Bài thuộc thể loại: Dịch Thuật
Ở phòng khám mắt
cô ghét công việc hàng ngày, còn lại chúng tôi đều lia mắt
theo dòng chữ chạy không ngừng dưới đáy màn hình,
như một cuộc thử mắt miễn phí, mỗi chữ hiện lên như một quả táo
trên bàn, như một cái đầu trên đĩa, cái mà chúng tôi từng thấy
mother war
Blessed the child and the white blight
And me in her dead land’s hold
Lên trảng đồi thẹo cũ xanh, và thẫm xanh hơn
Tử cung của bà bị đánh roi bởi gió rát trận địa lạnh
The Lamp and the Heart
Translated by the author
A person talked to a friend, “I had a lamp that was never lit, its kerosene chamber still full. Then one night the shadow came, approaching the lamp aggressively. In a few …
Ba Người Lính
Câu hỏi khó nhất
Những người lính hải quân hỏi tôi. “Chừng nào tụi tui mới được tắm?” “Trung sĩ, ông nói ‘Chào buổi chiều’ lần nữa như thế nào?” “Trung sĩ, tôi lấy thêm dầu …
Có thực và khiếm khuyết
If Vietnam is a tattoo, then I would prefer to think of it as an S that spans the hollow between my breasts or that hooks around my belly button, a beautiful green dragon that I placed there all those years ago, my secret scar to keep.
Nếu Việt Nam là một vết xâm, tôi thích nghĩ về nó như một chữ S căng giữa trũng sâu hai bầu ngực hoặc như dấu móc chung quanh chiếc rốn của tôi, một con rồng xanh tuyệt đẹp mà tôi đã in khắc nơi đó nhiều năm, một vết sẹo bí ẩn để cất dấu.
Thi ca nhân chứng thế kỉ 20
Thời đại của chúng ta đã mất đi dàn dựng của một câu chuyện. Để gần hơn với ý thơ của Adonis, một câu chuyện mạch lạc hàm chỉ sự tiến bộ và hoàn tất. Lịch sử của thời này không chấp nhận được liều thuốc an thần của tiến bộ, hay lời hứa hẹn của hoàn tất. Lịch sử này chỉ có thể được kể lại qua những hình ảnh rời rạc; sự kiện này cho thấy thời đại đang sống qua sự lập đi lập lại một câu chuyện cũ, như đánh dấu cho sự luân hồi triền miên của địa ngục.
Tầng Trệt Thiên Đường / Ground Floor of Heaven
Mặc dù nhà văn đã nhận định rằng nhiều truyện ngắn của anh không được độc giả Việt Nam, trong và ngoài nước, “hiểu chúng nói gì, kết quả là chúng [như những ‘tầng trệt văn chương’] đã bị nhận chìm giữa một biển ‘tác phẩm văn học,’” ta hy vọng, qua những bản dịch ngoại ngữ, chúng sẽ có cuộc đời văn chương may mắn và “lẫy lừng” hơn. Văn chương của Bùi Hoằng Vị, vì đã “xa lạ” ngay trong tiếng Việt, rõ ràng phủ nhận ý niệm của lý thuyết gia người Đức Friedrich Schleiermacher (1768-1834)—người đã cho rằng mỗi nhà văn chỉ có một giọng văn “đồng trinh” trong tiếng mẹ đẻ của mình, và khi giọng văn được dịch ra những ngôn ngữ khác sẽ trở thành giả tạo.
Phỏng Vấn Nguyễn Thị Minh Ngọc
Nguyễn Thị Minh Ngọc là một nhà văn, nhà soạn kịch, nhà làm phim, và nhà giáo. Cô tốt nghiệp đạo diễn sân khấu, đào tạo diễn viên tại trường Sân Khấu & Điện Ảnh Thành Phố Hồ Chí Minh và Nhà Hát Trần Hữu Trang, dạy Biên Kịch, Lý Luận Kịch và Lịch Sử Sân Khấu Việt Nam tại một số trường Cao Đẳng và Đại Học.
