Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 19

0 bình luận ♦ 12.01.2021


ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/KWwqt1O126U

Tháng này sinh nhật Timmy, thằng con lớn của Cô Ấy. Nhớ mới năm ngoái đây thôi, sinh nhật thằng bé Timmy, Cô Ấy làm chả giò, mời tôi sang chơi. Cả tiền bệnh lãnh được trong tháng, tôi để dành mua cho thằng bé món đồ chơi nó thích. Buồn cười, cả tháng thằng T. phải đắp qua phần tiền nhà, tiền chợ. Cái thằng được cái hào phóng. Những lúc tôi thiếu tiền, nó bù đắp cho tôi, không một lời phiền trách. Vì vậy lúc nào tôi cũng cố coi Jackie như một đứa em dâu. Cái lần nằm bên Jackie, tôi không thể nào không nhớ đến T.; đến cái tình anh em kết nghĩa. Dẫu tôi thèm khát đến đuối người. Tôi còn là đàn ông mà. Lần nào đó đang mài miết môi mình lên má, lên môi Jackie, tôi vùng dậy, tất tả chạy ra khỏi phòng. Tôi khóa cửa nhà tắm, đứng rũ như hồn ma bên đám quần áo phơi nhùng nhằng trên móc áo. Rồi tôi sẽ sàng đếm những bậc cầu thang xuống phòng khách. Anh điên rồi. Đang ốm đau mà lại đi tắm. Jackie ấm ức. Cô choàng cái khăn lông lên người tôi.

Cô cuống cuồng lau tóc tai, mặt mũi tôi. Tôi ngộp thở lắc lư. Tắm nó chạy vào, nó đổi qua thương hàn là chết.

Bữa tiệc chỉ có món chả giò. Cô Ấy bảo, “Mắc tụi nhỏ, hổng làm được món gì hết ráo.” Tôi cười, “Có chả giò là quý lắm rồi.” Tôi mang theo chai rượu nếp than mua được nhờ dành dụm tiền bạc, dè sẻn chi tiêu bao nhiêu tháng trời. Tôi mời Cô Ấy uống với tôi một ly. Nài nỉ mãi, Cô Ấy nể tình uống một ngụm, rồi trả ly rượu lại cho tôi. Tôi ngắm Cô Ấy nuốt ngụm rượu cay xuống vất vả như người ta nuốt nỗi nghẹn ngào. Rồi tôi nhìn đôi mắt đen nhánh viền một làn nước mỏng, nhìn bắt qua vệt máu hồng bò lan trên đôi má đồng tiền. Cô Ấy nhìn lại tôi, chớp vội hai mắt, cúi vội cái đầu, làm tóc thả lòa xòa trước mắt. Tôi dốc ngược ly rượu vào miệng. Đó là ly rượu nếp than nồng nàn nhất trong đời tôi may mắn có được. Cô Ấy gắp chả giò vào bát của tôi.

“Tự nhiên giùm nghe.” “Ừ, tự nhiên chứ.” Tôi gật gù với vị mặn, vị ngọt, vị cay, vị chua của miếng chả giò chấm nước mắm quyện chanh đường. Cô nói chuyện huyên thuyên suốt bữa ăn. Tôi chìm đắm trong niềm hạnh phúc dịu dàng. Thứ hạnh phúc đơn sơ nhưng nhiều khi suốt một đời tìm kiếm vô vọng. Hạnh phúc như cánh chuồn chuồn thời thơ ấu. Những con chuồn chuồn bay chập chờn trên tàng lá xanh, rất gần tầm tay nhưng hụt hơi đuổi bắt, đến vấp ngã, trầy trụa đầu gối và hai khuỷu tay.

Những cánh chuồn chuồn lúc đầu hai thứ tóc, đuổi bắt hoài, vấp ngã, trầy trụa cả tâm hồn. Tôi vừa nhai chả giò chấm nước mắm pha chanh, đường, vừa nghiêng đầu ngắm Cô Ấy. Hai má đỏ hồng. Đôi mắt long lanh. Tôi uống hết ly này tới ly khác. Đến chừng nghe cái giọng ngọt ngào như có viền tiếng nhạc của Cô Ấy vang lên nhắc khéo, “Hổng được xỉn à nghe. Xỉn, người ta hổng khiêng dìa nổi đâu đó!” thì đã muộn mất rồi.

