Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 9

0 bình luận ♦ 29.12.2020

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/lzIef21rPj4

Nhớ năm nào đó. Hình như cũng mới đây thôi. Hôm tết, cô ấy khóc đỏ mắt nhớ nhà. Bây giờ con bồng con bế làm sao về thăm. Hôm đầu năm, cô ấy đi chùa về, vái van chuyện gì đó. Nhưng chắc Trời Phật không nhận lời bởi cô ấy chẳng có gì để cúng. Cô ấy kể có nhà kia cúng chùa hai mươi lăm ngàn đô.

Cô kể chuyện chùa, chuyện ăn uống, nấu cơm, chuyện chen lấn, cọ quẹt. Chuyện liếc mắt đưa tình. Chuyện ban trị sự không cho vào sau bức tường để lạy Phật. Bao nhiêu là chuyện.

Cả chuyện thằng râu dê đóng vai tài tử Hồng Kông đeo kính đen, áo quần đen như bọn xã hội đen, đem tặng hoa những ngày lễ lạc.

Tôi lo lắng mỗi khi nghe cô ấy nhắc đến thằng râu dê. Cô ấy vướng vào thằng râu dê thì đúng là đại họa. Cái lần thằng râu dê đưa cô ấy về sau buổi lễ chùa sao cứ ám ảnh đầu óc tôi. Cái thằng chắc có trong người dòng máu thẩm vấn tù nhân. Ở Việt Nam làm gì. Có đi học không. Nhà đông anh em không. Em là người thứ mấy. Lúc ấy tôi đã cố tình không nghe những câu trả lời của cô ấy. Nhưng cái thằng râu dê khốn nạn ấy đâu có buông tha chúng tôi.

“Nhà ở đâu?”

Cô ấy nói cho nó nghe một cách khó khăn tên con đường dẫn vào nhà cô ấy (và nhà tôi).

Thằng râu dê đặt tay lên cánh tay cô ấy. Tôi thấy rõ mồn một những ngón tay sần sượng của nó bấm trên cánh tay thon của cô ấy như ngón tay gã lang băm bấm huyệt cho con bệnh. Giọng nó xởi lởi, “Không phải nhà ở đây. Nhà ở Việt Nam kìa.”

“Nhà Việt Nam hả?”

Thằng râu dê vồn vã, “Chắc phải lớn lắm. Em con nhà giầu phải không?”

“Hổng dám đâu!” Cô ấy nói.

“Con gái nhà giầu da mới trắng trẻo thế này chứ.”

Nó lại toan đưa tay bốc lấy làn da trắng trên lưng bàn tay cô ấy, nhưng (cám ơn Trời) cô ấy đã rụt tay lại.

Cổ họng tôi ngứa ngáy như lúc vô tình hớp phải một con muỗi trong buổi tối mùa hạ nào đó ở quê nhà. Lồng ngực tôi quặn lên. Tôi đưa bàn tay lên che miệng nhưng cũng không ngăn được một tiếng ho khan.

“Trắng hồi nào đâu mà trắng.” Cái giọng thẹn thùng của cô ấy lúc nào cũng làm lòng tôi nao nao.

“Con gái nhà giầu lắm của hồi môn.”

Thằng râu dê kết luận trước khi bật lên tiếng cười át cả câu hát tán tỉnh trắng trợn phát ra từ những chiếc loa công suất cao gắn trong chiếc xe mấy mươi ngàn của hắn.

Sinh đứa con thứ nhì xong, mẹ tròn con vuông, cô ấy đẹp hẳn ra. Không còn xanh mướt như độ nào. Cô ấy đặt tên đứa bé là Amy.

“Tên Amy được hôn?” Cô ấy hỏi tôi.

Tôi chỉ biết gật đầu.

Xe cộ dồn cục trên xa lộ. Tôi nhìn ra ngoài khung kính. Đám xe cảnh sát chớp đèn xanh đỏ đậu bu quanh khúc đường tai nạn. Từ trong xe, tôi chỉ nhìn thấy chiếc xe vận tải chở hàng nằm vắt ngang mặt đường. Những bánh xe ngửa lên trời. Trong trí tưởng tượng mù mờ, tôi thấy vô số bánh xe quay tròn. Tôi thấy bao nhiêu thân thể đứt rời, máu đỏ loang mặt đường. Những ngón tay co duỗi vô hồn trên mặt nhựa đen thẫm. Mặt kính mờ dần vì hơi thở tôi phà vào. Tôi đưa bàn tay chùi cho trong mặt kính. Người cảnh sát ngồi trong băng trước quay lại nhìn tôi. Cái nhìn không mang một ý nghĩa gì.

