Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 10

0 bình luận ♦ 30.12.2020

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/3FMNdM1HAGA

Chúng tôi lại tòa muộn mất cả tiếng đồng hồ. Luật sư yêu cầu cho tôi khám tâm thần. Ông ấy bảo là để câu giờ và để chứng tỏ tôi không là mối đe dọa cho xã hội thì mới có thể xin được tự do tạm.

Ông mõ tòa nhắc một người mang ly cà phê ra ngoài. Tôi chợt nhớ ly cà phê rất nhiều buổi sáng cô ấy pha, mang qua cho.

Nhớ ngồi lắc cái nôi cho con bé Amy ngủ lúc cô ấy nhổ lông mày. Đôi môi chúm chím ngậm nụ cười. Cô ấy cười như thế đấy. Còn người đàn bà sống chung với tôi ngày xưa có bao giờ biết cười. Mỗi lời nói ra là một tiếng chua ngoa, là một câu thóa mạ. Hết chửi đời xoay qua chửi người mà hồi ấy cuộc đời, cõi người gom lại trong tôi, nên tôi bị chửi liên miên như cục xương bị con chó đói gặm quanh năm suốt tháng. Cô ấy nhổ lông mày. Hai đường chân mày cong và mảnh như nét vạch bút chì. Nét vạch làm nhớ tới những đường kẻ cuốn tập học trò. Lẽ ra cô ấy phải được đi học.

Mới ngoài hai mươi tuổi mà đã tay bế tay bồng.

“Nghĩ kỹ đi,” luật sư bảo. “Lấy cho người khác nhẹ tội hơn.” Chắc tôi phải nhận đại là lấy cho một người đàn bà trong khu nhà chính phủ.

“Tôi không nói tên bà ta có được không?”

“Tại sao không nói?”

“Sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ phiền người ta. Người ta có xúi dục tôi đâu.”

“Chuyện đó tính sau. Chỉ cần nhận là lấy cho ai đó, tôi mới thuyết phục ông tòa cho anh tại ngoại hầu tra được.”

“Ô-kê. Tôi lấy cho một bà trong khu nhà chính phủ.”

“Phải bạn gái không?” A. Câu hỏi làm tôi suy nghĩ. Tôi có bạn gái không nhỉ.

Và tôi có ngay câu trả lời, “Không phải bạn gái.”

“Tại sao lại lấy trộm đồ cho người khác vậy?”

“Thấy bà ấy không có áo quần mặc, tội nghiệp.” Ông luật sư lúi húi viết nguyệch ngoạc lên mặt giấy cuốn tập có hàng kẻ mầu xanh lợt.

“Sao anh biết bà ấy không có quần áo lót?”

Tôi cúi đầu, lặng thinh.

“Thôi được.” Ông luật sư gật gù. “Cứ vậy đi. Nghe hợp lý hơn. Tôi có thể xin tòa cho anh tự do tạm. Ăn trộm là ăn trộm tuy nhiên lấy cho người khác dù sao cũng nghe được hơn lấy cho mình.”

Dịch xong câu cuối cùng ấy, anh chàng thông dịch nhếch mép cười.

Chán nản, tôi quay xuống đám khán giả. Lâu lắm rồi tôi không bận tâm có người quen hay không trong phòng xử nữa. Vậy mà ngay lúc ấy lại có ai dưới kia nhìn tôi chăm chú. Jackie. Tôi có nhìn lầm không. Jackie chứ ai. Tôi nhìn quanh xem còn ai khác quen không. Nhưng cả phòng chỉ có mình Jackie tóc đen. Tôi nhìn Jackie thầm hỏi sao Jackie biết tôi bị thế này. Jackie kín đáo vẫy những ngón tay thon. Chiếc áo khoác mầu đen. Tóc đen xuôi vai gầy. Tôi rụng rời chân tay. Tôi khẽ gật đầu rồi tôi quay qua khều anh thông dịch.

“Tôi ra tòa thế này báo có đăng không?”

Anh thông dịch ngần ngừ. “Chắc có.”

“Có đăng tên tôi không?” Tôi lại hỏi.

“Chắc có. Đăng ngày xử, đăng tên người bị xử. Có người quen dưới đó hả?” Anh thông dịch thắc mắc.

Tôi không trả lời vào câu hỏi. “Làm sao người hàng xóm biết tôi ở phòng xử này?”

“Ngoài kia có cái bảng dán danh sách những vụ xử mỗi ngày, có cả tên phạm nhân.”

