Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 16

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/2p3ZFSmMpOI

Trời đất tối sầm. Tôi bập bềnh trên chiếc thuyền bé như cái thúng. Tôi giang hai tay giữ thăng bằng. Mắt mở trừng trừng, nhưng tôi chỉ thấy những vạt mầu đen quay tít mù. Tôi chúi đầu ngã xuống đất. Mặt đất lạnh băng và tanh tưởi. Chết rồi, chắc là tôi xỉu mất rồi. Cô Ấy hì hạch kéo tôi lết trên mặt đất ẩm. Cô Ấy tát túi bụi hai má tôi. Sao dzậy, trời ơi, sao dzậy. Tôi mở mắt. Cái mũ len làm khuôn mặt Cô Ấy tròn tròn. Cô Ấy vừa kéo vừa lay tôi như sợ tôi sẽ chìm vào cơn hôn mê. Tôi quơ quào hai tay, gượng người đứng dậy. Vào được tới xe, tôi thở hắt ra như người hấp hối thở hơi cuối cùng. Tôi đứng hết nổi, phải nằm co trên băng ghế, trong lòng chiếc xe van hôi mốc đầy rác và nồng đậm mùi tanh của giun đất. Cái lạnh thấm vào da thịt. Cô Ấy cuống cuồng luồn bàn tay dưới hai ba lớp áo tôi đang mặc, bấu lấy những miếng da cọc còi mà giật gió. Tôi đau thấu trời xanh nhưng chẳng còn chút hơi hám nào mà than thở. Chủ xe nằm cuộn trong hai ba lớp áo mùa đông. Tiếng ngáy xoáy vào không gian. Cô Ấy nhấp nhổm như con ếch ngồi trên chảo nóng. Hết sờ trán lại áp bàn tay lên má tôi.

Tôi nằm run rẩy, đê mê tận hưởng cái hạnh phúc gầy gò. Thấy tôi run lập cập, Cô Ấy bồn chồn hết nhìn về phía cabin xe lại nhìn tôi. Cuối cùng Cô Ấy lay vai ông tài xế, năn nỉ, “Đề máy giùm bác tài ơi.” “Gì nữa đây?” Giọng gã đàn ông nhừa nhựa. Cô Ấy xuống giọng năn nỉ. Tôi không nghe rõ Cô Ấy nói gì. Lửa đổ chói lòa trên đầu. Hai bên thái dương nhức ngỡ chừng sắp nổ tung thành trăm ngàn mảnh vụn. Toàn thân tôi lạnh băng. Tôi muốn chuồi thân thể mình vào bất cứ xó kẹt nào trong chiếc xe tăm tối và hôi hám này để tìm chút hơi ấm. Lửa tắt. Bóng tối phủ lấy tôi. Tôi thèm bất cứ nơi nào có chút hơi ấm. Tôi thèm chút hơi nóng từ cái lỗ heat trên nóc xe. Những bắp thịt căng cứng vì lạnh. Tôi sắp lên cơn động kinh nữa rồi. Cô Ấy trở lại chỗ tôi nằm. Tôi thấy bóng Cô Ấy lờ mờ như hình ảnh phù phiếm nào đó bước ra từ cõi âm.

Hình như Cô Ấy cầm lấy bàn tay tôi. Hình như Cô Ấy áp hai bàn tay mềm mại của Cô Ấy lên lưng bàn tay tôi. Ấm áp biết chừng nào. Dường như Cô Ấy xoa bàn tay Cô Ấy trên lưng hai bàn tay tôi, rồi Cô Ấy xoa đều hai lòng bàn tay tôi. Cơn run giật giọng làm bàn tay tôi tuột khỏi bàn tay Cô Ấy. Cô Ấy tháo chiếc mũ len đội trên đầu, bỏ xuống băng ghế. Những sợi tóc đổ xuống không gian tôi. Cô Ấy đứng dậy, nhoài người ra phía chỗ ngồi tài xế. Cô Ấy nói gì đó. Tiếng người tài xế càu nhàu. Bỗng dưng tôi nghe tiếng Cô Ấy sụt sùi. Rồi Cô Ấy khóc thành tiếng. Rồi giọng Cô Ấy tức tưởi, “Lạnh quá, người ta chớt thì sao!” Lúc Cô Ấy trở về chỗ tôi nằm, tôi nghe tiếng máy xe rầm rì nổ. Suốt một đêm, Cô Ấy ở bên tôi. Và, Trời ơi sao tôi lại mong cứ được ốm đau hoài.

