Bài thuộc thể loại: Dịch Thuật
Cha tôi trong vai Houdini
Như ấu trùng, thân gói chặt,
hai gót chân ta được cột lại treo vào một cái móc,
ta đong đưa trên đầu con như một cơn ác mộng và quằn quại.
Ðược bảo bọc trong cái quan tài bằng nước và thuỷ tinh, ta oằn mình,
lầm bầm những bí mật để con khỏi quay đi.
Buổi sáng
Tôi thức dậy. Tôi ngán ngẩm
việc phải bôi hồng đôi má. Khuôn trăng tôi
trong gương trông thật xấu xí.
Đôi vai gầy trĩu nặng
Con khỉ trong khu Shinagawa
Thỉnh thoảng nàng lại không thể nào nhớ nổi tên mình là gì. Chuyện này thường xảy ra khi ai đó bất ngờ hỏi tên nàng. Chẳng hạn, lúc nàng đang ở một cửa hàng thời trang để sửa lại gấu của một chiếc váy, cô nhân viên bán hàng hỏi: “Xin chị cho biết tên mình?”, đầu óc nàng bỗng nhiên hoàn toàn trống rỗng.
thơ e.e. cummings
giòng huyết quản anh
chọn làm kẻ dại khờ
khi thế giới là mùa xuân,
và nụ hôn là định mệnh tuyệt vời
hơn cả trí khôn
Tôi có thể viết đêm nay vần thơ buồn nhất
Em đem cho ai cả câu cười tiếng nói
Cả tấm thân ngà ngọc trắng ngần,
Cả đôi mắt buồn, xa xăm, vời vợi,
Như thủa xưa trước chuyện chúng mình
cô gái xinh đẹp
Tôi không thích Michelle Trần
vì cô ta gầy ốm và xinh đẹp
I don’t like Michelle Tran
because she is skinny and pretty
Phấn son không giúp được gì
Tôi không thể kiềm chế được mình.
thần Tình Ái đang hoàn toàn điều khiển tôi
& tôi bị ném tung vào
giữa nhục nhã & khát khao,
đức hạnh & ham muốn
tan hủy & tái sinh
suy đồi & cứu rỗi.
Anna Akhmatova Requiem
Chủ đề lớn nhất trong giai đoạn đầu thi nghiệp của Akhmatova là tình yêu từ quan điểm người nữ, mà theo bà là một tình yêu không diễm lệ, không sướt mướt, tuyệt đối không bị lừa gạt bởi tình cảm bi lụy. Qua những bài thơ vần cô đúc, mang tính truyện cao, Akhmatova nói nhiều tới không-tình-yêu hơn là tình yêu, thứ tình giả như, thứ tình có lẽ đã…
232-9979
Gọi điện thoại cho chị thế này cũng có thể là điều sai lầm. Tôi có thể nghe được tiếng mấy đứa trẻ. Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào để thú nhận những điều tôi đã làm.
Ba bài thơ Osundare
Qua cái hồ nằm không tên trong sổ
của những bụi cây trứ danh
Qua con vịt viết những chữ chất lỏng
trên mặt hồ mở rộng
Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 3)
Tôi thật sự cảm thấy áy náy khi Tiểu Phụng ra đi mà không chào tôi. Nhưng mặt khác tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng, ít ra mình đã không gây ra điều gì oan trái. Tôi nghĩ tôi có thể sống bình thường với những cô gái bình thường, khi tôi cần. Những bức tranh tôi vẽ càng ngày càng tồi tệ. Một sự lập lại buồn nản. Những mảng màu không âm vang.
thơ Mai Thảo
Dawn leaving dawn the flower does not notice
Night returning night the tree does not know
A moon, once or twice discovering a trace,
On the wall imprints my thin lone shadow
Khi Đàn Ông Yêu Đàn Bà
Nghe cũng không đến nỗi dễ ghét như tôi tưởng, vả lại, giọng nói có chất thổ-âm miền Nam nước Mỹ ấy nghe cũng dễ thương, nên tôi đã mời hắn uống rượu. Hắn mỉm cười, nhìn tôi đăm đăm. Lấy kính râm đen ra, đôi mắt hắn trong vắt, viên kim cương đeo một bên tai loáng sáng trong ánh nắng hờ hững. Quả thật, kiểu đàn ông nầy trông rất đẹp.
Đề phòng giáo lý khuyển cẩu
Từ khi tôi đến Úc năm 1999 – nhất là khi tôi được rời khỏi trại tập trung tỵ nạn Maribyrnong hai năm sau đó – tôi đã cảm kích cái vẻ dễ dãi nhưng hơi bảo thủ, của những khu ngoại ô thành phố Melbourne; phần lớn người Úc chào đón rất cởi mở thân thiện, từ bên trong những hàng rào gỗ cây của họ. Nhưng những con chó giữ nhà thì hoàn toàn trái ngược lại. Chúng đưa tôi đến một tình trạng khủng hoảng văn hóa nặng.
