đi qua muôn ngõ cùng đêm chật
mới biết đời vui ở chốn nào
chỗ dằn dỗi dành cho kiếp khác
một cõi chưa quen. Cõi nhiệm màu
chuyện chấm hết ở phần thưa gửi
dấu phẩy chìm mang ẩn số và
cơn giông thổi rốc mù tư tưởng
những chuyện nào chưa nói hôm qua
không nói những điều không nói được!
những điều chưa nghĩ đã hoang mang
lui, tới: nghìn năm sau hay trước
trái đất còn riêng, chỗ đặt chân
mây úng quyện se lời cầu đảo
lá mưa. Lá mưa. Lá mưa. Xanh
chút trăn trối buổi chiều tuyệt mệnh
gửi mặt trời đang ứ máu bầm
bước lên. Ra khỏi toàn tâm thức
vĩnh biệt hay chăng? Cái bóng mình…
tìm xuyên mọi ngõ cùng đêm rộng
rốt lại đời vui ở trái tim.
sợi tóc siết cổ buổi chiểu
ngày tắt thở lóng lánh
hàng palm trees bẻ thân cong ho dài
ở con đường như dòng sông đen chảy mãi
chảy mãi. Đời bên kia!
Apr. 94
1.
chán rồi
cứ bàn hoài về
thuyết hợp tung của người xưa
sao không thử bàn qua
phương án
hợp hứng của người nay?
2.
sao chổi bật gốc
băng
chìm Đại Tây Dương
chút hoài niệm
trôi theo địa cầu
chui
vào trái trứng ung
bên ly rượu hổ phách
3.
Phật nhân danh chúng sinh
mà thành Phật
Chúa nhân danh nhân loại
để thành Chúa
nhà chính trị
nhân danh dân tộc quốc gia
mong thành anh hùng
thì Thượng Đế nhân danh em
để thành tôi
cũng là chuyện thường thôi
July 23, 94
chảy thê thiết những
vòm cây lụt nắng
những cọng rừng khô
khuất
dạt
tắp tắp sân chiều
câm tiếng khua chim
thân ai gầy
tay hạnh phúc giơ xương
July 31, 94
R X R
đốt thuốc chờ không đợi
tiếng còi tàu nấc cụt
khói ngậm gió
DIP
chỗ dằn xóc sai nhịp
thở ra mây
dường như chim đang bay
NARROW BRIDGE
điệu cười khúc khích
nụ hôn câm
Aug. 14, 94
liếp che lọt nắng hàng thưa đậm
tầng gió hớp mây ngủ quên
nhàn nhạt quá khứ
chiều đen
tách cà phê
ngọn cỏ lẫy lừng xao nương mưa
mưa
bụi
hút hút chập chùng
bay chờn vờn
trong nắng
nắng ngập bờ
kinh nguyệt
bụi mịt mù
hang
ma
em khởi sự chìm
như mặt trời chui thầm
góc núi
bóng người qua
kháng cự bóng đêm
thảo khấu bịt mặt
lá đài các vươn tay tìm ngực tối
lướt thướt thời gian rụng ngón chân
Hàn Mặc Tử ngùi
tiên liệu
Walt Whitman
con – sơn – ca
– hát –
mòn mỏn Garcia(!)
Lorca
đêm đỏ
bầm
ly rượu trở mặt cười
phút điên
lời trù ếm nặc danh
khiên cưỡng vác theo niềm hoan lạc
thánh giá mọc gai
banh ngực tới đón mùa gặt tương lai
lời chú nguyện râm ran bắn máu
thảo khấu ném trái tim vào canh bạc cuối
vòng roulette quay luân hồi
ngập ngừng
nghiêng cơn say
tại tháng tại năm
em ẩn náu triều nước vọng
khúc qua cầu lần lữa khất
tiền mãi lộ
cuộc hẹn hò không
vướng vất trầm kha
thảo khấu nhăn mặt cắn trái táo cuối cùng
con rắn bò quanh chén thuốc độc
bước chọn lựa bời bã
đếm những tầng mây thất tung
ở những trạm đèn đỏ trên con đường
dẫn tới
quá
khứ.
Jan. 95
.