Về nhà, tôi bệnh luôn cả tuần. Không nhớ Cô Ấy đã qua thăm bao nhiêu lần. Chỉ nhớ thấp thoáng hình bóng một người đàn bà. Mềm mại, dịu dàng. Cám ơn Thượng đế đã sinh ra người đàn bà dịu dàng. Tôi sốt cao, mê man trong giấc ngủ. Nhưng tôi nhớ rõ nhất lần Cô Ấy qua thăm ngay sau hôm tôi ngã bệnh. Cô Ấy cạo gió thật rành rẽ. Nhớ bàn tay xoa dầu. Nhớ ngón tay Cô Ấy chạm vào mũi cho dầu nồng lên óc. Tôi hỏi cô bắt trùn có khá không. Cô Ấy phụng phịu. Mợt muốn chớt luôn! Tôi hỏi mấy hôm nay trời mưa có đi bắt không. Cô Ấy lắc đầu. Trời mưa trùn bò ra nhiều sao không đi bắt. Tôi hỏi mà lòng thầm mong Cô Ấy đừng đi. Cô Ấy chớp mắt. Cái ông nội lái xe van kỳ cục thấy mồ. Cô Ấy ra về, tôi lại chìm vào giấc ngủ mê muội. Bao nhiêu lần trong cơn nửa mê nửa tỉnh, mở mắt ra, tôi cứ lơ mơ thấy suối tóc và đôi má đỏ hồng của một người đàn bà. Trong cơn mê sảng, hình ảnh những người đàn bà chồng lên nhau, rồi tản mát ra, chạy vòng quanh như những hình cắt xén tỉ mỉ trên những chiếc đèn kéo quân tết trung thu thời thơ ấu.

Vậy là tôi không làm được cái việc đơn giản là ra ngoài đồng, lom khom nhặt tiền (như người ta thường nói) nữa. Cô Ấy cũng chẳng bắt được bao nhiêu. Hai lon trùn suốt một đêm cắm cúi như người nhà quê lam lũ đi gặt ngoài đồng hoang, trong cái lạnh cắt da thì chả bõ công. Ấy là chưa nói đem thân cho thằng chủ thầu nó sờ soạng. Tôi mê đi tỉnh lại không biết bao nhiêu lần. Và cũng không biết bao nhiêu lần tôi dựa lưng những cơn mộng mị, nghe tiếng dặn dò ân cần vọng đến từ cõi nào. Lúc tính tiền, thằng chủ Việt Nam nháy mắt. Em thì bắt ít cũng không sao. Nó nháy mắt với Cô Ấy ở đầu câu rồi nó lại nháy mắt với Cô Ấy ở cuối câu. Cô Ấy luống cuống nhìn quanh như cố tìm một chỗ để ẩn trốn. Thằng chủ lại ề à như người say, “Mà không bắt được cũng ô-kê luôn.” Lúc lên xe trở về, thằng chủ mở cửa sau chiếc xe van dài như xe buýt công cộng của thành phố. Cửa sau không có bậc ngang như xe đò cho khách bước lên, nên đám công nhân đi bắt giun áo quần dày cộm, thùng thình, xù xì như cây cải bắp trèo lên xe một cách khó khăn. Chắc vì vậy mà thằng chủ tốt bụng đỡ từng người đàn bà lên xe.

Tôi nhìn nó chăm chú. Tay trái nó đỡ khuỷu tay người đàn bà, tay phải nó đẩy nhẹ vào lưng lúc người đàn bà khệ nệ bước lên xe. Những đàn bà trẻ và xồn xồn được nó đỡ kỹ lưỡng hơn bằng bàn tay úp lên mông. Tôi thấy rõ những ngón tay day day cái phần mềm mại ấy. Những người đàn ông không được nó đỡ hộ dù nhiều người khệ nệ với ba lô sau lưng, túi xách trên vai; nhún mình hai ba lần không lọt vào nổi trong lòng xe. Nó chỉ giúp đỡ những người đàn bà. Tới phiên Cô Ấy, bàn tay thằng đàn ông hạ thấp xuống, phía dưới thắt lưng; thấp hơn nữa; nơi không còn điểm nào để bấu víu. Những ngón tay xoắn lại trên cặp mông đầy vun, dưới lớp vải quần jean mầu xanh nước biển. Cô Ấy bật người ra phía trước, trong cái nhá nhem của đất trời, tôi thấy miệng Cô Ấy mở ra rồi ngậm lại vội vã. Đầu Cô Ấy xoay qua người đàn ông. Tay Cô Ấy luống cuống. Con mắt dáo dác tia nhìn sợ hãi. Rồi Cô Ấy chìm xuống, trộn lẫn vào cái láo nháo, lao xao trong lòng xe. Tới phiên tôi leo lên xe, trước khi bám vào thanh sắt để cố sức đu mình, leo lên, tôi ngứa miệng, “Ông chủ này hay nhỉ, chỉ đỡ phụ nữ còn đàn ông thì mặc xác.” Cái mặt tròn quay chồm tới sát mặt tôi, nồng nặc mùi thuốc lá trộn lẫn mùi hơi thở xú uế. Giọng thằng đàn ông quấy quả, “Đàn ông chán bỏ mẹ! Nhường cả cho ông đấy, ông anh ạ.”

