Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Ham muốn đầu tiên & Mạng vá vô hình


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 27.01.2007

Lê Ðình Nhất-Lang chuyển ngữ

Ham muốn đầu tiên

Nó giống như nghe một đĩa giao hưởng trước khi anh biết một chút
gì về âm nhạc,
các nhạc cụ kêu như thế nào, trông ra sao, mỗi thứ đại diện cho
phần nào của giàn nhạc:
chỉ có cường độ và tốc độ, đóng dày và tan loãng, những tiếng kêu
quấn quýt của đổi thay
có vẻ đang va chạm trong anh, xuyên qua người anh, để gộp lại thành anh
và rồi rời khỏi anh.
Và cả khi anh đã biết âm sắc nham nhám của cây vĩ cầm đơn độc, những
hợp âm rải của kèn co,
khi anh thử lại thấy vẫn còn những e ngại và bối rối, một nhức nhối,
một cảm thức khát khao
giữ anh lại trong nghịch âm bán cung, vi vu mãi ngoài quyết tâm của âm
thứ năm đi vào âm khoá,
cứ như có một sai lầm về luận lý nào trong cấu trúc, hay (anh biết
đúng hơn là) trong anh.

Nguồn: Theo nguyên tác tiếng Anh bài “First Desires” trong A. Poulin, Jr., Contemporary American Poetry, 5th Ed. (Boston: Houghton Miffling Company, 1991)

 

 

Mạng vá vô hình

Ba người đàn bà già như thiên thần,
cúi gập như những cây táo cổ sơ,
những người mà, trong khung cửa sổ trước tiệm,
với những cái kính phóng đại,
những mũi kim mỏng như tóc, và kéo
sáng loáng, tách sợi ngang ra khỏi sợi dọc
và xén đi những gì mà lẽ ra ở trong
tế bào con người thì đã bị bệnh.

Những chỗ trầy, chỗ rách và chỗ sờn,
chỗ hở và chỗ cháy và chỗ a-xít
bắn lên, những mún sợi đã rời
lối một cách tự nguyện
vì sự dằn vặt của những khoảng
trống bé xíu, tầm phào, nhưng nằm
trong một tâm khảm thương tật
cũng tạo thành một núm rối chết người.

Tay họ cứng như sừng,
mắt họ sắc như thép,
những sợi chỉ họ đang dùng
có vẻ phải to như những sợi
thừng trên tàu, như dây cáp
trên một cần trục, nhưng họ vẫn
cứ cúi xuống, nhe răng
để cắn đứt những khúc đuôi xổ ra.

Chỉ thỉnh thoảng họ mới
ngước mắt lên nhìn bạn để cho thấy
so với những cuốn lụa và sec-len
dáng vẻ bề ngoài của tâm hồn
đáng yêu hơn biết bao, nhưng những dụng cụ
của họ lại dễ chịu hơn biết bao
so với những thủ tục của tâm hồn
để tha thứ và làm lành.

Và trong niềm lẻ loi bạn sẽ nhận thấy
làm thế nào họ thật hết sức nhẹ nhàng đưa
đoạn hàng tới hoàn tất, với mối quan tâm
nào họ gom những mép sờn lại
để viền, với niềm vô tư nghiêm ngặt
nhưng tử tế nào họ sử
những nhát cắt tiện lìa của họ:
sự thứ tha, và làm lành.

Nguồn: Theo nguyên tác tiếng Anh bài “Invisible Mending” trong C.K. Williams, Repair (New York: Farrar, Straus and Giroux, 1999)

 

bài đã đăng của C.K.Williams


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)