Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 22

0 bình luận ♦ 15.01.2021

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/jhIGAiy3MOI

Lại chờ, lại đợi. Đời tôi nếu không chờ đợi chắc tôi không còn biết phải làm gì.

“Mình thắng rồi.” Ông luật sư hí hửng nói. “Có tường trình của bác sĩ tâm thần.” “Tôi không điên phải không ạ?” “Không.” Ông luật sư nheo mắt. Tim tôi nhói lên trong lồng ngực. Cơn vui làm tôi nói không nên lời. “Vậy là… vậy là tôi được về phải không ạ?” “Yep.” Tôi sắp gặp lại cô ấy rồi. Tôi định hỏi như vậy sẽ có hồ sơ phạm pháp không, nhưng lại thôi. Được về là quý rồi, hồ sơ hay không cũng chẳng có gì quan trọng. Tôi chỉ cần gặp cô ấy. Thằng cu Timmy không biết có còn ho sù sụ không. Hai đứa con cô ấy, mùa đông năm nay èo uột như những con gà rù. Nhưng luật sư không để tôi thong thả với cơn vui. Thế gian này không ai cho phép tôi thong thả với cơn vui. “Mấy tháng sau mới chính thức ra tòa.” Tôi ngơ ngác nhìn cả người thông dịch lẫn ông luật sư. “Thế… không được về luôn à.” “Không. Ông được tạm tha. Hiểu không? Bail. Ông được bail ra.” Người thông dịch kết luận.

“Nhưng bữa nay chưa được. Phải chờ phiên tòa kế tiếp. Hôm nay bão tuyết, high-way đóng, công tố viện không lại được.” Người thông dịch nói một hơi. Khuôn mặt hắn không bộc lộ một chút gì bản tính con người. Hắn lạnh lùng như đá, như băng tuyết đắp đầy những lề đường thành phố. Lâu lắm hắn không còn nói chuyện tiếu lâm. “Nhưng ông vẫn phải khai lấy cho ai.” “Có phải khai tên người đó không, rồi người ta có bị tòa làm khó dễ gì không?” Tôi hỏi vội. “Không! Chỉ cần nói lấy cho người khác là ô-kê.” “Vậy thì tôi lấy cho người khác.” “Ai?” Tôi sựng lại, nhưng tôi cũng nhanh trí. Tôi đâu có dại gì khai tên cô ấy ra, tôi đâu có dại gì làm hại người ta như thế. “Tôi lấy cho một bà trong xóm, cùng khu nhà nhà nước.” Khi tôi nói ra lời nhận tội gian ngoa ấy, hình ảnh bà Nhiêu hàng xóm hiện ra rõ mồn một nói cười chí chóe, đi đứng rầm rộ trên màn hình ký ức.

Lại còng tay, xích chân. Lại nhích từng bước ra bãi đậu xe. Lại một mình co ro trên băng ghế sau xe cảnh sát. Khung mắt cáo vây quanh như cái lồng gà. Cái lồng chỉ có thể mở cửa từ bên ngoài. Xe chạy vun vút. Khung cảnh lướt thướt vạch dài trong mắt nhìn. Nhìn chán, tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh những người thân lũ lượt kéo nhau đi trong trí tưởng. Ở đâu cũng thấy những vệt buồn. Đã lâu, tôi không còn chạy trốn nỗi buồn. Nỗi buồn và tôi thành hai đứa bé, chán cái trò bịt mắt bắt dê, đành ngồi nhìn nhau, cười nói ngu ngơ. Tôi nhớ người đàn bà còn ở quê nhà. Nghe nói bà ấy đã vượt biên và tới Úc rồi. Tôi chẳng tin. Tiền bạc đâu mà đi tới tận cái nước Úc xa xôi ấy. Có đứa bảo tại tôi có bạn gái ở trại tị nạn nên bà ấy giận tôi. Tôi cũng chả tin. Ngày xưa, thỉnh thoảng còn gửi được cho bà ấy một trăm bạc. Tôi nhớ hai đứa con. Con gái lớn bỏ đi sống với bạn bè.

Con trai chung với người đàn bà tị nạn thì bặt tông tích. Không có Jackie, không có cô ấy, không còn ai quẩn quanh để nhắc tôi uống thuốc. Những viên thuốc dài mầu trắng. Những viên thuốc tròn mầu vàng. Những viên thuốc con nhộng đầu đen, đầu đỏ. Có lẽ lần gặp tới, tôi sẽ phải kể cho luật sư rõ ràng tại sao tôi lấy trộm đồ lót phụ nữ cho bà Nhiêu; cái bà “Tối ngày ví von ca dao tục ngữ.” Tự nhiên tôi nói một mình như thế. Người cảnh sát quay lại, hỏi qua song sắt khung mắt cáo câu gì đó. Ông ta làm tôi giật mình. Tôi đoán ông ta thắc mắc cái câu tôi vừa lẩm bẩm một mình bằng tiếng Việt. Người cảnh sát nhìn tôi, chờ câu trả lời. Tôi lắc đầu. No. Nothing.