Chắc ông ta sợ tôi sẽ trốn chạy. Nhiều người tù đã tẩu thoát nhờ tai nạn giao thông trong lúc chuyển trại. Hai con mắt vẫn nhìn tôi. Everything’s OK. Mọi chuyện tốt đẹp cả chứ. Tôi đoán ông ta hỏi vậy. Và tôi gật đầu. Accident. Ông ta lại nói. Tôi lại gật đầu.

Nhưng sao ông ta vẫn nhìn tôi chãm chú. Tôi nào có ý định trốn đi mà nhìn tôi như thế. Trốn đi cũng chẳng để làm gì. Trốn cùng lắm là được vài ba hôm. Tôi không quen ai. Ruột rà thân thuộc còn ở tận bên kia biển. Con trai, con gái tôi đã có đời sống riêng. Chúng nó đâu có biết giờ này tôi đang ngồi trong xe cảnh sát, hai cổ tay dính vào nhau bởi chiếc còng nặng như tảng đá. Tôi cũng chả muốn cho đứa nào biết. Tôi không để lại cho các con tôi niềm tự hào nào thì tôi cũng chẳng muốn để lại cho chúng nó nỗi tủi hờn. Tôi chỉ còn một mình cô ấy. Nếu trốn về, tôi sẽ phải trốn ở nhà cô ấy. Tôi sẽ lẻn về lúc quá nửa đêm, bởi dân xóm ấy thức khuya. Những kẻ không phải thức sớm đi làm ngày hôm sau đâu có vội vã gì lên giường sớm.

Người cảnh sát quay mặt ra trước lúc chiếc xe nhích đi thêm được một chút. Hai người nói gì đó với nhau, rồi người cảnh sát lái xe bẻ tay lái cho xe leo lên khoảng lề đường bỏ trống, tiếng còi hú vang lên, xe chúng tôi lướt đi trên khoảng lề đường dành cho xe di chuyển khẩn cấp. Thiên hạ nhìn chúng thôi thèm thuồng. Hình như dãy đèn xanh đỏ trên nóc xe chớp nháy liên tục. Tiếng nói chuyện khọt khẹt trên máy vô tuyến. Người cảnh sát đã nhìn tôi chăm chăm ban nãy, đang trả lời một cách chăm chú vào ống nói.

Ờ giả như xe này bị lật, tôi sẽ làm gì nhỉ. Chẳng biết rồi tôi sẽ trốn không khi xe lật như trong những phim ảnh vẫn coi. Người cảnh sát giải tù nào cũng có ánh mắt sắc lạnh. Người cảnh sát ngồi phía trước cũng vậy. Hay mình tưởng tượng thế. Tại có tật giật mình. Đúng ra mình đâu có ý đồ gì. Ở đây trốn được rồi đi đâu nhỉ.

À mà được chứ. Mình về gặp cô ấy.

Tôi đứng trước cửa nhà cô ấy lúc hai giờ sáng. Không có đồng hồ nhưng tôi đoán giờ chẳng sai bao nhiêu. Hai giờ sáng. Trời mưa sụt sùi. Nước chảy róc rách xuống góc sân, qua chiếc ống máng nhỏ. Trời đất một mầu xám tối. Hai giờ sáng. Khoảng đó. Không có đồng hồ nhưng tôi vẫn đoán giờ chính xác. Cái đồng hồ bị giữ ở trạm cảnh sát. Giữ tạm thôi. Người ta bảo sẽ trả lại lúc tôi được tự do. Tôi co ro, cố giữ chút hơi ấm còn sót lại trong cơ thể. Tôi tự sưởi ấm thân thể mình bằng chút hơi ấm còn sót lại, bằng cả chút cảm xúc bồng bềnh cái cảm giác trốn nhà đi chơi, trễ chuyến xe về nhà, chờ một câu mắng yêu của mẹ. Tôi đứng ép sát vào vách tường. Khu phố vắng tanh. Những nếp nhà im lìm như bị đóng cứng trong khung tranh lộng kính. Đêm sâu. Không bóng một sinh vật nào chuyển động trong mắt nhìn ngoài những giọt mưa làm nhăn nhúm khuôn mặt méo xệch của những vũng nước đọng trong khoảng sân hẹp.

