Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 5

0 bình luận ♦ 23.12.2020

ldv


Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/V9y72gCbZak

Trời mưa suốt quãng đường một trăm cây số từ trại giam tới tòa án. Mưa nơi này không giống mưa ngày xưa. Mưa quê nhà, áo tơi lá, áo mưa bằng miếng vải nhựa có cái lỗ để chui đầu. Mưa dán áo vào da thịt người chị đứa bạn học chung lớp. Ơi, chị Thu của những ngày mưa thơ ấu. Nhớ mưa bên này. Tôi đứng chờ xe buýt. Trời mưa. Những người qua đường vội vã. Bọn trai gái dán sát vào nhau, hôn nhau sướt mướt. Tôi nghĩ tới cô ấy. Nhớ đôi môi cô ấy mỏng teo. Hôn vào đôi môi mỏng ấy thì cảm giác nó ra làm sao nhỉ. Xe cộ. Những chiếc xe chạy qua vùn vụt trong mưa. Nhiều khi nước đọng vũng trên mặt đường văng ướt cả tóc tai, mặt mũi. Tôi quăng theo một tiếng chửi thề rồi vuốt tóc bằng cả năm ngón tay. Năm ngón tay thành chiếc lược rẻ tiền.

Bão tuyết, Công tố viện không lại được. Người thông dịch loan bản tin hào hứng. Vậy là hôm nay không được tung hô Nữ Hoàng vạn tuế. Chán quá. Anh thông dịch than thở. Tôi cười. Chán gì mà chán, không có tòa anh vẫn được trả lương như thường mà. Lúc ngồi chờ, ông luật sư lân la thuyết phục tôi. Cứ khai thật ra, dễ cho tôi làm việc. Anh hiểu không.

Tôi khai thật làm sao được. Thiên hạ mà biết chúng cười cho thối đầu.

Buổi sáng ẩm ướt. Nhớ ly cà phê của cơ quan Đa Văn Hóa tôi vẫn thường lượn qua mỗi sáng. Sữa nước trong cái hộp giấy vuông. Trước khi cắp cặp ra về, ông luật sư lại thuyết phục tôi kể thành thật mọi chuyện. Tôi gật đầu. Tôi nhớ gói đường nhỏ tôi thường xé một góc rồi nghiêng cho chảy vào lòng ly cà phê. À, bác sĩ bảo tôi phải bớt ăn đường. Nhớ bà già trong khu Little Sài Gòn (xóm Việt Nam ở thành phố này có tên Little Sài Gòn. Cái xóm nhiều chuyện phải biết), đi đâu cũng mang theo bộ kim chích thử đường và trong cái bóp sần sùi da cá sấu – gã đàn ông nào đó tặng, bảo là lấy từ cá sấu Nam Mỹ- luôn luôn có một cục đường thốt nốt mua từ tiệm thực phẩm Á Châu.

Bác sĩ dặn theo dõi mấy triệu chứng ăn nhiều uống nhiều đi đái nhiều.

Tôi đã nhận là tôi có lấy nhưng chỉ nhận mình lấy mà không kể lý do, không cho biết lấy để làm gì. Luật sư cứ vặn vẹo tôi hoài cái câu ấy. Lấy cho ai thì cũng là lấy. Rõ thật cái ông luật sư ấm ớ này!

Nhớ lúc ngồi lắc cái nôi ru con cô ấy ngủ và mê mải ngắm cô ấy ngồi nhổ lông mày. Lúc ấy ti-vi đang chiếu phim hoạt họa, con mèo đuổi con chuột.

Một tay cô ấy cầm miếng gương soi nhỏ, một tay dùng cái nhíp vàng óng, tỉ mỉ nhổ những sợi lông mày không mọc thẳng hàng với cái đường cung bán nguyệt. Nhớ lúc ấy tôi đã nói gì với cô ấy nhỉ. À, nhớ rồi. Lúc ấy tôi đã đọc cho cô ấy nghe “con mèo mà trèo cây cau, hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà, chú chuột đi chợ đường xa, mua mắm mua muối giỗ cha con mèo.”

Cô ấy cười, “Đọc cái gì nghe mắc cười muốn chớt!”

Giọng nói gì mà nghe ngọt lịm cả ruột gan.