Bao nhiêu thằng đàn ông đã từng mon men quanh Cô Ấy. Tôi đã tra cứu kỹ lưỡng hồ sơ thằng chủ thầu bắt trùn và thằng quản lý khu nhà chính phủ. Ai nữa nhỉ. À, tới thằng tây ở đầu khu. Thằng tây di dân này thì không đáng lo bởi nó chỉ được cái lẻo mép my baby thế này, my baby thế kia, và xì xồ thứ tiếng Anh rung cả miệng môi, rung cả khung kính cửa sổ mỗi lần câu nói có chữ R. Tôi điểm danh những ai rồi nhỉ. Thằng T. này, thằng chủ thầu bắt giun này, thằng quản lý khu nhà này. Thằng nào nữa nhỉ. Chắc còn nhiều nữa. Hồi mới qua, lúc chưa có bầu, Cô Ấy đi học Anh văn, thế nào mà chẳng quen những thằng đàn ông di dân đói tình. À, con trai tôi cái lần ghé thăm bố, tình cờ gặp Cô Ấy, lúc Cô Ấy qua đón con, cũng đã nhìn Cô Ấy chăm chăm. Tôi thấy trái táo ở cổ họng thằng bé nhấp nhô lúc nó nuốt nước bọt. Cô Ấy dễ thương như vậy, đàn ông nào thấy mà không phải nuốt nước bọt thèm thuồng.

Đến phút thứ ba mươi thì tôi không chịu nổi nữa. Cõi lòng hừng hực lửa âm ti địa ngục, tôi hung hăng gõ cửa nhà Cô Ấy. Trong nhà người ta mà nó vẫn đeo kính đen. Như thể nó là mật vụ. Hay nó là cảnh sát chìm nhỉ. Dạo này đám chỉ điểm mọc lên như nấm. Trâu buộc ghét trâu ăn. Bà Nhiêu đã chả nửa đùa nửa thật, nói với tôi như thế đấy sao. Lúc tôi bước qua khung cửa, nó đang thao thao chuyện dàn máy ka-ra-ô-kê có cái mai-cơ-phôn giá cả chục ngàn, giúp giọng ca mình hay hơn ca sĩ. Đúng là đồ nói láo. Nếu máy móc làm cho nó hát hay hơn ca sĩ thì ca sĩ còn đi hát làm gì nữa. Tôi tự động kéo ghế ngồi. Phong tục chúng tôi nơi này là thế. Cứ tự động đẩy cửa vào. Cứ tự nhiên kéo ghế ngồi (tự nhiên như người Long Xuyên, Cô Ấy vẫn đùa như thế). Cô Ấy cười thay cho câu chào hỏi quen thuộc.

Rồi Cô Ấy lúng túng thấy rõ, như đứa học trò ngày xưa phải đọc cho ông thầy những bài mình không thuộc. Có tôi ở đó thằng râu dê đâm ra ít nói. Nó ngồi thừ ra, hai tay táy máy cái điện thoại di động có màn hình chớp nháy xanh xanh, đỏ đỏ. Một lát, như gã chỉ huy gom được ít nhiều tàn binh sau trận đột kích, nó vênh váo, “Hiện đại há?” Cô Ấy ngồi đối diện nó trên chiếc ghế dài. Tôi nhìn Cô Ấy, chờ Cô Ấy gật đầu, nhưng Cô Ấy chỉ cười. “Thế kỷ hai mươi mốt rồi. Phải enjoy cuộc sống, lúc già như ông anh đây có tiếc thì cũng muộn rồi.” Nó nhìn tôi rồi nháy mắt với Cô Ấy và rú lên cười như con chó dại lên cơn. Mặt tôi bừng nóng. Chân tay rụng rời. Hơi thở đứt quãng. Một vụ sát nhân sắp xảy ra. Hay ít nhất cũng là một cuộc đánh nhau chí mạng.

Tôi già yếu, tật nguyền nhưng nếu tôi ra tay bất ngờ, nó sẽ gẫy ít nhất một cái răng trước khi nó kịp đánh gục tôi. Giữa cơn dầu sôi lửa bỏng ấy, cánh cửa bật mở. Jackie hiện ra giữa cái khung hình chữ nhật hẹp. “Chào cả nhà.” Và Jackie nhìn tôi, tươi cười, “Về ăn cơm anh ơi.” Thằng râu dê nhanh nhẩu, “Chào bà chị. Có gì ngon cho tụi em ăn ké với.” Jackie nhìn Cô Ấy rồi nhìn qua thằng râu dê, đon đả, “Chú ơi, chị nấu nướng đâu có bằng cái cô be bé xinh xinh kia kìa.”

Hai má Cô Ấy đỏ hồng, hai bàn tay xoắn lấy nhau vầy vò cơn bối rối. Thế là cơn giận của tôi nhão ra như cháo loãng trong nồi. Jackie bỏ dép ở ngạch cửa, chân trần xăm xăm đi về phía tôi. Tôi đứng bật dậy, bởi tôi không muốn người đàn bà nắm tay áo tôi lôi đi như người ta giải giao tên tù vượt ngục. “Ăn cơm sớm thế?” Tôi nói cho có. Giọng Jackie dịu dàng, “Có cá rô phi đấy anh. Em biết anh thích cá rô phi.”

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)