Những cơn rùng mình xô nhau trên thân thể tôi còm cõi. Tôi co ro ép sát hai cánh tay vào thân mình. Hít mạnh một luồng không khí cũng lạnh vào lồng ngực. Nơi ẩn náu cuối cùng. Không gõ cửa nhà cô ấy thì gõ cửa nhà ai bây giờ.

Tôi cào nhẹ vào cánh cửa gỗ. Đêm vẫn rả rích tiếng mưa nhỏ giọt chung quanh. Cái lạnh thấm vào xương. Những bắp thịt không còn run được nữa. Mười ngón tay cứng như những miếng băng đá mùa đông.

Tôi cào mạnh vào mặt gỗ. Mặt gỗ trơ lì. Mặt gỗ vô hồn. Tôi gõ bằng những đầu ngón tay. Mặt gỗ vênh lên ngạo nghễ. Không một tiếng động nào rơi vào vũng âm thanh róc rách của mưa đêm. Tôi gõ cửa nhà cô ấy bằng lưng những ngón tay cong lại. Tiếng động khô mục nhòa vào vũng âm thanh rì rào của đêm mưa phố nhỏ, thứ âm thanh trần truồng của đêm, trần truồng vì vắng hẳn tiếng côn trùng, tiếng giun dế thân quen thuở nào. Đêm vẫn lặng thinh. Có chiếc xe nào chạy qua đầu ngõ. Ánh đèn pha quét một vệt loang vũng nước sân nhà cô ấy. Tôi nắm chặt bàn tay, đập vào mặt gỗ vô hồn. Tiếng động rung rinh khung cửa. Ánh đèn xe ngoài ngõ quét vòng đêm tối. Chắc có kẻ nào đó đi tắc xi về muộn. Căn hộ tôi ở không một ánh đèn. Thằng T. chắc vẫn chưa về. Giờ này hẳn nó đang ôm người đàn bà nào đó, ngủ vùi sau khi đã đầy ứ cơn vui. Không công bằng là cái lẽ riêng của đời sống. Trời cho nó cái miệng ngọt ngào, trời lại cho nó cái gan kẻ cướp. Còn tôi, trời chẳng cho thứ gì. Không một thứ gì.

Tôi đập cửa bằng tất cả sức mạnh gom góp được trên cánh tay. Tôi nghiêng đầu nghe ngóng và bắt gặp được trong cái rì rào uể oải của mưa đêm, tiếng chân bước loạt xoạt trên nền nhà. Lòng tôi thắt lại. Lạy trời đừng cho ai ra mở cửa ngoài cô ấy. Nếu là ai khác, xin hãy cho tôi trở lại trại giam, nằm nói chuyện đời với thằng bạn tù mới quen. Ánh đèn lóe sáng. Chân tay tôi rụng rời. Tôi cố hít một làn hơi thật dài, nén sâu xuống lồng ngực. Lạy trời cho người ra mở cửa là cô ấy.

“Ai dzậy?”

Giời ạ! Công bằng là cái lẽ đôi khi cũng xảy ra trên đời sống. Tiếng của cô ấy.

“Tôi đây.”

Dường như cô ấy ngần ngừ suy nghĩ, rồi tiếng mở khóa lạch cạch làm nứt tung những mảnh sợ hãi đóng cứng trái tim tôi.

Cái đầu tóc rối ló ra ngoài khung cửa.

“Chèng ơi, đi đâu mà ướt hớt trơn hớt trọi dzầy nè!”

Lời thở than hay câu tra hỏi tôi cũng không biết nữa. Tôi nuốt nước bọt nhìn hai núm đồng tiền. Hai hàm răng gõ nhau đều nhịp. Môi không gỡ nổi câu chào. Cô ấy níu lấy tay tôi, “Vô đi, trời ơi, bịnh chớt!”