Lại một ngày vô công rỗi nghề. Xích xiềng lỉnh kỉnh. Hai vòng thép của chiếc còng ôm chặt hai cổ tay. Những chiếc vòng tròng vào cổ tay, những chiếc nhẫn tròng vào ngón tay. Tất cả là biểu hiện của một cuộc đời không có tự do. Tôi thèm những ngón tay khóa quanh cổ tay mình. Những ngón tay mềm mại của một người đàn bà. Chiếc vòng sắt làm tôi nhớ chiếc vòng cẩm thạch cô thấy thường trầm trồ mơ ước. Có lần cô ấy bảo tôi vòng cẩm thạch biết đổi mầu theo tâm tính người đeo nó. Người vui, vòng đổi mầu xanh biếc, người buồn, vòng sậm mầu như mầu nước biển trong cơn giông tố.

Tôi nhìn cô bằng hai con mắt ngờ vực.

Cô bặm môi, cố giải thích cho tôi tin, “Thiệt đó!”

“Hổng dám đâu!” Tôi ghẹo cô bằng cái câu cô thường nói. Cô vươn bàn tay toan cấu lấy cánh tay tôi, nhưng bàn tay cô dừng lại nửa chừng như bị sợi dây vô hình buộc vào khuỷu tay kéo lại. Và khi không hai má cô đỏ hồng.

Tòa án. Mọi người đi vào bằng cửa chính. Đám khán giả nhiễu sự, tò mò. Diễn viên bước ra từ hậu trường. Hai nhân vật quan trọng. Quan tòa từ cánh cửa bên trái. Tội nhân từ cánh cửa bên phải. Hai nhân vật quan trọng nhất của những phiên tòa. Không có mình quan tòa sẽ xử ai đây. Người đàn ông nghỉ và ưỡn ngực hít một hơi dài, nhùng nhằng bước qua khung cửa. Tất cả chỉ là những diễn viên phụ. Ông Công tố viện, ông luật sư. Bọn nhân viên trong tiệm quần áo phụ nữ. Người cảnh sát làm phận sự bắt kẻ tình nghi. Tất cả đều đóng vai phụ. Tất cả ăn theo tài diễn xuất của hai vai chính: quan tòa và tội nhân. Mình đóng vai chính. Nghĩ cũng hay. Phòng xử lác đác những khán giả chờ xem vở kịch đầy gay cấn. Vở kịch có đủ yếu tố buồn, vui của cuộc đời. Lại còn thấp thoáng bóng dáng của dục tình.

Những món đồ lấy trộm; phải chi đó là miếng kẹo cao su hoặc cái bóng điện để thay vào chỗ bóng bị cháy trên cây Giáng sinh như ông Công tố viện nói thì đơn giản biết chừng nào.

Người cảnh sát mở móc cánh cửa chiếc hộp có khung cửa kính. Người đàn ông lách vào. Cánh cửa cọt kẹt lúc di động. Những móc xích chạm nhau lạch cạch lúc người đàn ông bước qua cái ngạch gỗ chắn ngang dưới chân. Người đàn ông ngồi xuống, dựa vào lưng ghế rồi quay đầu nhìn xuống đám khán giả. Năm nay thiên hạ hùa nhau mặc vải xanh lá cây. Phòng xử có lúc trông như vườn cây mùa xuân rực rỡ lá non.

Lẫn lộn giữa những lọn tóc vàng, có vài mái tóc đen. Rải rác giữa những sống mũi cao, lác đác vài chiếc mũi tẹt quen mắt. Nhưng chẳng có ai quen.

“Có người nhà dưới đó không?” Tiếng người thông dịch làm người đàn ông giật mình. Anh ta ngồi bên ngoài cái hộp tù nhân lúc nào không hay. Người đàn ông lại nhìn lướt một vòng rồi lắc đầu.

Quan tòa vẫn chưa ra phòng xử. Người đàn ông ngước nhìn trần nhà đầy bóng đèn nê-ông. Người đàn ông tỉ mỉ đếm. Tính từ chỗ ngồi của quan tòa đến cửa ra vào là tám hàng bóng đèn. Mỗi hàng ba ổ, mỗi ổ lại có bốn bóng đèn.

“Ở đây nhiều bóng đèn quá nhỉ.” Người đàn ông nghiêng đầu, nói qua khe hở khung kính.

Người thông dịch ngơ ngẩn một lát rồi gật đầu.

“Đố anh biết tổng cộng có bao nhiêu bóng đèn.”

Người thông dịch nhướng mắt nhìn ông tội nhân. Ông tội nhân hăm hở chờ câu trả lời.

