Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 14

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/N6pFP2Bjv2w

Xong cái hẹn với bác sĩ tâm thần, tôi bước đi loạng quạng như người say rượu. Trời đất quay cuồng xung quanh. Tôi chóng mặt. Cho tôi ngồi xuống một chút. Tôi chóng mặt quá. Chắc lại thiếu máu mất rồi. Lũ bàn ghế bồng bềnh trôi trên mặt chất lỏng không mầu. Rồi bàn tay vô hình nào đó nhấc bổng chiếc ghế lên. Nền thảm hũng sâu. Tôi hụt hẫng giộng mạnh bàn chân, cố bám những ngón rời vào nền nhà. Bàn chân dậm xuống nền xi măng, đau rần các khớp xương. Những cái đầu xoay qua. Những con mắt chấp chóa pháo bông. Bao nhiêu con mắt mở lớn nhìn tôi.

Tôi tránh tia nhìn của tất cả mọi người. Đôi mắt cô ấy lấp lánh những lời dặn dò. Đôi mắt long lanh trong trí nhớ. Giờ này cô ấy đang làm gì nhỉ.

Và Jackie có còn đeo dính lấy thằng T. như vẫn thường đeo sau những lần hòa giải có lễ vật.

Người cảnh sát cho tôi ngồi xuống chiếc ghế trong phòng chờ đợi. Tôi đưa hai tay lên đỡ lấy đầu mình. Hai chiếc còng thép chạm vào trán lạnh băng. Cái đầu nặng nề như mượn từ thân thể ai khác. Tôi lạ lẫm với chính mình. Bóng tôi thấp thoáng trong khung kính cửa sổ. Tôi thấy tôi khác tôi ngày hôm trước. Tôi thấy tôi khác tôi cái ngày ngồi đối diện cô ấy, nhai chậm rãi miếng chả giò, nhấm nháp ngụm rượu nếp than. Tôi cũng khác tôi cái ngày ngồi lắc chiếc nôi cho con bé Amy ngủ, để cô ấy loay hoay nhổ lông mày bằng cái nhíp nhỏ xíu mầu vàng sáng loáng. Ánh sáng ban ngày cùng với ánh sáng ngọn đèn để bàn một trăm watts làm hai má cô ấy đỏ hồng. Những ngày ấy tôi hồng hào cơn vui, no nê hạnh phúc. Những ngày ấy tôi đi đứng hiên ngang. Tôi nhìn tôi mỗi ngày vài chục lần trong gương, thấy lưng mình thẳng và cái cười nửa miệng quyến rũ như một câu hò hẹn.

Bây giờ tôi biến dạng. Co ro, èo uột.

“Về được chưa?” Anh chàng thông dịch khom người xuống, nhìn vào mắt tôi, lập lại câu hỏi của ông cảnh sát.

Tôi lắc đầu.

“Lên xe nghỉ cũng được mà.” Anh ta lại nói.

“Xe chạy chóng mặt hơn chứ.” Tôi bắt bẻ.

Hắn dịch lại cho người cảnh sát. Người cảnh sát đàn ông nhìn người cảnh sát đàn bà. Đàn bà gì mà cao như cái cột đình. Hai người nói gì với nhau rồi người cảnh sát đàn ông quay lại chúng tôi, xòe năm ngón tay ra dấu.

“Cho anh năm phút.”

Tôi gật đầu trước khi người thông dịch kịp dịch trọn câu nói. Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại, câu bà Nhiêu thường nói. Năm phút trong trại tạm giam với ba mươi hai con thú đực nực nồng mùi thân thể loài thú ăn thịt sống bằng cả tháng trời ngoài đời sống cho dù đời sống ấy gói trong căn phòng chờ đợi bưng bít bốn bức tường của trại tâm thần bệnh viện đa khoa thành phố.

Bỗng dưng tôi nhớ con trai tôi. Bà Nhiêu bảo bà ấy mà có con gái, bà ấy gả cho nó ngay. Bà Nhiêu nhắc nhở tôi hoài. Con có cha như nhà có nóc. Tìm cách đón nó về đi ông ơi. Nó dù sao cũng là con trai. Nhất nam viết hữu thập nữ viết vô.

