Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 15

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/qRN7lM_Gdzc

Lâu lắm tôi không nhắc lại chuyện quá giang xe thiên hạ đêm giao thừa. Tôi không nhắc, người ta cũng lờ đi. Trên đời này, đứa biết lờ đi bao giờ cũng dễ sống hơn.

Cuối cùng, tôi buột miệng, một buổi chiều nắng vàng vạch những ô vuông gẫy khúc ở phòng khách. Hai đứa bé đang giành nhau chơi game ở trên lầu. Tôi ngồi trên chiếc ghế dài. Cô ấy loay hoay phủi bụi bám trên màn ảnh máy truyền hình.

“Bữa hôm đi chùa có gì vui không?” Tôi thản nhiên hỏi; làm như tình cờ cái miệng bật ra câu nói.

Cô dừng tay vài giây, quay lại nhìn tôi, rồi lại tiếp tục với cái khăn lau.

“Dzui gì mà dzui! Hổng có gì cúng chùa ngại muốn chết!”

Tôi lặng thinh.

“Vái suông đâu có ăn nhằm gì.” Cô ấy tiếp câu thở than dang dở.

Tôi tự hỏi không biết thần linh có nghĩ như con người nhỏ nhen. Tôi tự hỏi không biết thần linh có cần quà cáp như con người.

Và tôi tự hỏi không biết đêm giao thừa cô ấy đã vái van điều gì. (Nhưng dù có vái van gì thì cái thằng chết tiệt ấy cũng không đem lại hạnh phúc cho em đâu.)

“Tới giờ này còn thiếu nợ người ta nữa đó.” Cô ấy thở dài. Cái thở dài giấu giếm nhưng tôi cũng nghe ra.

Tôi choàng tỉnh, đứng ngay dậy, “Thiếu nợ ai?”

Miệng cô ấy bật ra một cái tên đàn ông.

Tôi ngơ ngác, “Ai vậy?”

Giọng cô nhỏ lại như hụt hơi, “Người cho mình quá giang xe dzìa đó, nhớ hôn?”

Tôi điếng người. Làm sao không nhớ cho được, cái thằng râu dê ấy!

“Sao lại mượn tiền người ta vậy?”

“Không mượn lấy gì cúng chùa?”

Tôi đứng sững ra đó, như thân cây chờ những nhát rìu hung bạo.

“Mượn bao nhiêu?”

Cô ấy vẫn lau đi lau lại cái mặt hình chữ nhật của máy truyền hình, “Hỏi chi dzậy?”

Tôi nghe giọng nói mình đanh lại như miếng bánh đa cong lên trên vỉ lò than hừng hực nóng, “Mượn bao nhiêu?”

Con mắt cô ấy liếc tôi thật nhanh, “Hai trăm.”

“Một trăm không được sao?” Hỏi xong tôi mới thấy cái vô nghĩa trong câu mình vừa nói, nhưng cô ấy vẫn riu ríu trả lời.

“Có thấy người nào cúng một trăm đâu.”

Tôi ngậm câm. Cô ấy vẫn hí hoáy lau đi lau lại mặt kính máy truyền hình. Tôi đứng thừ người ra đó như tấm bia mộ không ghi tên người chết. Một lát, tôi hỏi, “Chừng nào mới trả cho người ta?”

“Tiền đâu trả?”

“Vậy mượn làm gì?”

Cô ấy đứng sững ra đó, chiếc giẻ lau giấm dúi trong lòng bàn tay. Hai con mắt long lanh. Hai con mắt sắp vắt ra những giọt ngọc lấp lánh. Giọng cô ấy nhàu nát, “Người ta hổng có đòi nợ mà.”

“Không đòi rồi mình bỏ qua luôn sao?”

Chiếc giẻ lau rơi xuống thảm. Những ngón tay trắng muốt duỗi ra. Cô ấy nhìn tôi sững sờ, những giọt nước long lanh trong khóe mắt, “Người ta làm phước chứ bộ.”

Cổ họng tôi thắt lại. Sai rồi. Tôi lại sai nữa rồi. Nhưng tôi lặng thinh.

Ngày tháng trôi đi. Năm ấy tết sớm hơn mọi năm. Và nỗi buồn cũng đến sớm hơn.

Nhưng năm ấy là năm nào vậy nhỉ.

“Đang mưa phải không?”

Thằng tưới cỏ có cái tật nói trống không. Mấy lần rồi, tôi tảng lờ như không nghe thấy. Thì bên ngoài trời đang mưa. Chỉ có một người nói trống không mà tôi thích được nghe. Cô Ấy ở ngoài đời, không biết lúc này ra sao.

“Lại ngủ nữa, ông này hay thật!”

“Nhắm mắt để đó chứ ngủ gì đâu.” Tôi lên tiếng.