Viên cai tù gọi tôi ra phòng thẩm vấn. Một người đàn bà đợi tôi trong đó. Người đàn bà gật đầu, tôi gật đầu chào lại. Cặp mắt kính trễ xuống trên sống mũi chị ta sau cái gật đầu. Những vạt tóc thả ngang vai chao chao. Khuôn mặt dễ có cảm tình. Phải vậy chứ. “Tôi là thông dịch viên.” Giọng nói dịu dàng. Dĩ nhiên là không bằng Cô Ấy. À, có thông dịch viên khác rồi. Cái nhà nước này hẳn cũng khổ tâm vì tôi. “Chào chị.” “Hôm nay mình sẽ làm tiếp mấy chục câu hỏi.” Tôi ngồi xuống ghế. Dễ dãi gật đầu. “Lần trước tới đâu rồi nhỉ. Để tôi coi lại xem tới câu nào rồi.” Người đàn bà vừa nói vừa thấm nước bọt vào đầu ngón tay trỏ và lật những trang giấy. Tôi nhìn những ngón tay mảnh dẻ. Những ngón tay suông đuột. Những ngón tay bận bịu với với giấy tờ, bút mực, không một dấu vết của cực nhọc, gian truân. “Tới khúc lương thiện.” Tôi nhắc. Đôi mắt sau cặp mắt kính ngước lên. Được quá, tôi thầm nghĩ. Mắt đẹp. Những câu hỏi vớ vẩn hẳn sẽ dễ nghe hơn. Những câu thẩm vấn nghe sẽ bớt gắt gao, những câu gài bẫy sẽ không còn hằn học.

Và tôi hẳn sẽ dễ lọt vào cái bẫy dịu dàng của con mắt hiền sau cặp mắt kính hình bầu dục trên khuôn mặt gầy gầy, thon thả; tôi sẽ dễ gật đầu khi bắt gặp cái mím môi nhẫn nhịn của người thiếu phụ. Nhưng tôi tin người đàn bà này sẽ không gài bẫy tôi. Người đàn bà này sẽ không cố tình đẩy tôi vào trại tù năm bảy năm trời. “Lương thiện… gì anh?” “Tới câu hỏi mình có lương thiện không ấy mà.” Những ngón tay lật nhanh từng trang giấy. “Phải rồi. Đây rồi. Câu kế tiếp. I seem to hear an unknown voice wherever I go. Tôi dường như nghe được tiếng nói lạ dù tôi đi bất cứ nơi đâu.” Đọc và dịch xong, đôi mắt ngước lên nhìn tôi, chờ đợi. “Tôi không nghe gì hết.” Tôi nhanh nhảu trả lời. Người đàn bà hài lòng đặt bút lên trang giấy. “Khoan! Chị chờ một tí nhá.” Những ngón tay thuôn sựng lại. Bao nhiêu đêm tôi đã chìm vào giấc ngủ với lời ru ngọt ngào của một người đàn bà mới lớn.

Ầu ơ, ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi. Cô Ấy hay ru con bé Amy như thế. Còn gì nữa nhỉ. Gì mà anh ham vợ bé bỏ bè con thơ. Ngay cả lúc này, tôi còn nghe được giọng cười trẻ con của Cô Ấy trong vắt như tuổi thơ. Và tiếng khóc của con bé Amy lẫn tiếng càu nhàu của thằng anh nó. “Có chứ. Tôi nghe tiếng nói hoài.” Tôi trả lời cho đôi mắt sau cặp mắt kính. “Tiếng người quen hay người lạ?” “Quen.” Tôi chần chừ một giây. “Thân, người thân.” Đôi môi mỏng mỉm cười, “Vậy thì không kể. Tiếng nói lạ mới kể.” Tôi gật đầu dễ dãi, “Sao cũng được.” Người đàn bà hí hoáy đánh dấu vào câu trả lời. Một lát, chị ngẩng đầu lên. Dòng tóc dạt qua hai bên vai. “Tôi sẽ không làm điều gì liều lĩnh mà không có mục đích. Câu kế tiếp đó.” “Đúng.” Tôi trả lời thật vội. Bởi khi không tiếng chửi thề của một gã đàn ông vang vọng trong đầu tôi. Tao bảo lãnh mày qua đây đâu phải để mày đua đòi. Tiếng chửi thề của thằng chồng Cô Ấy. Giờ này không biết nó lưu lạc phương nào.

“Nghĩa là anh sẽ không làm điều gì liều lĩnh mà không có mục đích.” “Đúng.” Đúng, bởi Cô Ấy là người duy nhất có thể xúi giục tôi liều mạng. “Tôi giữ khoảng cách với mọi người.” Tôi gật đầu. “Tôi không bị đau nhức gì hết.” Tôi nghĩ đến những khớp xương mười ngón tay. Tôi nghĩ đến cái lưng đôi lúc bẻ tôi gẫy gập thân mình. “Đau chứ. Sáng sớm thức dậy, không nhúc nhích gì được cô ơi.” Tôi nhận ra mình vừa đổi cách xưng hô. Người đàn bà loay hoay ghi câu trả lời. “Câu kế nghe. There is not much to be interested in anymore. Chẳng còn gì đáng quan tâm trên đời.”