Thì ra thế. Tôi đã ra tòa ở thành phố này bao giờ đâu mà biết. Nhưng mà Jackie có bao giờ đọc báo, làm sao cô ấy biết tôi ở đây hôm nay. Thôi tôi nhớ ra rồi. Lúc cảnh sát bắt tôi đi, có vài đứa Việt Nam lảng vảng ở quầy tính tiền.

Lần tạm giam trước, con gái tôi vào thăm. Nó làm tôi nhớ hoài. Tôi đã tự nhủ lần xui xẻo này tôi không cho ai biết và cũng chẳng cần ai vào thăm. Con gái tôi lâu lắm không nghe tin tức gì. Tôi mong nó bình yên; tôi mong nó hạnh phúc.

Đến mười một giờ đêm thì tôi không thể chịu được nữa. Tôi gõ cửa bà Nhiêu, gửi hai đứa bé rồi vội vã đi tìm cô ấy. Đoạn đường hình chữ U từ phía nhà tôi và cô ấy ra tới chỗ có trạm xe buýt dài cũng gần cây số. Khúc đường bò quanh những đoạn vắng, nhiều cây rậm rạp và chi chít những nếp nhà cao thấp không đều. Dây điện chằng chịt vắt ngang đường trông như những màng nhện đứt khúc.

Tôi co ro chờ xe mất cả nửa giờ đồng hồ. Đêm mịt mờ hơi sương.

Tôi đẩy cửa rụt rè bước vào chùa. Ánh đèn chói mắt. Mùi nhang lâng lâng trong không khí cuốn tôi vào một cõi xa xăm, bỏ lại mọi tị hiềm, mọi ước muốn ở dương gian.

Tôi nhìn lướt qua những bóng người lố nhố. Dường như buổi lễ đã tàn. Những con mắt nhìn tôi. Tiếng cười nói lao xao. Tôi men theo chân tường, tránh lối dẫn vào chánh điện. Có cầu thang dẫn lên lầu và cầu thang dẫn xuống hầm. Tôi phân vân ở ngã rẽ. Lên hay xuống. Cô ấy giờ này đang ở đâu. Hai người đàn bà lấn qua, đẩy tôi sát tường để bước lên cầu thang. Mùi nước hoa sỗ sàng bủa vây tôi. Thôi thì thử đi xuống tầng dưới vậy.

Cô ấy đứng ngay dưới chân cầu thang, tay vịn vào lan can, đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Cái cằm nhọn tua tủa những cọng râu của người đàn ông cày vào mắt tôi. Chùa sao cũng có những loại người như thế này nhỉ.

Cô ấy tròn mắt nhìn tôi, “Trời Phật ơi, lại đây chi dzậy?”

Tôi lặng thinh.

“Đi đâu dzậy? Mấy đứa nhỏ đâu rồi?” Cô ấy lại hỏi.

“Gửi bà Nhiêu.” Tôi trả lời vắn tắt, mắt không thèm nhìn gã đàn ông đang bối rối, thụt lui một nửa bước chân.

Nét căng thẳng trên mặt cô ấy giãn ra thành một nửa nụ cười. Cả hai núm đồng tiền cũng cười với tôi, quá đỗi dịu dàng.

Tôi nhỏ nhẹ, “Thì đi… chùa. Chứ đi đâu.”

“Có bao giờ nghe nói đi chùa đâu nè.”

Gã thanh niên lùi ra phía sau cô lúc đầu đã như vừa hoàn hồn, rục rịch bước tới.

Gã nói nhỏ với cô ấy nhưng con mắt – hai con mắt gian xảo – thì nhìn tôi, “Ba em hả?”

Cái nguýt dài ở đuôi mắt cô vắt ngang như tia chớp.

“Bậy nè, người nhà tui đó.”

Người thanh niên xoay qua tôi, gật đầu, “Hi!” những sợi tóc lòa xòa phủ xuống trước trán hắn. Tôi cũng gật đầu chào những sợi râu lưa thưa mọc không hàng lối trên cằm hắn.

“Về chưa?” Tôi nhắc. “Coi chừng trễ xe buýt.”

“Để tui cho quá giang. Tui có xe.” Người đàn ông nhanh nhảu.

Tôi nhìn cô ấy, thầm bảo đừng. Cô ấy cũng nhìn tôi. Tia nhìn sáng như hy vọng. Tôi đọc ra được điều cô muốn nói. Vậy là uổng công tôi. Con dã tràng xe cát xây lâu đài. Từ trạm ngừng xe buýt tới khu nhà chúng tôi phải đi bộ hai ba quãng đường. Có những đoạn khét tiếng vì bọn xì ke ma túy và ăn cắp vặt. Của đáng tội, tôi lặn lội tới đây đâu phải vì Trời vì Phật. Tôi băng băng trong cái lạnh bong da chỉ vì lo cho người ta đường khuya, bóng nhỏ. Vì những lề đường đóng băng, trơn trượt.

