Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

thư tình viết muộn | kỳ 20

0 bình luận ♦ 13.01.2021

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/1hR9GkS-26A


“Anh.” Tiếng thì thào váng vất trong mưa. Tôi mở choàng hai mắt. Bóng Jackie lấp ló bên khung cửa. Trong đêm tối, thân thể người đàn bà nhỏ bé đến tội nghiệp. “Mưa to quá!” Jackie vừa thì thầm vừa lầm lũi đi về phía tôi. Tôi quay đầu nhìn Timmy. Thằng bé say ngủ co người như con sâu, lưng quay về phía tôi. Hồi tối nó đòi nằm phía trong vì sợ ma. Tôi phải nằm ngoài. Bây giờ nó ngủ say; bây giờ tôi nằm ngoài, chẳng còn ai che chắn giùm tôi. Jackie lặng lẽ ngồi lên cạnh giường. Sức nặng cái thân thể thơm tho ấy đè trũng mặt nệm, xô tôi xuống đáy sâu. “Chưa ngủ à?” Tôi vừa run giọng thì thào vừa loay hoay ngồi dậy. “Em sợ!” Lờ mờ trong bóng tối là đôi vai gầy. Là chiếc lưng thon. Là hai trái ngực vun đầy. Tất cả ở trong tầm tay với. Thằng T. có phúc có phần. Tôi nghĩ. Trời đất bao giờ cũng bất công. Hương thân thể người đàn bà cào cấu giác quan tôi. Giờ này T. ở đâu. Và bao giờ thì nó lại về, mang theo một người đàn bà. Bao giờ nó lại tíu tít. Đây là ông anh kết nghĩa, còn đây là bạn gái em. Chuyến này em nhất định dừng bước giang hồ.

Một ánh chớp lóe lên, viền sáng khuôn mặt xoay nghiêng của người đàn bà. Tiếng sấm khuấy động không gian. “Ôi Giời ơi!” Jackie lùa tay ra sau, bấu lấy vai tôi. Sét đánh đâu đó thật gần. Mưa sầm sập. Ánh chớp tắt đi, đêm tối đổ đầy căn phòng. Ánh đèn mờ ảo từ chiếc đồng hồ điện nhấp nháy. Jackie nghiêng người nhìn tôi. Đường viền của mũi của môi vạch rõ trên nền đen của bức tranh huyền ảo. Tim tôi cuống lên những nhịp rối. Bỗng dưng tôi thấy Jackie đẹp não nùng. Có phải trong bóng tối mọi người đàn bà đều đẹp. Bỗng dưng tôi nhớ bà Nhiêu. Bà Nhiêu bảo tối lửa tắt đèn, nhà ngói cũng như nhà gianh. “Mưa ơi là mưa!” Câu thở than vô nghĩa. Những ngón tay người đàn bà vẫn bấu lấy vai tôi. “Khuya lắm rồi đó.” Tôi nhắc. “Cho em ở đây nhá.” “Có sao không?” “Có sao là sao hở anh?” Jackie ở lại với tôi đêm ấy. Đêm ấy trời mưa to. Gió thét, mưa gào. Bão tố ở bên ngoài. Và giông gió ở trong lòng. Hương tóc ngào ngạt nhưng sao tôi cứ nhớ tới Cô Ấy. Tôi cứ thấy cái bụng cong vòng, cứ thấy khuôn mặt méo mó vì cơn đau chuyển bụng. Giờ này chắc Cô Ấy đã sinh xong rồi.

Lần đầu chậm. Con so như cái thằng Timmy này mới đày ải khổ đau. Lần thứ nhì con rạ đâu có vất vả là bao. Gần sáng, cái lạnh tẩm vào không gian. Ba đứa tôi chia nhau cái chăn cũ. Những móng chân Jackie cào xước cả cổ chân tôi. Tôi ấm cúng trong vòng tay vướng vít của người đàn bà. Tôi ngất ngây mê mê tỉnh tỉnh bên cái mịn màng lụa gấm. Tôi cứ nhủ lòng đừng nghĩ đến Cô Ấy nữa; ít ra là trong đêm nay. Nhưng sao Cô Ấy cứ cười hoài và cái núm đồng tiền cứ trũng xuống trong trí nhớ. Mong là Cô Ấy sinh con gái như Cô Ấy hằng mơ ước. Rồi bỗng dưng tôi ngọt ngào với Jackie. Tôi dông dài như lão già mất trí kể chuyện thời xưa. Tôi thì thầm với nụ cười Cô Ấy trong rừng tóc Jackie thơm tho, dịu dàng. Rằng tôi già rồi. Tôi hai tay trắng. Tôi chẳng có thứ gì. Tôi không được như thằng T.. Tôi moi óc tìm chữ để ví von rằng tôi tàn lụi như cái bấc đèn cạn dầu. Tôi lại còn mắc chứng động kinh. Tôi tật nguyền. Jackie áp mặt lên ngực tôi, sụt sùi.

