Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 17

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/sDPX0GevuV8

Tôi đã kể về con trai tôi chưa nhỉ. Tôi cũng có con trai. Nó lớn lắm rồi. Ngoài hai mươi rồi còn gì nữa. Nó trốn mẹ nó, lại thăm tôi vài lần. Có lần nó bắt gặp tôi với Cô Ấy. Nó nhìn Cô Ấy đăm đăm. Rồi nó ghẹo Cô Ấy. Tôi nhìn nó, lặng thinh, nhưng lòng thầm bảo nó rằng đừng hỗn với dì nghe con. Tôi học được cái từ Anh văn mới ngày hôm ấy. Cái từ nghe hoài rồi cũng thấy dễ thương. Để nhớ lại xem sao. Cutie. Mấy hôm sau, lúc tôi hỏi – như một gã di dân ham học – con trai tôi đã viết cho tôi chữ ấy. Ừ mà chữ cutie thì hợp với Cô Ấy quá rồi.

Tôi nhìn những chén bát đầy thức ăn trên mặt bàn, lòng chao xuống như cánh diều hụt gió. “Em thích thức ăn nóng.” Jackie chỉ vào miếng cá rán còn quyện sợi khói mỏng. “Phải bốc khói như thế này ăn mới ngon.” Tôi không biết nói gì. Jackie nhìn tôi, “Thiếu món canh. Để hôm nào em lên phố Tầu, mua rau đay về nấu canh cho anh ăn. Anh còn nhớ canh rau đay không đấy?” Tôi gật đầu, đứng ngần ngừ bên cạnh bàn. Nước bọt ứa ra những kẽ răng. Cái bụng cồn cào nhắc nhở. “Cuối tuần này có long weekend, để em tìm đứa nào quá giang xe lên phố Tàu Toronto…” “Thôi khỏi, Jackie ơi. Mất công lắm.” “Có gì mà mất công. Nấu cả nhà ăn chứ có phải mình anh ăn đâu mà ngại chứ.” Jackie hay nói cả nhà mà mỗi lần ai nhắc tới cả nhà đầu óc tôi đều vẽ ra hình ảnh mẹ con Cô Ấy. “Ngồi xuống đi anh.” Jackie dùng đũa gỡ miếng lườn cá, chấm vào đĩa nước mắm, gắp bỏ vào bát tôi. Tôi nhìn những tép chanh vàng lợn cợn, những miếng ớt đỏ dập dềnh, không biết phải làm gì.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, đối diện với Jackie. Tôi không muốn làm kẻ vô ơn, nhưng sao trước những miếng ngon, tôi luôn nghĩ tới Cô Ấy cho dù Jackie đang dịu dàng, ân cần như người vợ Việt Nam tam tòng tứ đức rơi rớt ở xứ người. “Ăn đi anh, làm gì mà thừ người ra vậy?” Jackie nhắc. Tôi giật mình, lúng túng ngước lên. Người đàn bà ngồi ngoan trước mặt tôi. Đôi cánh tay thon khoanh tròn trên mặt bàn đóng khung chữ nhật đầy ứ hai trái ngực. “Đang nhớ ai đấy phải không?” Jackie chặn đầu. Tôi lúng túng, “Đâu có…” Jackie chợt buồn thiu, “Nhìn mắt anh là em biết rồi.” Như tên trộm bị bắt quả tang giữa ban ngày ban mặt, tôi buột miệng, “Tôi đâu được như chú T.” Jackie trừng mắt nhìn tôi, “Sao anh cứ phải bênh anh T. vậy?” Rồi cô xuống giọng giận hờn. “Tại ông ấy là em kết nghĩa của anh chứ gì.” Tôi lặng thinh.

Jackie thong thả kể lể, “Anh hơn anh T. xa. T là của mọi người. T. là của chung, anh thì không. Anh nấu ăn giỏi, anh thương trẻ con. Em thấy anh săn sóc thằng bé Timmy với con Amy mà thèm có hai đứa bé ấy là con.” Không có gì để nói nên tôi ậm ừ, “Cô cứ nói thế.” “Thật đấy, em nói thật đấy. Tìm khắp thế gian này, được mấy người đàn ông như anh.” Tôi thích cá rán nhưng con cá hôm nay sao mà lắm xương vụn đến thế.