“Mà cũng phải, nó giam mình thế này không ngủ thì biết làm mẹ gì cho qua ngày. Đéo mẹ nó, làm mất bao nhiêu tiền của người ta!”

Tôi mở hé con mắt. Ánh đèn loang trong cái ánh sáng mờ ảo của một ngày không nắng làm căn phòng teo tóp lại.

“Ở trong này cả ngày nó mụ người đi chứ báu bổ gì.”

“Nhưng tôi lại thích đóng cửa luôn thế này.” Thằng bạn tù vừa nói vừa trở mình làm rung rinh bốn chân giường.

“Có mà điên!”

“Thật chứ. Một ăn ba không sướng à.”

“Cái gì mà một ăn ba?” Tôi nghểnh cổ lên, hỏi.

“Ông đúng là ma mới. Một ngày lóc-in nó tính bằng ba ngày tù giam lỏng. Mai kia ra tòa kêu án, nó trừ bớt cho ông. Ông đúng mà tù con so, chẳng biết mẹ gì cả.”

“Cậu làm như cậu giỏi lắm. Chắc vào đây thường lắm nhỉ?”

“Bao nhiêu năm kinh nghiệm đấy. Tạm giam một ngày tương đương với hai ngày có án, còn lóc-in thế này thì cứ một thành ba. Không biết sao lúc này lại có lóc-in chứ đúng ra mùa hè, nhân viên chúng nó nghỉ va-kê-sân, thiếu người chúng nó mới khóa mình lại thế này. Còn đã vào đây thì thà hai năm trở lên chứ hai năm trừ một ngày thì lỗ vốn. Tù trên hai năm nó chuyển tới trại tù liên bang, có chế độ, có job, có tiền xài. Lâu lâu em út vào thăm còn tù tí được. Ông lại ngủ đấy à? Người gì mà cứ nằm xuống là ngáy ngay được.”

Tôi không ngủ. Tôi chỉ nghĩ đến cái thế giới chật chội ngoài kia. Chẳng biết hôm nay dưới ấy có mưa không. Và hôm nay là thứ mấy. Chẳng biết lỡ mưa to nhà Cô Ấy có dột để thằng quản lý có cớ mà sửa chỗ này chỗ kia không. Tôi co quắp trong này. Ngoài kia có bao nhiêu đứa bon chen quanh Cô Ấy. Tôi nhắm mắt nhưng hình ảnh những thằng đàn ông hăm hở trải ra trước mắt tôi.

Thằng T. không biết giờ này đã trở về để “dừng bước giang hồ” chưa. Nó cũng thích Cô Ấy, nhưng cái lối tán gái đầu đường xó chợ của nó làm tôi lộn ruột. Nó làm bộ đi gần, chạm vào người ta rồi xin lỗi. Toàn những thứ cọ quẹt rẻ tiền. Nó làm như thể có tiền là muốn “mua” ai cũng được. Đâu phải ai cũng như những con đàn bà nó dắt về vài ba tuần mỗi khi trúng mánh. (Jackie là cái ngoại lệ dễ thương. Jackie sống với T. được tới hơn hai tháng trời.) Cái thằng được cái chịu xài tiền. Nó dám bỏ tiền ra mua cả một bộ vòng “sơ men” vàng óng có sáu bảy chiếc gì đó cho người đàn bà nó dẫn về. Mà sao trên đời lại có loại người dễ mua chuộc đến như thế. Chỉ vài chiếc vòng vàng là xong hết mọi chuyện. T. là đứa dám bỏ tiền ra mua một chục cái đĩa nhạc của cô ca sĩ địa phương – mà nó gọi là ca sĩ lô-can để phân biệt với ca sĩ Việt Nam ở Cali – để chỉ được ôm eo con nhỏ mà chụp một tấm hình để đời. Xong cái việc làm vớ vẩn (mà nó khoe là làm từ thiện ấy) T. đem chồng đĩa về phân phát cho bà con Việt Nam trong khu xóm. Bây giờ ai cũng biết tên cô ca sĩ hàng nội ấy dù chẳng biết giọng ca cô ta thế nào.

Nhưng thằng T. không đáng ngại, dẫu tôi có vô số chuyện để kể về nó. Tôi nhớ hoài cái lần T. dẫn Jackie qua nhà Cô Ấy tán dóc. Đang dở dang câu chuyện thì điện thoại di động của T. reo vang một khúc nhạc réo rắt. Nó áp máy vào tai xì xào gì đó rồi đi như biến. Jackie còn lại với (tôi và) Cô Ấy. “Cái seo phôn của ảnh nghe hay há.” Cô Ấy trầm trồ. Jackie tròn con mắt, chu vòng đôi môi, “Trời ơi, cái di động của chị còn xịn hơn của anh ấy nữa. Coi không?” Cô Ấy hăm hở, “Dạ coi.” Jackie moi trong bóp ra cái điện thoại nhỏ như hộp quẹt. Cái nắp mở lên, đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy. Hai mắt Cô Ấy lấp lánh những tia vui của đứa bé chiêm ngưỡng hộp kẹo. “Chị mua ở đâu dzậy? Em chưa bao giờ thấy cái phôn giống như dzậy.” “Anh T. tặng chị đó. Anh ấy mua ở Hồng Kông. Hồng Kông có nhiều thứ mình không bao giờ thấy.” Cô Ấy chạm nhẹ đầu ngón tay trỏ vào những nút bấm, rụt rè như sợ cái vật kỳ diệu ấy sẽ tan thành mây, thành khói.