Thơ Federico Garcia Lorca
Ám sát bởi bầu trời,
giữa những hình tượng đi dần vào xà thể
và những hình tượng chuyển dần đến pha lê,
Tôi mọc tóc dài.
Poems by Lê An Thế
sometimes a simple idea
why does it have to be a long path of evolution
otherwise, i am an ape on this wood
howling.
Phần của người thơ
Thét cây ngàn Hống nước sông Rum
Ba tấc gươm ai nát trướng hùm
Cho đẹp vàng tơ ngôn ngữ Việt
Phần ai manh áo cỏ xanh um
Artboy
Em hãy gọi him bằng, “ArtBoy”
Though he was brought into the world as Đinh Phong.
And when I told my Mẹ about adventures in the Motherland,
She raised an eyebrow at nhậu stories, intakes of thuốc lá,
Thịt cầy jerky, bia Saigon with extra ice, of course, them rau muống requests… all at the same time.
Tình Cờ Gặp Fidel Castro
yo soy una chica viêtnamita en little Havana =
tôi là một người đàn bà việt nam ở little havana.
mùa hè ướt át biến dân địa phương thành người tình và
dân du lịch thành tù binh
vùng đất xa lạ này mai phục tôi một cách bất thình lình như địch thủ trong du kích đệ
chiến
Pray God for Rain
translated by Nhat-Lang Le
(from the Vietnamese original “Lạy trời mưa xuống,” Damau 18)
It was drought for a whole year. Fields were dried and grass was burned. All water sources almost dried out. The buffalo boys …
Evening Twilight
A rancher was standing in his yard in the evening twilight. He heard people talking and making noise at the front gate. He saw three women out there, and called the servant to open the …
Du lịch
Mặc dù chúng tôi xây dựng không giỏi, chúng tôi
biết cách tháo gỡ các thứ.
Chúng tôi có thể tháo gỡ Thành Phố New York
trong nửa giờ để bán ve chai.
Người Thiếu Nữ Bay Qua
Những chuyến bay kiểu này (đa số là do các thiếu nữ thực hiện, thật sự là vậy) cũng không phải là quá hiếm hoi nơi toà cao ốc đang nói, và chúng tạo nên một sự chia trí đầy thích thú cho những người sống tại đây; đó cũng là lý do vì sao giá thuê của những căn chung cư này thật đắt.
thơ Charles Baudelaire
Con chim biển
Ðể giải trí, thường bọn người thủy thủ
Bắt chim chơi, những chim biển lớn lười…
Con quỷ dơi
Em kẻ, như một nhát dao đâm
Vào con tim đang rên xiết ta…
Hòa âm của buổi chiều
Giờ đã đến, rung rinh từng cuống lá
Hoa ngát thơm như khói tỏa nén hương…
Chất thơ của niềm khát khao
Không trao đổi một lời, hai người vào ngay thang máy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chờ thang máy lên đến tầng thứ chin, người đàn ông hẳn đã cởi hai nút chiếc áo lụa của chị và bàn tay sần sùi của y hẳn đã nắn vuốt đôi vú săn chắc của chị. Vừa bước chân vào phòng số 912, y hẳn đã vội vã lột áo chị cứ như lột da một con rắn. Chị hẳn đã nhìn những bắp thịt cuồn cuộn của y một cách tiếc nuối
Chân Ái
Chân ái. Có bình thường không
có quan trọng, có thiết thực không?
Thế giới sẽ nhận được gì từ hai người
chỉ tồn tại trong một thế giới của riêng họ?
Cõi già trên đất lạ
Làm sao ta tưởng tượng được đến việc gọi điện thoại cho người bạn thân khi họ nằm chờ chết trong bệnh viện, để nói lời xin lỗi là không thể tận mình đến viếng thăm được lần cuối. Ấy vậy, tôi làm điều này mỗi tháng, buồn lắm…
Edward P. Jones và những Tâm Ca Cho Dân Mỹ
Edward P. Jones có một tấm ảnh trắng đen duy nhất của mẹ, bà Jeanette Satana Majors, chụp lúc còn trẻ, ở thủ đô Washington; bà mang đôi bông tai ngọc trai, mặc áo trắng, ngồi thẳng lưng, chân tréo, với tòa nhà Quốc Hội bên phía vai phải, như một người lính gác. Mới thoáng nhìn, tấm ảnh – đăng chung trong bài tiểu luận “Bức Chân Dung Ngày Chủ Nhật” của Jones, năm 1994 – làm ta nghĩ đến một hình chụp chính thức của một người đàn bà Mỹ gốc Phi, trẻ, thanh lịch, sung túc, hoặc giả là con gái của một nhà ngoại giao, hay cũng có thể là một giáo sư mới ra trường. Hai mươi bốn tuổi, Jones thừa hưởng tấm ảnh này một tháng sau khi mẹ ông mất, năm bà năm-mươi-tám.

Bình Luận mới