Một lát, cô ngẩng đầu dậy, nhoẻn miệng cười. Trong cái nhá nhem của đêm về sáng, khuôn mặt người đàn bà nhòe nhoẹt nước mắt. Những sợi tóc dính bết hai bên má, “Anh mới thực sự là đàn ông. Anh biết không?” Tôi lú lẫn, không hiểu được những điều Jackie muốn nói. Jackie lẩm bẩm một mình, “Có hai loại đàn ông. Một loại chỉ biết góp nhặt mọi thứ về cho mình. Loại kia còn biết cho đi, biết chia sẻ.” Nhận xét của Jackie làm tôi bàng hoàng. Có phải người đàn bà ngày thường vẫn bám lấy T. đây không. Rồi trời mưa nhỏ lại. Jackie gối đầu trên cánh tay tôi. Hai chúng tôi lắng nghe tiếng mưa lộp độp cuối ống máng ở đầu nhà. “Đố anh biết đêm mưa ở đây thiếu tiếng gì?” Tôi ngẩn ngơ suy nghĩ. Chờ mãi không thấy tôi trả lời, Jackie thì thầm, “Tiếng ếch nhái, ễnh ương, anh nhớ không?” À tôi nhớ ra rồi. Những con ễnh ương hay phình bụng bên bờ nước.

Những con ễnh ương đêm mưa lũ à uôm gọi nhau vang động cả thôn xóm quê xưa. Mười ngón tay của Jackie theo nhau vạch những đạo bùa mê hoặc trên thân thể tôi gầy gò. Người tôi bừng nóng. Toàn thân tôi lên đồng. Tôi ngây ngất chìm xuống vực sâu. Bỗng tôi nhớ ra; tôi nhớ bác sĩ bảo tôi phải xa lánh những nguồn cơn xúc động.

Ông luật sư cứ thuyết phục tôi kể thành thật mọi chuyện. Tôi nhận là mình có lấy mà không kể lý do, không cho biết lấy để làm gì thì ông ta lại không chịu. Luật pháp gì mà rắc rối, phiền phức đến không ngờ. Tôi kể chuyện dông dài, ông ta cũng kiên nhẫn ngồi nghe. Chỉ khổ anh chàng thông dịch họ Vương. Lúc hết chuyện để kể, tôi ngồi nhớ hai đứa bé. Nhớ thói quen của từng đứa. Có lần tôi mua cho chúng nó hộp sữa sô-cô-la mầu nâu. Thằng bé uống viền một đường bọt quanh mép. Uống xong, nuốt ực một cái rồi “hà” thật hả hê. Cử chỉ dễ thương ấy làm tôi nhớ đến bố nó trong bàn nhậu. Không biết cô ấy có ý nghĩ giống tôi không. Jackie hay hỏi hai đứa bé bố đâu (mỗi lúc thấy tôi chăm sóc chúng nó). Mỗi lần như vậy, thằng bé lại toét miệng cười. Bố đi làm. Chắc cô ấy dạy con như thế. Dẫu cô ấy biết thằng đàn ông ấy bỏ đi bặt tăm, nghe nói cặp bồ đâu đó ở Windsor, gần sòng bài.

Ảnh quen con nhỏ đó ở ca-si-nô. Con nhỏ đó thua bài, ảnh cho nó mượn tiền chơi tiếp. Mấy lần đầu nó còn trả. Riết rồi thua quá, khỏi trả luôn. Cuối cùng nó dụ ảnh về ở chung luôn. Ở Windsor, gần sòng bài, khỏi mất công lái xe đi xa, khỏi tốn xăng. Dù thằng đàn ông đối xử tàn tệ vậy mà cô ấy vẫn một tiếng “ảnh” hai tiếng “ảnh.” Thằng đàn ông pác-ty, nhảy đầm, ka-ra-ô-kê và ca-si-nô liên tục trong khi cô ấy ở nhà ôm con mà hát những câu ru tôi nghe mà nát cả ruột gan. Có lần tôi phải coi con cho cô ấy đi họp ở văn phòng trợ cấp xã hội. Không lâu đâu, bà xã hội nói là chỉ có tối đa một giờ hà. Tôi thầm nghĩ đi bao lâu cũng chả sao, miễn là đừng đi đâu. Mà tại sao tôi lại không muốn cô ấy đi đâu khác hơn là cái văn phòng trợ cấp xã hội nhỉ.