Nhiều lần tôi làm việc mà không suy nghĩ. Làm việc gì mà không suy nghĩ. Tôi đã làm được những gì mà không suy nghĩ. Tính kỹ nghe anh, coi chừng tù mọt gông đó. Ai đã nói với tôi như vậy nhỉ. Lâu quá rồi, tôi không còn nhớ. Lời can ngăn của một người đàn bà. Nhất định phải là từ một người đàn bà. Những đôi môi khô vì đời sống, những đôi môi khô vì tình đời. Cả những đôi môi ướt, ướt đẫm với tình yêu. Những lời tình tự thật hay giả. Những lời tình tự thường nặng phần trình diễn. Chỉ có những lời can ngăn là có thể tin tưởng được. Tôi nghĩ thế chẳng biết có đúng không. Có gì đâu mà tù mọt gông. Sao không, dính vào mấy thứ đó bây giờ ở tù chứ không có quản chế tại gia vớ vẩn như ngày xưa đâu. Câu nói ấy làm tôi suy nghĩ. “Câu này đúng hay sai vậy anh?” người thông dịch có vẻ nôn nóng. Mới tới câu hỏi thứ chín mà anh ta đã nhấp nhổm. “Có bao nhiêu câu vậy anh?” Tôi hỏi. Người thông dịch lật lướt qua những trang của xấp giấy. “Hai trăm bốn chục câu.”

“Hai trăm bốn chục câu?” Tôi ngơ ngác. Cái gật đầu của người đàn ông cứng như cái gật đầu của thằng người gỗ. “Anh đọc lại câu hỏi giùm.” Cặp lông mày cau lại trên vừng trán rộng, người đàn ông nhăn nhó nhìn lướt trang giấy, rồi đọc bằng cái giọng ậm ừ, Nhiều lần tôi làm việc thiếu suy nghĩ. Tôi cúi đầu nhìn xuống nền nhà. Những ô vuông mầu nâu chen chúc nhau. Những ô vuông xếp hàng chờ lãnh lương thực khoảng sân rộng trước sân trại tị nạn. Những ô vuông có chân viền quanh như những chân rết. Những chân rết viền quanh ô vuông chạy không theo trật tự nào. Những ô vuông trên nền nhà chen chúc. Những ô vuông lau nhau chạy vòng quanh. “Đúng không anh?” Tôi giật mình, bật cái đầu dậy như đầu con bổ củi. “Đúng cái gì?” Tia nhìn người đàn ông vằn vện những bực dọc vướng thêm chút lo âu. “Anh chỉ cần trả lời đúng hay sai.” “Chả đúng mà cũng chẳng sai.” Tôi lên giọng ngang ngạnh. Ai làm gì được tôi. Ngay đến cái ông tòa áo đen có vắt cái khăn đỏ tươi từ vai bên phải xuống hông bên trái cũng chẳng làm gì được tôi.

Xứ sở có luật pháp hẳn hoi. Người ta bảo tôi như thế. Ai đã bảo tôi như thế nhỉ. Lại cũng một người đàn bà. Một đôi môi khô hạn, khô vì đời sống. Đôi khi những đôi môi khô nứt vì không được hâm nóng bởi tình yêu. Xứ sở có luật pháp đàng goàng. Tôi cười với cái người nói câu nói đó trong trí tưởng. Và tôi thầm sửa, đàng hoàng chứ không phải đàng goàng. Người ta nói vậy đó, mắc mớ chi sửa người ta goài. Hai núm đồng tiền xoáy vào nụ cười. Hai núm đồng tiền xoáy vào lòng tôi. “Nghĩa là sao?” Chả sao cả. Ai đã nói với tôi câu đó nữa nhỉ. Cũng những người đàn bà. Cũng những đôi môi khô vì đời sống. Hổng sao hớt. “Sao cũng được.”

Tôi lì. “Vậy tôi ghi là có nghe.” Người đàn ông dịu giọng. “Ô kê.” Tôi vẫn dịu dàng. Người thông dịch loay hoay viết xuống tờ giấy. Làm việc thiếu suy nghĩ. Trong đời ai chẳng có lúc làm những việc thiếu suy nghĩ. Việc gì cũng suy nghĩ thì còn làm ăn gì được.

Mà ở cái xứ sở này, không làm gì ra hồn, suốt đời sẽ không bao giờ ngoi lên được. Muốn phất thì phải liều ông à. Không liều là không xong. T. đã nói với tôi như thế. Trong bàn nhậu nó bỏ đi của tôi một chữ anh. Suy nghĩ làm gì cho nhức đầu, cứ lì một tí là xong rồi. “Câu kế tiếp nghe.” Tôi chờ người thông dịch đọc câu kế tiếp. Anh ta đọc, không thèm nhìn qua tôi, “Tôi thích giao thiệp với người khác.” “Sai.” Tôi trả lời cụt ngủn.

