Bài đã đăng của Vũ Ngọc Giao
Dốc sông trăng
Mưa ngớt hạt rồi tạnh hẳn, đám cỏ lau bên đường ướt sũng nép vào nhau yên lặng. Khuê nhón chân lội qua vũng nước, con đường đất đỏ nhão nhoét bùn, lông chông …
Viên pháo “xì” của ông tôi
Đến giờ giao thừa, cúng bái xong, ông tôi trịnh trọng mang viên pháo ra sân kê lên cục đá. Mọi người trong nhà ngồi im, chỉ được ló đầu nhìn ra cửa. Ngoại trừ tôi ra, ông tôi không cho ai ra sân cả, sợ đến giờ xông đất, vía người lớn không tốt bằng trẻ con. Tôi chạy quanh cái sân gạch hò hét, chờ hoài không thấy pháo nổ…
Tiếng đàn của cha
Còn nhớ đó là một đêm cuối tháng mười, tôi ngồi co ro trên chiếc giường ướt sũng, ngoài trời mưa như trút, gió rú rít gần một ngày vẫn chưa chịu ngừng. Chốc chốc tôi hé cửa nhìn ra, bốn bề nước trắng xóa. Lúc chạng vạng trong màn mưa tôi cũng kịp nhìn thấy mấy cái mủng cha để sau hè trôi ra ngõ, xác mấy con gà, con vịt nhà ai trôi lềnh bềnh. Ở góc nhà, thỉnh thoảng cha bật lửa châm thuốc, cái hộp quẹt chừng ngấm nước, chỉ xẹt xẹt lên những tia lửa nhỏ rồi tắt ngúm. Cha yên lặng ngồi bó gối nhìn ra biển nước mênh mông. Mưa vẫn trắng trời.

Bình Luận mới