Thôi thì cứ để thiên hạ đưa cô ấy về.

Tôi nhìn cô ấy thật lâu, cố làm ra vẻ thản nhiên, “Sao cũng được.” Rồi quay lưng bước lên những bậc cầu thang.

“Đi đâu dzậy?” Cô ấy gọi với theo.

Lòng tôi ấm lại. Rễ đâm ra từ hai đế giầy mòn cũ mọc sâu xuống nền nhà.

Tôi đứng sựng nhưng không quay đầu lại, “Về.”

“Dzìa bằng gì?”

“Tới bằng xe buýt thì về bằng xe buýt.” Tôi cố thấm đầy cái giỗi hờn vào giọng nói. Cái giỗi hờn của người không còn tiêu chuẩn để hờn giỗi hẳn khó coi.

Tôi lại vừa dợm bước thì bàn tay nào níu lấy vai áo tôi. Hương tóc xông lên, lâng lâng đất trời. Giọng nói mềm, ấm và trong như chất rượu mầu hổ phách sóng sánh lòng ly pha lê, “Đi xe buýt lạnh muốn chớt hà!”

Thôi thì chiều ý cô ấy vậy.

“Để tui đưa về luôn.” Người đàn ông xen vào khúc đối thoại của chúng tôi. Hắn là gì mà dám như vậy nhỉ. Tôi và cô ấy, mắc mớ gì đến hắn. Tôi không muốn đi xe người lạ. Nhưng tôi cũng đâu có thể để cô ấy một mình chung xe người lạ. Thằng T. đã chẳng từng bảo, dụ được đứa con gái lên xe, đi chơi đêm là đã tiến được hai phần ba đoạn đường chinh phục.

Thì đành quá giang xe người lạ vậy.

Mùi nệm mới xộc vào hai lỗ mũi. Cùng với mùi dầu thơm nặng như nhang, như trầm tỏa ra từ chiếc bình lòe loẹt đặt phía trong xe, gần kính chiếu hậu.

Gã mở cửa xe cho cô ấy luồn vào băng ghế trước. Những bông tuyết bám vào tóc cô ấy luồn theo vào xe. Tôi lặng lẽ gõ cho sạch tuyết bám trên đế giầy rồi luồn vào ngồi phía sau. Cô ấy chui vào, ngồi lặng thinh, co ro – không biết vì lạnh hay vì rụt rè – như con mèo mới được đem về nhà chủ mới. Người đàn ông đề máy xe. Âm thanh bùng vỡ một bài hát tiếng Việt quen tên. Những đốm đèn mầu li ti nhấp nháy phía trước, trong những đồng hồ vận tốc, đồng hồ nhiên liệu, đồng hồ… đủ thứ. Người đàn ông đưa tay chỉnh kính chiếu hậu. Lúc hắn xoay miếng kính hình chữ nhật, tôi thoáng thấy mặt hắn trong đó. Cái mặt gẫy khúc. Hai con mắt soi mói. Tia nhìn đầy góc cạnh. Hắn sang số cho xe nhích tới rồi thắng mạnh cho xe sựng lại. Đầu tôi nhào tới trước.

Cô ấy ngơ ngác xoay qua nhìn hắn. Hắn gài số cho xe ngừng hẳn, rồi chững chạc xoay qua, nghiêng người về phía cô. Tôi biết mà. Thằng T. đã từng nói với tôi nhiều lần về những trò ma mãnh mà bọn thanh niên hay làm khi rủ được đứa con gái lên xe mình. Tim tôi nhảy loạn trong lồng ngực. Mắt tôi cay như đã bao nhiêu đêm thức trắng. Hắn quay hẳn về phía cô. Nhìn nghiêng, sống mũi hắn gẫy gập ở giữa, như thể lúc nhỏ ngủ gật trong lớp học – mà hắn có bao giờ đi học không nhỉ – đập mặt vào cạnh bàn gỗ cứng.

