translated by Nguyễn Hoàng Nam
KHÔNG TIẾNG
Sớm ra đi sớm hoa không biết
Đêm trở về đêm cành không hay
Vầng trăng đôi lúc tìm ra dấu
Nơi góc tường in cái bóng gầy
MUTED
Dawn leaving dawn the flower does not notice
Night returning night the tree does not know
A moon, once or twice discovering a trace,
On the wall imprints my thin lone shadow
DỖ BỆNH
Mỗi lần cơ thể gây thành chuyện
Ta lại cùng cơ thể chuyện trò
Dỗ nó chớ gây thành chuyện lớn
Nó nghĩ sao rồi nó lại cho
Bệnh ở trong người thành bệnh bạn
Bệnh ở lâu dài thành bệnh thân
Gối tay lên bệnh nằm thanh thản
Thành một đôi ta rất đá vàng
COAXING ILLNESS
Each time she wants to pick a quarrel,
We’d have a chat, I’d smile by her side,
And coax her not to stir up big trouble…
Then once again, somehow she’d let me slide.
Illness has lived in me, so dear and close.
Illness, with time, has become my true friend.
On her comfortable shoulder I rest my head,
Our inseparable bond without end.
MỘT MÌNH
Ngồi tượng hình riêng một góc quầy
Tiếng người: kia, uống cái chi đây?
Uống ư? Một ngụm chiều rơi lệ
Và một bình đêm rót rất đầy
LONE
Sitting there, silent stone, in my own corner
A voice: “Hey, you want the usual, right?”
Pour me a round of pain, the day fading
Into a bottleful of dark night
ĐỢI BẠN
Nửa khuya đợi bạn từ xa tới
Cửa mở cầu thang để sáng đèn
Bạn tới lúc nào không biết nữa
Mưa thả đều trên giấc ngủ đen
WAITING FOR A FRIEND
Midnight. Waiting for you from distant roads
My door left open, the stairs’ light glowing
While rain keeps falling on my sleep, pitch black
You might have arrived, I’m no longer knowing
CHỖ ĐẶT
Đặt tay vào chỗ không thể đặt
Vậy mà đặt được chẳng làm sao
Mười năm gặp lại trên hè phố
Cười tủm còn thương chỗ đặt nào
BASE
Forbidden field. The player. Comes to bat
The hand. Knows how to navigate. The face
Ten years. Seeing you again. On casual streets
We slip smiles fondly remembering, that base