Rồi cô ấy buông tay áo tôi ra. Những giọt nước theo ngón tay thuôn của cô ấy rụng xuống nền nhà. Cô ấy mở cửa, đứng tránh qua một bên cho tôi lách vào. Nước mưa rụng xuống từ trên mái tóc rậm rạp như mái gianh.

Cánh cửa đóng lại. Hơi ấm vồ lấy tôi. Nơi chốn bình yên. Sẽ không ai tìm bắt tôi nơi này. Xứ sở tự do. Mình sẽ trốn hoài trên lầu. Phòng nào cũng được. Cảnh sát chẳng bao giờ nghĩ ra. Có nghĩ ra cũng chả ai cho phép leo lên tận phòng ngủ nhà người ta mà khám, mà xét. Tìm hoài không thấy, cũng phải dẹp hồ sơ qua một bên. Mình sẽ rủ cô ấy dọn đi thành phố khác. Hai đứa làm lại cuộc đời. Đời cô ấy còn dài. Mình sẽ tiếp cô ấy nối lại những gì dang dở. Chỉ có đời mình chả biết phải làm lại từ đoạn nào.

Những đoạn cuối đời, biết làm lại từ đoạn nào.

“Đi đâu dzậy?”

Cô ấy vừa hỏi vừa bối rối túm lấy vạt chiếc áo ngủ rộng thùng thình. Ngọn đèn trần nhà không đủ ánh sáng, đổ xuống chiếc áo hồng dài tới gót chân những vũng tối nhập nhòa lẫn vào nhau.

Hai bàn tay cô ấy vắt lên nhau trước bụng. Vặn vào nhau như cố gỡ ra ở đâu đó một câu trả lời.

“Lần sau…” Tôi thều thào.

“Lần sau gì?” Cô ấy vênh một bên má. Cái núm đồng tiền méo một góc.

“Lần sau trước khi mở cửa phải coi là ai đã.”

“Thì coi rồi mới mở đó chớ.”

“Có thấy nhìn qua cái lỗ đó đâu.” Tôi vừa nói vừa chỉ vào cái lỗ nhỏ xíu trên cánh cửa. Cô ấy thấp, phải bắc ghế mới nhìn ra ngoài được. Tôi có thấy cái ghế nào gần cửa đâu. “Đã dặn hoài mà không chịu nghe. Dạo này trộm cắp…”

Tôi ngừng nói vì cái cổ bỗng dưng đầy ứ một cơn ho. Rồi tôi bật ho sù sụ. Chắc vì thấm lạnh. Cô ấy bỏ tôi đứng đó một mình, chạy vào khoác vội cái áo choàng lên người, rồi lấy cho tôi chiếc khăn tắm của cô ấy.

“Lau khô đi, trúng gió cho coi.”

Tôi nén cơn ho, choàng chiếc khăn lên mặt. Mùi nước hoa hay mùi thịt da phảng phất. Hạnh phúc bò qua những lỗ chân lông ướt sũng nước mưa. Da thịt tôi phồng lên, trương sình, chết trôi. Nỗi ngậm ngùi đầy ứ lồng ngực. Không phải cái lạnh, không phải cơn cảm cúm đang hăm he chiếm đoạt cái thân thể hom hem.

Niềm hạnh phúc. Chắc chắn đó là niềm hạnh phúc. Hạnh phúc vẽ những vòng hào quang rực rỡ quanh vóc dáng mỏng manh của người đàn bà trẻ con.

“Lau tóc đi kìa. Đói hôn? Ăn mì gói nghe.”

Tôi lặng lẽ gật đầu. Thêm những giọt nước từ tóc rụng xuống mặt chảy dài hai má.

Cô ấy đặt bàn tay lên ngực áo tôi, bàn tay nóng ran như cái vỉ sắt nung đỏ.

“Chèng ơi, người gì mà lạnh quá trời dzầy nè!”

Wake up, man! Ông cảnh sát gõ rầm rầm vào cửa xe, đánh thức tôi dậy. Tới tòa rồi à. Tôi hỏi tôi. Không ai trả lời. Con mắt người cảnh sát bên ngoài khung kính xe không diễn tả điều gì. Cô ấy đâu rồi. Tôi đã nằm mơ. Nằm mơ sao ngực áo còn nóng ran nơi bàn tay cô ấy đặt vào.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)