Thằng đàn ông này sẽ hôn cô. Tôi đã thấy tụi tây hôn nhau trên màn ảnh. Tôi cũng đã thấy bọn Tầu hôn nhau trên ti-vi. Và tôi cũng thỉnh thoảng thấy Việt Nam hôn nhau trong tiệc cưới hay trên những băng ka-ra-ô-kê. Bọn con trai, đàn ông bao giờ cũng đưa cái mặt sần sùi, cái môi thâm mốc vào mặt cô gái. Và cô gái bao giờ cũng quay mặt tránh né, dù trước phút giây lãng mạn cải lương ấy, cặp trai gái đã ngủ với nhau nát nước. Điều đó làm tôi nghi ngờ người Việt không biết hôn nhau. Vậy mà bây giờ thằng đàn ông này đang toan tính hôn “người nhà” của tôi.

Người tôi nóng bừng. Hai hàm răng tôi cắn vào nhau. Tôi biết cằm tôi lúc này bạnh ra. Những sớ thịt trên má căng cứng như những sợi dây nịt cao su chằng kỹ một bọc đồ. Những ý nghĩ nhào nháo trong đầu. Tôi sẽ làm gì cho phải đạo. Cô ấy là phụ nữ đã có gia đình. Hắn không được phép làm như vậy. Không ai được phép làm như vậy.

Tôi nhấp nhổm trên mặt nệm. Tiếng nhạc xôn xao. Tôi vểnh cổ, thẳng lưng, vươn cao như con rắn hổ mang sắp mổ. Cái mặt lởm chởm những sợi râu đưa sát má cô ấy. Cô ấy xoay mặt ra phía cửa xe, như những cô gái Việt Nam lúc sắp bị cặp môi sần sùi dán lên miệng. Tôi cố hít một hơi dài nhưng hơi thở tôi hụt hẫng. Tôi cảm được hơi thở hôi mốc của gã phà lên mặt, lên má cô ấy. Tôi sắp đấm bay những chiếc răng lởm chởm. Tôi sẽ đấm rách toạc cặp môi lố bịch như hai miếng thịt bò ôi sắp dán lên môi người con gái.

Tôi run rẩy bám một tay lên lưng ghế cô ấy. Tôi sẵn sàng tấn công. Tôi nghĩ đến những cơn động kinh. Và tôi nhớ hình như hôm nay tôi đã uống đủ thuốc rồi.

“Em quên gài seat belt rồi cưng!” Ở đâu đó tuôn ra cái giọng của một con dê đực sổng chuồng.

Cánh tay trái hắn vươn lên, chộp lấy sợi dây an toàn phía trên cánh cửa, thong thả kéo choàng qua trước đôi bờ ngực căng sữa bữa hôm nào cô ở cữ con bé Amy, kéo xuống hông cô ấy và gài vào cái móc bên cạnh ghế ngồi.

Tôi thấy đầu cô ấy ngọ ngoạy. Chắc hắn đã phải thêm bớt ít nhiều những động tác thừa thãi vào việc cài dây thắt lưng an toàn cho người ta. Những va chạm làm như tình cờ. Thằng khốn nạn. Cô ấy lặng thinh. Nhưng tôi biết cô ấy đang thẹn chín người. Những người như cô ấy sẽ còn thẹn hoài, tới ngày đầu bạc. Và sẽ còn thẹn hoài dù con đàn cháu đống. Bởi những gì xảy ra trong đời cô ấy có khác chi một chuỗi những biến cố áp đặt, những chiếm đoạt, những chiếm đóng, những tiếp thu. Cô ấy chưa có một lần tình nguyện, hiến dâng, cô ấy suốt đời vẫn là một cô gái trinh nguyên.

Và tôi, tôi sẽ chờ hoài cái lần dâng hiến ấy.

“Xe xịn quá trời à!” Giọng cô ấy suýt soa.

“Trời ơi, xe người ta sáu bảy chục ngàn đô đó. Không phải ai cũng mua nổi đâu nghe!”

Gã nhấn xuống chữ “đô” như người thợ mộc nhấn cái bào xuống thớ gỗ non cho cày xước nên những phoi bào đỏ hồng vân máu. Sáu bảy chục ngàn đô đó. Câu nói vang trong đầu tôi như tiếng trống múa lân thời thơ ấu.

“Chắc chạy dzọt dữ lắm hén.”

Trời ơi, ai xát muối trong lòng. Cái miệng xinh sao lại nói ra những lời vô nghĩa đến như vậy!

“Pho hiu rai đó. Biết pho-hiu-rai là gì không?”

