô ấy ngồi cho con bú. Mảnh da thịt mầu trắng nhợt trên khuôn ngực. Má đứa bé bị lác sữa. Cô ấy ngồi xoay về phía cửa sổ chắc vì ngượng. Nhưng tôi vẫn thấy một mảnh da thịt trắng no căng.

Cô ấy không biết tôi nhìn trộm. Mãi đến khi cô ấy bất ngờ quay lại. Bắt gặp đôi mắt đen nhánh, tôi hoảng hốt xoay người, bàn tay quơ trúng cái chảo mỡ đang sủi tăm.

Tôi rú lên, quặn mình đau đớn. Bàn tay lèo xèo quăng vẩy loạn xạ.

Cô ấy bỏ vội đứa bé xuống giường. Đứa bé bị giật khỏi vú mẹ, khóc lên ngằn ngặt. Tôi bật cong người lên như bị kinh phong. Một tay cô ấy nắm lấy cổ tay tôi, tay kia tắt bếp. Cầm chắc lấy cổ tay tôi, cô ấy kéo tôi vào nhà tắm. Cô ấy giúi tôi vào bồn tắm. Dải tóc buông lơi xõa ra, quất nhẹ lên mặt tôi. Mùi tóc dịu dàng trong một giây nhận chìm cái xốn xang đau rát trên thịt da. Rồi tất tả chạy ra. Cô ấy trở vào với chai nước mắm có hình con cá mực mầu nâu nhạt. Cô ấy đổ nước mắm lên tay tôi. Cảm giác rát bỏng xoáy lên da thịt. Cô ấy nhìn tôi, tóc xổ đầy hai vai.

Trong đời tôi, chưa bao giờ tôi thấy người đàn bà nào đẹp như vậy. Hai con mắt long lanh sóng sánh nỗi lo âu và lấp lánh cơn sợ hãi thất thần. Bỗng dưng cảm giác rát bỏng trên lưng bàn tay trở nên dịu dàng. Đau dữ hôn. Cô ấy mấp máy đôi môi hồng. Có sao hôn. Không sao hết. Tôi nén nỗi lo âu trong lòng. Nén luôn cơn xúc động trái mùa. Rồi cô ấy mở vòi nước, cả hai vòi nóng lạnh, đưa bàn tay vào dòng nước thử xem nước có vừa ấm không rồi cầm lấy cổ tay tôi, đẩy bàn tay nhầu nhò ấy vào dòng nước chảy.

“Ngày xưa má hay làm như vậy đó.” Cô nói.

Rồi cô lấy cây kem đánh răng, nặn đầy lưng bàn tay tôi chất kem trắng nõn. Cảm giác mát lạnh bò từ lưng bàn tay lên cánh tay, lên tới cổ, tới mặt. Cảm giác ấy biến thành cơn gió nhẹ tôi thường bắt gặp bên hiên nhà giữa những trưa hè oi bức thời thơ ấu. Như trong cơn nóng nứt bong thịt da, mồ hôi tươm đầm đìa, bỗng có ai thổi cho mình một làn hơi thoảng nhẹ. Cái mát dịu dàng, săn đón.

Ngón tay thon của cô ấy thoa đều lưng bàn tay tôi. Lưng bàn tay tôi trắng bệch như bàn tay gã thợ xây nhúng vào thùng vôi trắng. Cô ấy loay hoay với bàn tay tôi. Đứa bé vẫn khóc ngằn ngặt bên ngoài phòng khách. Tôi ngoan ngoãn đứng yên như con bệnh nhẫn nhịn đón nhận sự chăm sóc ân cần của người y tá. Đầu cô ấy cúi sát mặt tôi. Cái đầu tròn xinh xắn. Dòng tóc đen nâu. Mùi gây gây của tóc. Một miếng da cổ trắng ngả qua mầu xanh, thứ mầu xanh biêng biếc của bầu trời, của nắng mưa, của những trang giấy vở học trò, của niềm xa vắng, của nỗi mong chờ. Cái mầu không thể đặt tên.

“Thôi được rồi!” Tôi nói nhỏ. “Không sao đâu!” Rồi tôi xuống giọng thì thầm, như sợ cô ấy nghe được. “Ra dỗ con đi kìa.”

Tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt. Tiếng khóc ngắn, gẫy khúc và xoáy vào không gian như cái đinh vít sờn gẫy người thợ mộc cố bắt vào bức tường gạch thô.

Mùi nước mắm nồng nặc xộc vào mũi tôi, xoáy lên tận óc. Cái mùi nồng ấy dìm tôi ngập ngụa xuống vũng cảm quan dị dạng. Tôi muốn ngất đi. Tôi lại sắp lên cơn động kinh mất thôi.

Trên đường về trại giam, không còn người thông dịch bên cạnh, tôi bỗng thấy lẻ loi lạ lùng. Buổi tối, tôi ngồi với lũ phạm nhân, coi truyền hình. Người ta đánh nhau ở I-rắc. Thằng bạn tù Việt Nam dịch láo nháo cho tôi cái chuyện thằng con nít đeo bom tự sát, sợ quá khóc tức tưởi trước khi bom nổ. Đéo mẹ. Vậy mà cũng đòi đeo bom tự sát. Tôi gật gưỡng như người say. Giời ạ. Bao giờ mới đến tám giờ ba mươi tối để được vào phòng mà nằm xuống cho giãn gân cốt đây.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)