Người thông dịch nhìn quanh một vòng rồi ngước lên trần nhà.

“Bên mình mà có bằng này bóng đèn thì xài bao giờ cho hết nhỉ.”

Người thông dịch lặng lẽ gật đầu.

Cứ lúc đêm về trong trại giam là ông lục lọi những ngăn chật chội của trí nhớ, để tìm lại cuốn phim buổi viếng thăm ngắn ngủi của con gái ông năm nào. Đó là thuốc an thần, thứ linh dược đem lại cho ông cảm giác tinh khôi của người nhấm nháp cái xót xa, tê tái nhưng ngọt ngào của một chân tình. Ông nhắm mắt hình dung từng cái nheo mắt, từng cái nhún vai của đứa con gái duy nhất. Tới mức ông luôn thấy bình yên và chìm dần vào giấc ngủ. Tưởng chừng ngày nào con gái ông cũng lại thăm bố.

Con gái ông bây giờ lưu lạc phương nào.

Hai đứa nó đi biệt cả ngày. Không có việc gì làm, tôi đi ngủ từ chập tối. Lúc chúng nó nhùng nhằng kéo nhau về tới, tôi đã ngủ được một giấc dài. Còn thức không ông anh. T. gọi . Tôi nín thở nằm yên. Hai đứa nó tắm rửa, dội nước ào ào. Tôi nằm ngửa trên giường, mắt dán vào mảng trần nhà xám tối. Lòng bỗng dưng nhớ những con thạch sùng chạy lăng quăng bắt muỗi bên nhà. Ông anh hôm nay ngủ sớm. Chắc lại ốm đau gì rồi. Tiếng hai đứa nói chuyện lẫn vào tiếng loạt soạt của vải vóc. Tiếng kéo màn cửa.

Hai đứa nó hình như đang nói dở dang câu chuyện về tôi bởi trong cái tĩnh lặng của đêm, tôi nghe loáng thoáng giọng nói của T. Ông anh nhặt được cái ví ai đánh rơi trên băng ghế bên lề đường, trước cửa tiệm tạp hóa. Tôi nghiêng đầu, vểnh tai nghe ngóng. Ông anh đem vào đưa cho thằng chủ quán, để lỡ người chủ có trở lại tìm thì giả lại hộ người ta.

Đúng rồi. Nó đang kể chuyện tôi. Cả tuần sau ông ấy mất ăn mất ngủ rồi cứ lảng vảng quanh cái ghế ấy xem có ai tìm của rơi không.

Tôi bắt đầu nóng mặt. Giời ạ. Thằng T. chỉ nghe tôi kể lại mà bây giờ nó thêm mắm thêm muối, cứ như thể nó có mặt tại hiện trường không bằng. Giọng nói nó rải vào không gian thanh vắng, đều đều như tiếng bà vãi tụng kinh. Kìa, nó còn dám kể cho Jackie nghe rằng tới bây giờ nó còn nhớ cái mặt heo nái của thằng chủ quán với hai con mắt hau háu; với những ngón tay chuối mắn mân mê lớp da bóp mềm mại. Bàn tay lốm đốm những vết đồi mồi.

Đến khi Jackie cất tiếng, tôi dằn cơn giận, nín thở, cố lắng nghe từng chữ.

“Sao anh ấy hiền thế nhỉ.”

“Hiền gì mà hiền!” T. hạ thấp giọng. “Ngu thấy mẹ thì có!”

“Nói bé nào. Coi chừng anh ấy nghe thấy đấy.”

“Ông ấy ngủ như chết. Nghe gì được. Ô kìa, sao em ngủ còn mặc quần áo luộm thuộm thế này!”

Tôi chưa ngủ. Tôi chỉ giả vờ ngủ. Nhưng tôi lịch sự, tập ngáy cho đúng kiểu ngủ say để hai đứa nó tự nhiên mà cót két.

Tôi giả ngủ hay tôi giả ngu.

“Nhà gì mà phòng ngủ nào cũng không có cửa.” Jackie than.

Tiếng cười của T. lục khục trong cổ họng, “Nhờ vậy mà giá mới rẻ mạt. Em nghĩ coi thời buổi này kiếm đâu ra hai phòng ngủ với giá sáu trăm một tháng. Đi ngủ mà ăn mặc thế này thì chết rồi.”

“Kể cho xong chuyện đi đã nào.”

Thằng T. lại tiếp tục câu chuyện một cách hào hứng.