Nghe lời bà ấy, tôi đã chạy vạy tìm nó. Bố con ở với nhau ít lâu, nó dọn đi bảo là tìm chỗ gần trường học. Cái thằng khỉ, lâu lắm mới tạt về thăm bố một lần rồi vội vàng biến mất.

Tôi đang lềnh bềnh như cụm rong sắp trôi tuột vào giấc ngủ ngày thì có tiếng gõ cửa. T. lù lù hiện ra khi tôi chưa kịp lên tiếng.

“Ngủ gì hoài vậy ông anh. Nằm hoài nó bã cả người ra đấy.”

Tôi nhỏm dậy. T. đứng giữa khung cửa chữ nhật, bên cạnh Jackie. Khuôn mặt và thân hình người đàn bà bị khung cửa cắt làm đôi. Tôi vội xoay người, thòng hai chân xuống nền nhà. T. cầm những ngón tay Jackie, kéo cô vào hẳn trong phòng.

“Anh cho Jackie tị nạn ở đây một tí nhá.”

Tôi ưỡn thẳng lưng, ngước mặt nhìn hai đứa nó, “Gì thế?”

“Em có cái surprise cho người yêu.”

“Lại surprise nữa à?”

“Chứ sao! Tình yêu mà.”

T. đẩy hẳn Jackie vào phòng tôi. Người đàn bà đưa bàn tay vuốt tóc, dịu dàng nhìn tôi. Hai con mắt buồn.

T. buông rơi những ngón tay của Jackie rồi đưa ngón trỏ lên trước mặt, “Em ở đó đi. Cái surprise này sẽ làm em ngất đi vì sướng.”

Xòe bàn tay ra như những người cảnh sát vẫn chặn người đi đường, T. hỉ hả, “Cấm ra nghe!” Và nó quay lưng, bước đi.

Jackie loay hoay nhìn căn phòng, lóng ngóng một tí rồi ngồi mím xuống cạnh giường. Sức nặng thân thể người đàn bà làm trũng mặt nệm, đẩy tôi về phía cô. Tôi gồng mình, rán ngồi cho thẳng. Mùi nước hoa tỏa ra từ những chân tóc hai mầu vàng, đen. Mùi thịt da quyến rũ quyện lấy những mảng không khí đậm đặc trong căn phòng đóng kín cửa sổ.

Tôi bối rối nhìn xuống chân, làm như chăm chú tìm một con cuốn chiếu, thỉnh thoảng vẫn bò uốn éo trên mặt thảm cũ mầu xám lợt. Những ngón chân Jackie nhập nhòe trong tầm nhìn. Những sợi gân xanh chạy xuống, chia ba chia bẩy ở những ngón chân xương xẩu. Jackie khẽ nhúc nhích, thẳng chân, đẩy mình ngồi hẳn trên mặt nệm. Hai bàn chân đong đưa. Mặt nệm trũng xuống, xô tôi nghiêng ngả.

Tôi ghì cánh tay chống lại sự níu kéo của niềm khát khao không tên gọi. Không ai nói với ai một lời nào. Những tiếng động bên ngoài cũng thưa đi và gió, đôi khi vỗ vào cánh cửa gỗ long bên ngoài, cũng lạc bước nơi đâu. Tôi nghe được cả tiếng thở của người đàn bà. Mùi thịt da giống cái nâng thốc tôi lên như cơn gió cuồng nâng cánh diều giấy mỏng.

Tôi chăm chú ngó những sợi gân xanh chia nhánh trên lưng bàn chân người đàn bà. Ngón cái của bàn chân phải dường như dài hơn ngón cái của bàn chân trái. Khám phá nhỏ nhoi ấy làm tôi thích thú như đứa bé phát hiện điều mới lạ.