Tôi ngước nhìn người đàn bà. Nhìn cặp lông mày tỉa kỹ, mảnh như đường chỉ. Nhìn những sợi tóc loe hoe trước trán. Có chứ. Cuộc sống còn có những thứ đáng quan tâm. Mai mốt đây ra ngoài, tôi sẽ bắt trùn, tôi sẽ đi tìm việc làm. Ít nhất cũng mua được cho Cô Ấy cái áo đầm mà Cô Ấy trầm trồ lúc coi tờ báo quảng cáo quần áo phụ nữ hôm lễ Giáng sinh. “Có không anh?” “Có chứ. Có bao nhiêu thứ quan trọng.” Tôi nói, chắc như người đang nắm bắt được những ngày vui, những thay đổi tươi sáng cho đời sống mình. “Some movies make me quite happy or sad. Nhiều cuốn phim làm tôi buồn quá hoặc vui quá. Đúng với anh không?” Tôi nhìn mảnh tơ nhện mỏng đang lượn lờ ở góc tường đá, cười một mình.

Nhớ lắm cái lần tôi ngồi coi phim ở phòng khách với hai đứa bé trong lúc Cô Ấy loay hoay dọn dẹp dưới bếp, lâu lâu lại chạy lên ngó màn ảnh một tí xem người ta hẹn hò, đưa đón, hành hạ, hại ngầm… nhau tới đoạn nào. Cuốn phim tình cảm. Có chia ly, ngăn cách. Rửa xong mấy cái bát hai đứa nhỏ bày ra xong, Cô Ấy đứng dựa sa lông, ngay sau lưng tôi. Ngồi im nghe. Gì vậy. Đừng nhúc nhích, có sợi tóc bạc. Cái đau nhói một chút nhẹ trên da đầu. Ngón tay rụt rè không dám chạm vào chân tóc, không dám xới lên những sợi rễ tre cằn. Rồi lặng thinh. Tôi lắng nghe tiếng thở từ rất xa vẳng lại. Chợt có tiếng sụt sùi. Tôi quay lại, bắt gặp những giọt nước loang hai con mắt. Phim chi buồn thấy mồ. Câu than thở chạy tội. Ừ thì chuyện phim hôm ấy buồn thật.

Người ta buồn làm tôi cũng buồn lây. Mau nước mắt vậy đó. Thiên hạ bảo rằng những ai có đôi mắt sũng nước, đời sẽ buồn nhiều hơn vui. “Ghi sao đây anh?” Người đàn bà lôi tôi về phòng thẩm vấn của trại giam với tiếng thổi hơi nóng phì phò trên trần nhà. Tôi bối rối, “Cô đọc lại giùm câu hỏi, xin lỗi, tôi quên mất rồi.” Người đàn bà kiên nhẫn đọc lại câu hỏi. Và tôi trả lời là có. Là đúng vậy. Phim buồn làm tôi buồn lây. Người ta buồn, tôi cũng buồn lây. “No one gets away with insulting me. Sỉ nhục tôi thì tôi sẽ không bỏ qua.” “Không đúng đâu cô à.” “Nghĩa là anh sẽ bỏ qua?”

Đúng vậy. Tôi gật đầu. Tôi không bận tâm chuyện hơn thua với thiên hạ nhưng đụng chạm đến Cô Ấy thì đừng hòng tôi bỏ qua. Tôi nhún vai cười một mình. Người thông dịch nhìn tôi, ngơ ngác. “I like to speak to strangers. Tôi thích nói chuyện với người lạ.” “Để làm gì chứ?” “Nghĩa là không?” “Đúng vậy.” “My future is cheery. Tương lai tôi sáng sủa.” “Thì lúc này lúc kia.” Tôi chỉ nghĩ tới tương lai những lúc Cô Ấy vui. Khi Cô Ấy buồn, tôi chỉ nghĩ tới hiện tại, mong làm Cô Ấy hết buồn. “Nghĩa là sao.” “Thì cứ cho là không đúng đi.” “Thì đúng.” Người đàn bà ghi câu trả lời lên trang giấy. Tôi nhìn những ngón tay xương. Tôi nhìn vệt lông mày cạo sửa mảnh như sợi chỉ. “Nghỉ được chưa cô?”

Rồi thằng bé cũng ngủ say. Trời mưa tầm tã. Hôm qua dự báo thời tiết bảo rằng sẽ có bão. Mưa rầm rộ trên mái tôn. Sấm sét ầm ì. Thỉnh thoảng, những tia chớp nhoang nhoáng xé rách màn đêm. Giờ này không biết Cô Ấy ra sao rồi. Tôi nhìn cái đồng hồ điện. Mặt số chớp tắt liên hồi. Chắc có lúc nào đó điện bị cúp mà tôi không hay. Nhờ mưa mà không khí mát dịu. Giờ này chắc cũng hai ba giờ sáng. Mong cho Cô Ấy sinh con gái như Cô Ấy vẫn thường mơ ước. Có con gái mình mua đồ cho nó, mình diện cho nó thấy cưng lắm há. Tôi nghe rõ ràng từng câu từng chữ Cô Ấy nói. Tôi thấy cả cái đồng tiền trũng xuống một bên má lúc Cô Ấy nói mài nói miết chữ “cưưưưng”. Tôi thấy hình ảnh Cô Ấy mờ ảo trên trần nhà. Tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh Cô Ấy càng rõ hơn trong trí tưởng.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)