“Chưa hết, có lần ông ấy lượm được cái bọc, gói đầy tiền. Năm mươi mấy ngàn trong đó chứ đâu phải ít. Thằng Ấn Độ đem tiền đi đao chiếc xe. Dân tóc đen nhà mình thì chỉ thích giữ tiền mặt. Chả biết loay hoay sao đó mà rớt mẹ nó vào đống tuyết. May mà xe xúc tuyết chưa chạy qua đoạn đường ấy. Ông anh nhà mình nhặt được, tò mò mở ra xem, thấy toàn giấy một trăm, đếm ra năm mươi hai ngàn đồng. Ông ấy hoảng quá đem nộp ngay cho cảnh sát. Cảnh sát tìm ra cái anh Ấn Độ nhà quê kia, anh Ấn Độ mừng quá, rút ra hai ngàn lẻ tặng ông anh nhà mình chơi. Ông anh đang ăn trợ cấp, ngoan ngoãn lên báo con mẹ oeo-phe là mới có số tiền. Luật oeo-phe nó bảo đang ăn tiền trợ cấp thì có bất cứ món tiền gì cũng phải báo cho nó biết, trúng số cũng phải báo. Ông anh báo xong, nó liền cắt ngay mấy tháng trợ cấp vì hai ngàn đồng đủ xài mấy tháng ấy rồi. Nghĩ có dại không.”

Trong đêm vắng tiếng cười sằng sặc của thằng T. nghe như tiếng lợn bị chọc tiết.

Chợt T. ngưng cười, “Sao em không cười? Chuyện tếu vậy mà không cười…”

Tiếng thì thào của Jackie nghe quá là xa xăm. Mãi đến khi cô cao giọng, hoảng hốt, “Đừng anh, đừng anh…” thì tôi mới nghe được.

Rồi cái giọng đàn bà ngọt ngào ấy đuối xuống và tắt đi như ánh đèn lẻ loi ai đó ném vào đêm tối mênh mông.

Chuyện ngu ngốc của tôi nó như thế đấy.

Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Bây giờ chẳng biết tôi có còn ngu ngốc như vậy không. Cái chuyện ấy nghĩ cũng buồn cười. Tôi còn nhớ, một buổi chiều kia, lúc lang thang quặt quẹo trên đường phố trơn trượt và lầy lội do tuyết tan để lộ ra những rác rưởi tù đọng từ mùa thu năm trước. Trong cơn đói cồn cào, tôi bỗng thấy một cái gói mầu đen…

Quá nửa đêm tôi thức giấc rón rén ra cửa sổ nhìn qua nhà cô ấy. Trăng vắt trên sợi dây điện giăng ngang con ngõ dẫn vào nhà cô ấy. Hai con sóc giờ này hẳn đang cuộn vào nhau ngủ vùi.

Jackie rủ hát ka-ra-ô-kê. Thằng T. sắm về dàn máy xịn. Nó là dân mua đồ trả tiền mặt. Bao nhiêu cũng tiền mặt. Cỡ nào cũng cash. Tụi tây cứ trố mắt ra mà nhìn nó, rồi quay lại chia nhau những cái nhìn đầy ngụ ý.

“Để em chọn bài cho anh hát.”

“Có thuộc bài nào đâu mà hát.”

“Anh song ca với em bài Nối Lại Tình Xưa nhá.”

Mới đầu tôi ngần ngại, ngồi bẹp xuống sàn nhà để khỏi phải ngồi gần Jackie, nhưng cô cũng ngồi xuống theo. Riết rồi hai đứa tôi hò hát quên cả thời gian.

Cho đến khi hàng xóm gõ cửa.

“Thôi đi ngủ anh ơi.”

“Cô ngủ trước đi.”

“Sao anh gọi em là cô hoài vậy?”

Những trò vui độc hại bao giờ cũng bắt đầu bằng sự rụt rè. Thử một chút thôi. Rồi thêm chút nữa. Thêm hoài. Cho tới khi không thể ngừng. Tôi biết điều đó rõ lắm mà.

Jackie giúi cái mi-crô vào tay tôi, “Hát thêm một bài đi anh.”

“Khàn tiếng rồi, hát không được đâu.”

“Cứ hát đại đi, khàn tiếng em pha nước chanh cho anh uống.”

Ly nước chanh nào của Jackie cũng ngọt rát cổ họng và bao giờ ở đáy ly cũng trắng muốt một lớp đường như phù sa sau con nước lớn.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)