Tôi muốn quỳ xuống thảm, đỡ lấy hai bàn chân gầy guộc, đặt sát bên nhau để so xem có thật hai ngón cái ấy không giống nhau. Chợt những ngón chân người đàn bà co lại, duỗi ra như đang kể chuyện cho nhau nghe. Hai ngón chân cái nồng nhiệt co duỗi. Những co duỗi dồn dập. Những ngón chân cong cớn trong cơn mê đắm tình dục tôi đã bắt gặp đâu đó một đôi lần.

“Xong rồi Jackie ơi.” Tiếng gọi của T. đánh thức tôi dậy. “Mời ông anh ra xem luôn.”

Jackie nắm lấy khuỷu tay tôi, “Đi anh.”

Tôi bước theo cánh tay níu kéo của người đàn bà.

“Trong phòng ngủ tụi mình. Jackie ơi.”

Tôi gỡ nhẹ những móng sắc đang bấu lấy cánh tay mình. Nhưng những ngón tay ấy không chịu buông tôi ra cho tới khi chúng tôi dừng lại trước chiếc giường trải khăn mầu hồng.

“Giời ạ!”

Người đàn bà đứng sựng lại, hai tay buông thõng, những ngón tay co quắp.

“Surprise!” T. đứng ở cuối phòng, hai tay khoanh lại, mắt nhìn hả hê như tay anh chị vừa trả được thù.

Không biết bao nhiêu là quần áo lót phụ nữ rải đều trên mặt nệm. Không biết bao nhiêu là mầu sắc dịu dàng. Hồng lợt, tím than, xanh nước biển, trắng nõn. Mỏng như tơ nhện. Bao nhiêu là áo ngực, bao nhiêu là quần lót. Tất cả đầu không lớn hơn lòng bàn tay.

“Của em hết đó.”

T. dõng dạc.

Jackie bất chợt xoay đầu nhìn tôi và trong một giây thảng thốt, dòng tóc đen nhuộm vàng, khối thân thể lâng lâng mùi da thịt ấy đổ choàng lên tôi. Thank you anh. Tôi luống cuống quẫy đạp như đứa bé tập bơi lần đầu. Hương của tóc ngây ngây. Cám ơn người ta sao lại ôm tôi. Tôi muốn hét lên như thế. Tôi sắp ngất đi. Tôi biết tôi sắp ngất đi. Bởi hai mắt tôi hoa lên. Đồ đạc trong phòng bập bềnh trôi theo dòng nước. Jackie lũ lụt ngập ngụa đất đai tôi. Tôi đoán trước cơn động kinh sắp tới. Bác sĩ bảo tránh mọi thứ xúc động. Bác sĩ dặn tôi mà không dặn những người đàn bà ở quanh tôi. Căn phòng không có gió sao tóc Jackie rối tung. Qua lớp mành thưa của tóc, tôi thấy tấm hình hai đứa nó chụp chung quay tròn trên mặt tủ. Chiếc đèn để bàn bập bềnh. Và hai con mắt sững sờ của T. vừa tuột ra khỏi khuôn mặt gẫy khúc, trôi bồng bềnh theo cơn lũ lụt.

Buổi sáng mùa đông. Có điện thoại sớm. Tôi vùi đầu xuống dưới cái gối bông cũ hoa hoè loè loẹt. Đêm qua thức khuya nghe gió ma quái của cơn bão tuyết hú qua khe cửa sổ, giờ này mở mắt không nổi.

Tiếng Hello nhấm nhẳng. Rồi Jackie đầu tóc lòa xòa lùa vào phòng tôi như cơn gió, “Gọi gì mà sớm thế không biết!”

Tôi hồi hộp áp ống nghe vào tai, ngại ngần hello mà không dám hỏi ai đấy như thói quen. Giọng cô ấy rụt rè ở đầu dây bên kia.

Tôi chợt tỉnh táo không ngờ, “Có chuyện gì vậy?”

Cô ấy ngập ngừng, “Bên đó thức chưa dzậy?”

“Thức lâu rồi.” Tôi nói dối.

“Tuyết quá trời là tuyết!” Cô ấy than thở vu vơ.