“Anh T. nhà chị tặng chị đủ thứ. Hồi đi du lịch Trung Quốc, Thái Lan, anh ấy mua tặng chị đủ thứ. Cả một tủ quần áo lót.” “Đồ lót?” Cô Ấy ngạc nhiên. “Ừ, su-chiêng, quần xì-líp đó mà.” Hai má Cô Ấy đỏ lên như trúng nắng. Mắt chớp, môi run mà giọng nói thì ngại ngùng, “Mấy thứ đó mà… cũng tặng nữa sao?” “Yêu dữ lắm mới tặng mấy thứ đó đó!” Jackie chì chiết cái giọng ở hai chữ đó đó. Hai má Cô Ấy hây hây đỏ. Cô Ấy mím môi lại, nhìn lướt qua tôi thật nhanh. Tôi ngồi đó, như cục gỗ cho mối mọt đến đục đẽo. Cô Ấy không để ý đến cái điện thoại di động xanh xanh đỏ đỏ nữa. Giọng Jackie nhơn nhớt như ướp chất nhờn trên mình con lươn, “Có ai tặng em mấy thứ đó chưa?” Tim tôi nẩy bật lên như quả bóng đang lăn ngon trớn, bỗng dội ngược lại vì đập vào vách đá. Khóe cười nào đó thoáng qua trên nét mặt Cô Ấy. Không phải nụ cười mà là biểu hiện mơ hồ của nỗi chờ mong, của niềm mơ ước, của cả nỗi tuyệt vọng. Chẳng biết tôi đoán vậy có đúng không.

“Có không?” Jackie hỏi gằn. “Hổng có đâu.” Cô Ấy vừa nói vừa lắc đầu. Jackie không tha, “Vậy cái anh chàng hay ôm hoa hồng lại nhà đó đó (lại chì chiết hai chữ đó đó) chưa tặng đồ lót sao?” Mặt Cô Ấy lại đỏ nhừ. “Khai ra đi.” Jackie vừa nói vừa cười ngặt nghẽo. Cô Ấy liếc tôi, “Hổng có đâu.” “Chị không tin đâu!” Jackie kết luận. Những ngón tay thuôn đóng nắp cái điện thoại di động lại, nhét vào trong túi xách. “Tôi không tin cô đâu, cô ơi.” “Thiệt mà!” Giọng Cô Ấy mỏng teo, mà nhuốm chút van nài. Jackie quay sang tôi, “Tin được không, ông anh?” Tôi lặng lẽ mỉm cười.

Mấy hôm sau Cô Ấy hỏi tôi, “Bộ tặng đồ lót là yêu dữ lắm phải hôn?” Tôi không trả lời. Tôi biết Cô Ấy chả cần câu trả lời. Cô Ấy hỏi cho có hỏi mà thôi, nhưng tôi thì tôi hiểu ra mình sẽ phải làm gì. Tôi không thể là kẻ đến sau. Tôi ghét cả thằng T. lẫn thằng râu dê. Nhưng rồi tôi lại nhủ lòng rằng chúng nó có tiền, chúng nó có xe nhưng đã chắc gì chúng nó có được một tấm lòng. Còn tôi, có ai nói cho tôi biết phải tôi là một kẻ có lòng.

Sau cơn mưa trái mùa, sân trại giam trơ trụi giẽ xuống. Nắng tươi rói trên những vách tường đá xám, trải dài xuống khoảng sân không cây cối. Không bóng râm nào đọng lại trong sân. Tuyết cuối mùa tan dần, bỏ lại những vũng nước đọng đầy mây trắng. Sáng sớm ở trại giam vắng tiếng chim hót. Tôi nhớ những con chim vẫn hót buổi sáng trong khoảng sân sau nhà Cô Ấy. Lũ chim cũng về theo đám mùa màng trong khoảng sân chữ nhật. Chớm mùa đông, khi bông tuyết trổ ra từ đầu những cành phong trụi lá là lúc vắng đi tiếng hót của những con chim quen ở khoảng sân sau nhà Cô Ấy. Tôi nghĩ chúng trốn về một vùng ấm áp nào đó. Tôi biết chúng sẽ trở về. Chỉ sợ lúc chúng trở về mình chẳng còn ngồi đó mà nghe tiếng đối đáp líu lo.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)