Người ta còn trẻ, còn bạn bè. Những cô bạn cùng trang lứa. Mới từng ấy tuổi đầu đã tay bế tay bồng chẳng phải đã là một điều thua thiệt đó sao. Lúc về cô ấy bảo bên xã hội cho tách hồ sơ ra để ảnh khỏi lấy hết tiền đi ca-si-nô. Sau lần ấy, thằng đàn ông không còn rút tiền trong băng được nữa. Nó trở về làm lớn chuyện. Lần ấy, tôi ở căn gác bên này bồn chồn như con thú bị vòng xích xiềng quanh cổ. Tôi không nói tên, không cho địa chỉ mà chỉ mấy phút sau, cảnh sát đã gõ cửa căn nhà có tiếng trẻ con khóc rần vang như tiếng khóc ở phòng y tế phường bên nhà những hôm có chích ngừa.

Hồi mới có con bé Amy, một lần đang bế nó trên tay, tôi bị nó ọc sữa loang đầy ngực áo. Đặt con bé lên nôi, tôi vào nhà tắm để rửa ráy. Đóng kín cánh cửa, tôi bần thần quên cả cái lý do tại sao mình vào nhà tắm. Như đứa bé tò mò, nghịch ngợm, tôi cầm chiếc áo ngực cô ấy phơi ở cái móc treo đầu vòi nước lên. Chiếc áo bị sờn sợi dây đeo. Tôi tò mò nâng cái áo ngực lên ngang tầm mắt. Tôi nhìn quanh quất bốn bức tường và khung cửa đóng kín. Không có con mắt nào soi mói nhìn tôi. Không có ống kính đen ngòm của chiếc máy quay phim bí mật nào. Chỉ có người đàn ông trong tấm gương soi tóc phủ xuống trán, mắt nhìn xăm xoi. Chỉ có tôi thấy tôi đang cầm chiếc áo nịt ngực trên tay.

Tôi yên tâm ấp hai cái hình nón vun cong lên mặt, hít hà. Không có mùi da thịt, chỉ có mùi sà bông giặt đồ. Hình như cùng loại sà bông tôi xài ở nhà. Mùi sà bông sao cũng làm tôi chóng mặt. Sợi vải trên mép sờn của chiếc áo ngực rà nhẹ lên má rờn rợn cảm giác. Cái rạo rực ngủ yên chợt khuấy lên như con sóng lạ từ vũng biển tối ám, đổ lên bãi cạn với những doi đất rải rác xác cá chết. Trái tim tăng nhịp như giàn trống trong lễ tế thần cuối một mùa nắng hạn. Tôi ép chiếc áo ngực sát mặt mình. Mũi môi chạm cả vào cái khung nhựa tổng hợp mềm mại. Hít hà mê mải. Hơi thở vất vả luồn qua khoảng hẹp của hai lỗ mũi bị ép chặt. Tiếng thở phì phò như tiếng thổi bên bếp lửa tàn.

Tôi hít vào chậm rãi. Tôi thở ra vội vàng. Như thể sự chênh lệch thời gian của mỗi lần hít vào thở ra sẽ đem lại cho tôi nhiều hơn cái hơi hướm nhiệm mầu của đời sống. Tiếng thở ì ạch đổ ngược vào tai. Tôi mơ hồ cảm giác chóng mặt. Tấm gương chữ nhật ngả nghiêng, mờ ảo. Mùi sà bông giặt đồ quen thuộc. Những ngón tay siết chặt sợi dây đeo. Sợi dây mắc trên một bên vai có lớp da mịn màng. Sợi dây bung ra trong trí tưởng. Hai chóp nón bung ra. Thịt da ấm áp. Tôi cắn răng ghìm xuống những tiếng rên mê muội. Mảnh thịt da trắng hồng trải dài như cánh đồng tuyết mùa đông xứ người. Tôi vùi mình vào cơn mê muội. Và tôi nghe mơ hồ tiếng người con gái thì thầm những ngôn từ lạ mặt.

bài đã đăng của Hoàng Chính

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)