Ngày Lạ / Strange Day
Nửa đêm cúp điện
chuông báo thức trễ
1 tiếng 16 phút
vào bồn vặn vòi sen
không nước nóng
Kinh kỷ niệm
Như một gợi nhớ về cõi sống này
với xe điện, mặt trời, chim sẻ,
và sự buông thả nhẹ dạ
của những con suối vọt cao như lũ hàn thử biểu,
và vì đàn vịt quang quác đâu …
Saman
Tôi thật là con cháu của người tí hon. Tôi từng sống ở một trại toàn phụ nữ nơi trẻ con đứa nào cũng nhảy múa. Chung quanh trại là những đồi có những người khổng lồ sinh sống: con yêu tinh với cái quai hàm lồi, con yêu tinh với mái tóc bốc cháy, con yêu tinh màu xanh, con yêu tinh với cái mũi hình cà tím, con yêu tinh với cái mũi hình cà rốt, con yêu tinh với cái mũi hình củ cải.
TÔI BIẾT
tôi biết bắn súng M16 trước khi mất trinh
năm 19 tuổi
tôi biết bắn cả M60, M72, M79
tôi biết thêm súng cối, mìn, lưỡi lê, lựu đạn
biết hết
18, 19, 20
súng là vợ đạn là con
Ham muốn đầu tiên & Mạng vá vô hình
những sợi chỉ họ đang dùng
có vẻ phải to như những sợi
thừng trên tàu, như dây cáp
trên một cần trục, nhưng họ vẫn
cứ cúi xuống, nhe răng
amnesiatic memory
the horrors of jumping
out of the burning
flames
not too long ago
flames burnt clothes off
my sister
Khải Huyền Dối Trá
Ðây là một cuốn phim mà Coppola tuyên bố một cách ngạo nghễ “không phải là về Việt Nam — nó là Việt Nam.” Phim này, như vậy, thực ra là về một bầy những tên da trắng, kể cả Coppola, lội sâu vào quả tim đen tối của chính bọn họ. Chắc chắn nó không phải là về Việt Nam. Tôi cũng không dám chắc nó là một phim chiến tranh Việt Nam.
đi tới cuối đường rồi … (Kỳ 7)
Tôi bảo tôi không muốn sống với ông nữa, nhưng tôi sẵn sàng nuôi đứa bé với điều kiện nó không phải là con hoang của ông. Ông ta hỏi tôi tại sao không cho ông nhận con? Tôi bảo: “Ðó không phải là điều ông muốn sao? Vả lại, tôi cũng không muốn mang tiếng nhục”. Nhưng rồi ông vẫn tiếp tục làm nhục tôi lần thứ hai khi ăn ở với một cô gái khác ngay dưới chân núi.
Đúng cách
Đây là sự-thật-có-xảy-ra. Tôi đã từng là một người lính. Có rất nhiều xác chết, những xác chết có thật với những khuôn mặt có thật, nhưng lúc ấy tôi còn trẻ và tôi sợ, không dám nhìn. Và bây giờ, hai mươi năm sau, tôi vẫn còn mang trong tôi cái trách nhiệm vô hình vô tướng và nỗi khổ tâm vô hình vô tướng.
Giao khúc chết
Sữa đen từ vỡ sáng chúng tôi uống lúc chiều
chúng tôi uống giữa trưa và sáng chúng tôi uống ban đêm
chúng tôi uống và uống
chúng tôi đào nấm mồ trong trời rộng đủ chỗ để nằm
Người đàn ông trong căn nhà hắn giỡn chơi với rắn và hắn viết
Norman Mailer: Người Duy Nhất Còn Lại
Không ai viết theo lối ấy nữa. Sự trưởng thành của đàn ông và dũng khí cần có để đạt tới mức hoàn thiện từng là đề tài vĩ đại của tiểu thuyết Mỹ, hoặc ít ra cũng đã từng nằm trong các tiểu thuyết Mỹ được viết bởi những người đàn ông. Giờ đây đề tài đó không được xem là khái niệm thực dụng nữa mà thậm chí còn bị cho là không phù hợp với những sáng tác vĩ đại. Nhưng Normal Mailer đã đúng khi viết ra những dòng chữ ấy, và ông vẫn đúng cho đến hôm nay, dù thời cuộc đã đổi thay.