Cô Ấy bế con qua thăm. Thằng bé Timmy lúc ấy mới chập chững tập đi. Tôi còn nhớ hôm ấy là thứ Tư bởi chiếc yếm thằng bé đeo ở cổ có in lòe loẹt hình con gấu trắng và chữ Wednesday (cái chữ khốn khổ này làm khó tôi hoài. Gì mà viết thế này đọc thế khác.) Tôi đã từng viết đúng một ngàn lần chữ ấy trong lớp học Anh ngữ cho di dân, hồi mới tới xứ sở này. Tôi nằm tùm hụp trong chăn. Mùi dầu gió chắc tỏa ngập căn phòng chật hẹp. “Mẹ con mày đi đâu thế này?” Tiếng Jackie vọng lên từ phòng khách. Tim tôi nhói lên cái cảm giác lạ lùng. Tôi biết ngay là Cô Ấy bởi trong xóm này chỉ mình Cô Ấy có con nhỏ. “Đi thăm người bịnh nè.” Giọng nói trong veo như tiếng chim hót vang lên lẫn trong tiếng nhạc ỉ ôi từ dàn máy hát của thằng T. ở phòng bên cạnh. Jackie có thói quen để máy cát sét hát một mình hoài như thế. Băng nhạc tự động đổi chiều; cứ hết mặt này lại đổi qua mặt kia.

“Thằng bé này biết đi chưa mà cứ bám lấy mẹ thế này. Đã ăn uống gì chưa. Thằng cu con? Chừng nào mới đi học? Bố mày có về thăm không vậy?” Jackie hỏi chuyện tíu tít. Chắc Cô Ấy không biết đàng nào mà trả lời mà càng không trả lời càng bị hỏi tới tấp chẳng biết Cô Ấy có biết vậy không. Tôi trở mình, kéo vội cái chăn mỏng lên tận cổ. “Nói đi Timmy, nói con đi thăm bịnh…” Tiếng Cô Ấy. Không nghe thằng bé nói gì. Tôi hình dung thằng bé con toét miệng cười, khoe hai chiếc răng cửa bị sún. “Bệnh nhân ở trên lầu. Mẹ con mày không sợ lây hay sao mà đòi thăm. Đã chích ngừa phờ-lu chưa đấy?” “Nói bác nghe đi con, nói hổng sợ lây…” Chắc Cô Ấy vừa trả lời vừa lầm lũi bế con bước lên cầu thang bởi tôi nghe tiếng nói Cô Ấy lớn dần. Lòng tôi xôn xao như hồi nhỏ đi xem văn nghệ, lúc sân khấu kịch sắp mở màn. Và niềm vui nở ra, khi bóng Cô Ấy chan hòa khung cửa. “Ui da, sao mà tối thui vầy nè!”

Đã quen với bóng tối nên tôi nhìn rõ hai mẹ con Cô Ấy. Tôi thấy con mắt Cô Ấy mở lớn như cố xoáy vào khoảng tối tăm phủ chụp lên chiếc giường cũ kỳ bùi nhùi chăn gối. “Hello.” Cô Ấy thì thào câu chào quen thuộc. “Hi.” Tôi nén nỗi hân hoan trong lòng, chào lại Cô Ấy bằng cái chữ tiếng Anh có âm thanh ngắn nhất. Thằng bé nhận ra tôi, gỡ vội tay mẹ nó ra, chạy nhanh lại chỗ tôi nằm. “Tối hù à!” Lời than van của cô nghe xa xăm như từ quê nhà nắng ấm vọng qua tới xứ sở lạnh lẽo này. Thằng bé vỗ vỗ hai tay lên mặt nệm như thể đòi ai đó bế nó lên. Tôi đưa ngón tay trỏ ra cho nó nắm lấy. Cô Ấy đi vòng lại đầu giường, luồn lách giữa chồng báo cũ, về phía cửa sổ. Cô Ấy xoải tay, vạch hai tấm màn cửa qua hai bên. Ánh sáng lùa vào, chói chan. Tôi nhắm vội hai mắt. Trong khoảnh khắc nhỏ nhoi, bóng Cô Ấy – viền bởi vầng hào quang – chói lòa. Cô Ấy trở lại đầu giường, nhìn tôi. Tất cả những ái ngại trên thế gian gom lại trong đôi mắt ấy. Và cái giọng nói xốn xang lòng tôi, “Trời ơi, bịnh dữ dzậy đó hả!”

bài đã đăng của Hoàng Chính

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)