“Ừ, tuyết quá trời là tuyết.” Tôi lập lại trọn vẹn câu nói của cô ấy. Đã từ lâu, tôi muốn ăn phần còn lại của chiếc bánh cô ấy ăn dở; tôi muốn uống nửa còn lại của ly cà phê cô ấy uống; tôi muốn nghĩ lại những điều cô ấy đang nghĩ; tôi muốn nói lại những câu cô ấy đã nói qua.

Giữa hai câu đối thoại là khoảng im lặng mênh mông.

Chợt tiếng trẻ réo gọi nhau. Tôi nhận ra tiếng con bé Amy. Và tôi có cớ để kéo dài câu chuyện dở dang.

“Tụi nhỏ thức rồi à?”

“Thức hớt rồi.”

“Vậy à.”

“Tụi nó đòi ra sân chơi tuyết mà hỏng ra được.”

Tôi ngơ ngác, “Sao vậy?”

Cô ấy bật ra cái điều muốn nói, “Tuyết bít hết lối ra rồi.”

Tôi chồm dậy, vạch tấm màn cửa sổ, vểnh cổ ngó ra ngoài. Đất trời chói chan. Tuyết đắp những dãy đồi viền hai lề đường. Nắng lấp lánh tỏa ra trăm ngàn vệt kim cương muôn mầu. Khoảng sân trước nhà chưa có dấu chân người, thoai thoải những gợn sóng như nền cát trên bãi biển hoang.

“Hello.” Cô ấy nhắc trong điện thoại.

Tôi ngồi hẳn dậy, “Chờ một tí nhé.”

“Vâng ạ!”

Cô ấy giả giọng Bắc nhạo tôi rồi cười vang.

Giọng cười trẻ thơ, có bao giờ tôi quên được.

Vậy là tôi mặc hai ba lớp áo mùa đông, loay hoay leo cửa sổ ra ngoài vì nhà mình cũng kẹt cứng lối ra, hăng hái xách xẻng qua nhà cô ấy, hì hục xúc sạch bờ tuyết đắp bên ngoài khung cửa. Tôi nghe tiếng hai đứa bé réo gọi Uncle. Tiếng cô ấy mắng con la hét ồn ào. Lớp cửa gỗ mở vào phía trong, còn lớp cửa kính mở ra ngoài bị tuyết đắp be tới hơn nửa thước. Tôi hì hục xúc quyết quăng ra sân. Tuyết lạnh thấm qua lỗ thủng chiếc găng tay cũ làm ê những đầu ngón tay, nhưng đôi mắt cô ấy làm tôi quên lạnh. Tôi hăng hái giải cứu cô ấy, tôi hăng hái giải cứu một tuổi xuân đang bị chôn vùi trong mùa màng đời sống.

Khi đồi tuyết đã vơi đi một nửa, tôi chống xẻng nhìn vào nhà. Ngực rỗng phập phồng. Hơi thở ậm ạch. Mắt mờ. Tai ù. Chân tay rụng rời. Qua khung cửa mờ hơi nước, hai đứa bé tranh nhau lấy ngón tay vẽ hình lên mặt kính, và cô ấy co ro đứng nhìn, đầu nghiêng qua một bên. Hai con mắt đen nhánh. Con mắt tò mò của đứa bé chờ đoán xem trong gói quà có gì bí mật.

Buổi sáng mùa đông. Cơn bão tuyết ghê hồn đêm hôm trước trải ra một cõi bình yên của thiên đàng.

“Mệt lắm phải hôn?” Cô ấy hỏi khi mảnh tuyết cuối cùng được gỡ đi và cánh cửa bật mở tỏa ra quanh tôi cái hơi ấm dịu dàng.

Uống xong ly cà phê đậm, tôi đếm những bước xiêu vẹo trên đồi tuyết, xách xẻng về nhà. Cửa kính bên ngoài bị tuyết phủ tới ngang đầu gối. Cánh cửa gỗ phía trong mở rộng. Jackie đứng dựa một bên cửa. Tóc rối che một phần khuôn mặt. Chiếc áo ngủ lấp lửng đùi non. Buổi sáng mùa đông, gã đàn ông tàn tạ là tôi ấy phải giải cứu cho hai người đàn bà.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)