Cả tôi với cô ấy cùng lặng thinh. Thằng đàn ông ngẩn ra như trái cây thối cuối mùa, rụng vào cơn thất vọng. Hắn nhoài người qua phía cô ấy, moi trong cái ngăn để găng tay ra một cuốn sách. Hắn bật sáng ngọn đèn trong xe, lúi húi lật lướt từng trang. Những ngón tay hắn dừng lại khoảng giữa cuốn sách. Hắn đưa cuốn sách vào sát mặt cô ấy. “Chữ này nè. Pho-hiu-rai viết thế này nè”. Rồi hắn xoay người lại, dí cuốn sách vào mặt tôi. Những ngón tay hắn miết trên những chữ tiếng Anh lạ mặt. Hắn để cuốn sách trước mặt tôi thật lâu, cho những chữ four-wheel-drive thấm vào trí nhớ tôi.

“Xe này pho-hiu-rai đó! Biết không?” Cái giọng đàn ông hể hả lúc chiếc xe vọt đi trên đường phố.

“Hổng biết.”

Gã đưa tay vặn nhạc nhỏ xuống.

Qua lâu chưa mà cái gì cũng hổng biết, hổng biết dzậy? Hỏi quán cà phê nào cũng nói hổng biết. Hỏi tên bản nhạc nào cũng lắc đầu hổng biết, hổng biết. Vậy rồi mai mốt rủ đi pác-ty, làm sao mà ca ka-ra-ô-kê.”

Thì ra chúng nó đã nói với nhau chừng đó chuyện. Vậy mà nói đi chùa hái lộc.

Vậy mà tôi cặm cụi ở nhà dỗ dành hai đứa bé. Vậy mà.

“Mắc con cái, thì giờ đâu mà ca mà hát chớ!”

Dường như câu nói của cô có làm người đàn ông sựng lại đôi chút. Rồi hắn lặng thinh không biết bao lâu. Chiếc xe vẫn lao đi vùn vụt. Đèn đường dạt ra phía sau. Những cửa tiệm đóng kín. Vài bóng người lầm lũi bước đi trên đường phố. Đèn đường hờ hững đổi mầu. Lúc ngừng xe chờ đèn xanh, người đàn ông ngả người tới trước bấm nút cho băng nhạc chạy tới. Hắn dừng tay, tiếng nhạc bùng lên dở dang một bài hát mà tôi nghe hoài ở những tiệc cưới. Bằng lòng đi em, bằng lòng đi em gì gì đó. Người đàn ông gật gù theo tiếng nhạc. Lúc thường nghe chân thành và nồng nhiệt biết bao nhiêu nhưng trong lòng chiếc xe còn thơm mùi nệm mới, với cô ấy ở bên cạnh thằng đàn ông lạ, bài hát trở thành những câu tán tỉnh rẻ tiền.

Bản nhạc kết thúc, hắn xoay qua cô ấy, đuỗn cái mặt thô nhám có chiếc cằm lưa thưa những sợi râu. Bao nhiêu hứng khởi trên thế gian ươm đầy giọng nói hắn, phà vào mặt cô ấy, “Bằng lòng không?”

Cô ấy cười. Nhỏ nhưng tôi vẫn nghe được. Tiếng cười trong. Giọng cười có âm thanh ở nốt cao. Trẻ con hay cười như vậy.

Thằng đàn ông mới gặp đã làm được cho cô ấy cười. Còn tôi mất bao nhiêu thời gian và công sức mới gặt hái được một nụ cười.

Bản nhạc mới trổi lên. Tôi ngả người ra sau, cắn răng chịu đựng. Mặc cho tiếng nhạc đổ đầy đầu óc. Tôi không còn lắng nghe câu chuyện phía trước. Để một lúc nào đó tôi sẽ bảo cô ấy rằng nó không xứng với cô ấy đâu.

Từ lúc ấy, tôi vừa câm vừa điếc; tôi bán thân bất toại. Cho đến khi chiếc xe dừng lại trước cửa nhà cô ấy.

“Háp-bi niu-ia.” Thằng đàn ông xoay người qua, nhe hàm răng ra tiễn cô ấy.

Tôi lục tục xuống xe, quên cả cám ơn chuyến quá giang xe đầu năm mới. Cô ấy rón rén đo từng bước trên lề đường trơn trượt. Thằng đàn ông bóp còi xe, khuấy động cái yên tĩnh của đêm. Tôi và cô ấy cùng giật mình quay lại. Thấp thoáng trong bóng tối nhòe nhoẹt của đèn đường, tôi thấy thằng đàn ông mặt gẫy vẫy tay rối rít.

Lúc mở cửa cho chúng tôi (đúng ra chỉ mình cô ấy) đón hai đứa bé, bà Nhiêu nhăn nhó như bà mẹ chồng cay độc, “Năm mới năm me mà xông nhà kiểu này thì bỏ mẹ người ta rồi!”

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)