Lady Jane
Tôi bị phạt đứng ở phòng giáo chức suốt một giờ đồng hồ. Lúc bị bắt đứng đấy, tôi ghét nhất là thầy cô giáo đi ngang qua lại hỏi: Trò làm gì mà bị phạt thế? Mỗi lúc bị hỏi lại phải giải thích. Rồi thầy hướng dẫn lớp và thầy đảm đương ban báo chí lại phải tạ lỗi với Yoshioka, Kawasaki và Aihara. Ra cái điều hai thầy đã vì tôi mà chịu nhục.
những điều khác biệt
ngày chín tháng mười một năm 2001,
Hoa Kỳ bị tấn công trên chính mảnh đất hãnh diện nhất của nó
nàng thịnh nộ bỏ phiếu cảm tính kêu bỏ bom trả thù,
“đó là phong cánh Hoa Kỳ”,
nàng phát biểu thản nhiên.
september 11, 2001
the U.S. was attacked on its very own soil, its most prized city
she put in an emotional vote to support a bombing of revenge
“it’s the American way,”
she calmly stated.
Những mảnh vỡ của bài trường ca
Da Màu số 22 là số thứ ba về chủ đề nữ quyền. Đây không phải là số kết thúc, khép cửa lại không gian của chủ đề, mà chỉ là trạm dừng nhìn lại—một khoảnh khắc lắng đọng để tự xét mình, cùng lúc chuyển bước đến những địa hạt liên hệ khác. Qua những sáng tác, tiểu luận, tác phẩm dịch thuật, truyện chớp, thơ, đã xuất hiện trong tháng Ba này, cũng là tháng ghi nhớ Lịch Sử Phụ Nữ (Women’s History Month), chúng ta đã thấy rằng ý niệm nữ quyền thật sự là một giang sơn bao quát—là Mạch Phôi Sinh, là mother lode cho nhiều đề tài khác trong văn chương.
The Myspace * Profile of a Popular Asian Female Stereotype
The Myspace * Profile of A Popular Asian Female Stereotype
~JADE~
Slogan:
“me love you long time…”
Statistics:
Female
23 years old
Irvine, California
United States
About Me:
I’m young, pretty, and exotic. I just moved to town and would like to meet …
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 6)
Căn nhà đó mụ bán đi, dắt mấy đứa con phiêu bạt như một cách trả thù ông, kể cả việc mụ đem Tiểu Phụng bán trinh. Mụ hận ông nhưng báo oán trên cuộc đời con bé. Không muốn có bất cứ một đòn thù thâm hiểm nào nữa đến với Tiểu Phụng, ông quyết định nói sự thật với con và mang nó về.
Tiếng cười nàng Medusa
Chủ nghĩa nam nữ bình quyền/cấp tiến ở Mỹ thường nhấn mạnh vào việc thông hiểu nguồn gốc của những thói tục xã hội, để tìm ra cách xen vào và thay đổi chúng. Đấy là lý do tại sao tôi gọi nó là “thực tế”: phần nhiều suy nghĩ của phong trào nam nữ bình quyền Mỹ là để hoàn thành công việc, lý thuyết hóa để cho một hoạt động hay thay đổi xã hội có thể xảy ra.
Em nứng óa
Vào năm 2000, John Balaban xuất bản Hương Vị Mùa Xuân: Thơ Hồ Xuân Hương (Spring Essence: The Poetry of Hồ Xuân Hương). Bìa sách in hình một thân người đàn bà hở hết vú, chắc là Đông Phương, dấu mặt sau một cái chiêng hay cái chảo. Chỉ còn thiếu mấy miếng chả giò và hình xâm con rồng trên da.
Tình yêu ở ba mươi hai độ
không có máu
chỉ những tấm mang nhăn như xa-tanh,
những giác hút như những hành tinh xếp hàng. Cẩn thận
kẻo cắt vào tay, ông ấy nói. Nhưng tôi đang nghĩ
tới những vệt ngón tay trên cổ người tình của tôi
Yoko Ogawa – một cái gì đó bên trong
chúng ta cố phớt lờ đi những mối nguy hiểm náu mình trong những kinh nghiệm hàng ngày; chúng ta cố né tránh chúng và đi qua chúng. Nhưng đồng thời chúng ta, tất cả, đều bị mê hoặc bởi những gì “không nhìn thấy được” và sự mê hoặc này trở thành lực thúc đẩy trong tác phẩm của tôi. Thông qua một quá trình mà chúng ta gọi là “tiểu thuyết”, những thứ mà bình thường không thể nhìn thấy được bắt đầu có một hình thức…

Bình Luận mới