Thằng T. càng đi lâu, tôi càng khốn khổ. “Anh có chắc anh… yếu không?” Một lần nọ, Jackie tra khảo tôi. “Chắc mà!” “Em không tin.” Tôi cố nhớ lại cái đêm hôm ấy. “Jackie không nhớ bữa hôm bão à?” Người đàn bà nhoẻn miệng cười, “Anh nói dối em nữa nhá.” “Thật chứ dối cái gì.” Jackie vênh váo, “Anh coi em như con bé Amy chắc! Chính tay em check đấy ông anh ạ.” Mặt tôi nóng bừng. Tôi lúng túng ngồi thụt sâu vào lòng chiếc ghế. Tôi mơ ước được trôi tuột vào cái hố vô hình nào đó sau lưng ghế; lọt sâu xuống nền nhà. “Cứng như sắt mà cứ chối…” Tôi điếng người. Tôi thù ghét thằng T. Tôi thù ghét cả tôi.

Tại sao nó đem Jackie về rồi bỏ người ta vất vưởng. Còn tôi, sao tôi lại đóng hoài cái vai quân tử Tầu vô tích sự giữa đời sống đảo điên giật giọng. Jackie chợt ngưng cười, “Em biết tại sao anh không… làm gì rồi.” “Tại sao?” Tôi mừng rỡ. “Em không bằng người ta của anh.” “Chẳng phải đâu. Tôi thề…” “Vậy chứ tại sao? Anh có sợ có con với em không?” Tôi nghĩ đến đứa bé có đôi mắt đa tình của Jackie. Đời nó sau này hẳn sẽ lại long đong. “Con của Jackie chắc sẽ đẹp gái lắm.” Tôi lấp liếm. “Vậy thì tại sao; em chỉ muốn biết tại sao thôi… Em thề em sẽ không giận hờn gì hết. Nói em nghe đi. Em thắc mắc lắm kìa. Đàn ông nào lúc ấy cũng cuống lên mà hùng hục. Nói em nghe đi. Tại sao?”

“Anh là bạn chú T., Jackie à.” Tôi điềm đạm trả lời, cố pha chất lạnh lùng vào giọng nói, hy vọng sẽ dập tắt đi cái mồi lửa đang hăm he làm cơn hỏa hoạn. “Bạn của anh T. thì đã sao.” Jackie thản nhiên, “Em có là gì của anh ấy đâu.” Tôi ngỡ ngàng. Sống với nhau già nhân ngãi, non vợ chồng (như bà Nhiêu thường nói) mà bảo không là gì của nhau cho được. Xong câu nói, Jackie cười thật tươi. Rồi bỗng dưng cô chồm người tới, xoa nhẹ bàn tay lên bụng tôi, thật sâu, tận phía dưới thắt lưng quần, “Em tha cho anh lần này đấy!” Tôi thót bụng lại, bủn rủn hết tay chân. Jackie đứng bật dậy, “Em tha cho anh lần này. Lần sau mà còn vậy thì biết tay em.” Jackie tha cho tôi nhưng biết thằng T. có tha cho tôi không. Rồi biết tôi có tha cho tôi không. Và cô ấy nữa; dễ gì cô ấy chịu tha thứ cho tôi.

Mai mốt tôi về chắc sẽ phải điếc tai mà nghe bà Nhiêu dạy dỗ rằng giấy rách phải giữ lấy lề. Rằng cái việc tôi làm đúng là khôn ba năm dại một giờ. Rằng hẳn bây giờ tôi đã hiểu thế nào là nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại.

Đã giấu tờ báo, xếp gọn lại, nắm chắc trong lòng bàn tay không cho ông thấy nhưng lúc ấm nước sôi, réo vang sau bếp, cô quăng vội mảnh giấy lại, tuông chạy ra sau. Người đàn ông vồ lấy tờ báo, luống cuống như đứa ăn trộm mới ra nghề. Ông ngồi thẳng người lại, dựa vào lưng ghế, thở phào khoan khoái và lắng nghe tiếng ly muỗm chạm nhau lanh canh sau bếp. Ông muốn chạy ra sau phụ cô một tay nhưng niềm vui giữ chân ông lại, dán người ông vào lưng ghế. Hơn nữa ông sợ cô nhớ ra mảnh giấy quảng cáo. Cũng may cô có tật hay quên. Rồi bóng cô lại hiện ra. Cô bưng cái khay nhôm có hai cái ly và một phin lọc cà phê ra. Cô cẩn thận đặt cái khay xuống bàn. Một sợi khói mỏng luồn ra từ khe hở nắp đậy bình lọc cà phê. “Mua ở đâu cái phin đẹp thế?” Ông hí hửng với câu hỏi, cố đánh lạc hướng những điều cô có thể đang nghĩ trong đầu.

“Người ta cho đó.” Câu nói làm lòng ông cau lại như nếp nhăn trên tờ giấy mới. Cô đứng phía bên kia chiếc bàn hình chữ nhật, đối diện ông, khom người đặt cái khay lên mặt bàn. Chiếc áo sơ mi mầu xanh da trời ánh lên khuôn mặt cô cái mỏng mềm của một mùa xuân dịu dàng mới chớm. Tia nhìn gian lận của người đàn ông bò theo cái cổ áo bẻ không đều, vẽ xuống một vòm cong mờ ảo chiếc áo ngực mầu trắng dường như lấm tấm hình những lá hoa mầu xanh của biển. Chẳng biết đó có phải chiếc áo ngực ông đã thấy hôm nào trong phòng tắm nhà cô không. Ông hít một hơi dài để tự trấn an và chăm chú nhìn những giọt cà phê đen bắt đầu rụng xuống trong lòng chiếc ly thủy tinh. Những giọt cà phê bám vào nhau, dan díu trên mặt lớp sữa đặc trắng ngà. “Có một phin thì ai uống ai không đây?” Ông hỏi cho có chuyện.

Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông, môi cười dịu dàng. “Thì pha hai ly, một ly đặm một ly lợt.” Ông lại ngả người, dựa lưng vào thành ghế mềm mại. Tờ báo quảng cáo xếp vội cồm cộm trong ngực áo. Ông nhìn cái phin cà phê đã ngưng nhỏ giọt. Cô nhìn theo ông và vội vã cầm cái bình lọc lên, đặt lên ly sữa của cô rồi chạy vội ra sau. “Để nấu thêm nước sôi.” Cô bước đi vùn vụt, để lại trong không gian ông một vạt gió nhẹ và một thoáng hương dịu dàng. Có tờ báo quảng cáo trong túi áo ngực ông thấy yên lòng. Cũng may mà cô ấy dễ quên. “Mấy đứa nhỏ đâu hết rồi?” Ông hỏi vọng ra sau. “Chưa đứa nào thức nổi đó!” Tiếng cô vọng lên từ sau bếp. Một lát có tiếng reo của nước sôi. Rồi cô cầm ấm nước lên, đứng đối diện ông, hơi cúi xuống, đổ nước vào cái bình lọc cà phê đặt trên ly sữa của cô. Lúc ngước mắt lên, bắt gặp tia nhìn đăm đăm của ông, cô lúng túng, “Tối thứ bảy nào cũng thức khuya…”

“Coi phim hoạt họa hả?” Má cô bỗng dưng đỏ nhừ, “Hoạt họa đâu mà có ban đêm. Hôm qua vô phòng tụi nó, chèn ơi thấy tụi nó coi cái đài quỷ dịch gì đâu quá trời bậy bạ.” “Gì mà bậy bạ?” Ông tò mò. Cô nhìn vu vơ lên vách tường, nơi ông biết chắc, không có gì khác hơn cuốn lịch treo tường có hình người mẫu Việt Nam mặc áo dài cổ cao trông cứng như tượng gỗ. “Phim người lớn không hà! Ti-vi gì thấy sợ luôn.” Ông tan vào chất mầu đỏ thắm trên má cô. Rồi ông cũng bối rối theo cô. Ông nhìn những vạt nắng trong lọt qua cửa sổ, nhẩy múa trên nền nhà, đầu óc như cánh diều bập bềnh trên gió. Con vật gì đó bò lổm ngổm trên mảnh giấy ông vùi trong túi áo. Cơn ngứa ngáy bò lan trên lồng ngực. Trong mắt nhìn của cô, ông hồi hộp cố đoán xem cô có nhớ ra không. Còn rõ lắm, những mắt nhìn mê mải; những khát khao, mơ ước. Tờ báo quảng cáo ông tịch thu được của người con gái bây giờ nằm yên trong túi áo trái, rất gần chỗ trái tim. Cái tiệm có tên tiếng Pháp, hình như có lần ông đã đi qua.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)