Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 18, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

thơ Charles Baudelaire


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 23.12.2006

3 bài thơ của
Charles Baudelaire (1821-1867)
Lê Ðình Nhất-Lang chuyển ngữ

 

 

Con Chim Biển

 

Ðể giải trí, thường bọn người thủy thủ
Bắt chim chơi, những chim biển lớn lười
Vẫn theo tàu, như quen rồi khỏi rủ,
Trên biển mặn lướt sóng mênh mang trôi.

Ngay khi được thả xuống trên sàn tàu,
Vua bầu trời thành vụng về tủi hổ,
Cánh trắng dài tội nghiệp lê phía sau
Ở hai bên như những cây chèo gỗ.

Cánh lữ hành rũ rượi, ôi lóng ngóng!
Ðẹp bao nhiêu, giờ xấu nực cười thay!
Người chọc mỏ nó bằng tẩu thuốc nóng,
Kẻ lặc lè kiểu chim què tập bay!

Nhà Thơ như hoàng tử của trời mây
Ðùa giông bão, cười cung tên nhắm tới;
Giữa tiếng nhạo trên mặt đất lưu đày,
Cánh khổng lồ làm bước đi chẳng nổi.

 

 

Con quỷ dơi

 

Em kẻ, như một nhát dao đâm
Vào con tim đang rên xiết ta;
Em kẻ, mạnh mẽ như một đàn
Ma, tới, điên loạn và điệu đà,

Xây trên tâm hồn ta khổ nhục
Cả lãnh địa em và chiếc giường;
— Hỡi con điếm mà ta dính chặt
Như một kẻ tội đồ vào xiềng,

Như một con bạc bướng vào ván,
Như một tên nát rượu vào chai,
Như một bầy dòi vào xác chết
— Ta hận, ta hận em khôn xiết!

Ta cầu xin con dao như chớp
Hãy đoạt lại tự do cho ta,
Ta kêu liều thuốc độc bội bạc
Giúp ta qua được nỗi hèn nhát.

Hỡi ơi! này độc dược này dao
Ðều tỏ ra khinh khi và nói:
“Tên nô lệ đáng nguyền rủa kia
Ngươi không xứng để được cứu khỏi.

Ngốc! — khỏi ách thống trị của nàng
Nếu bọn ta giải cứu được ngươi,
Nụ hôn ngươi sẽ làm sống lại
Cho ngươi xác của con quỷ dơi!”

 

 

Hòa âm của buổi chiều

 

Giờ đã đến, rung rinh từng cuống lá
Hoa ngát thơm như khói tỏa nén hương;
Không gian chiều quay với nhạc cùng hương;
Luân vũ thảm, mệt nhoài cơn nghiêng ngả!

Hoa ngát thơm như khói tỏa nén hương;
Vĩ cầm mãi dứt day tim buồn bã;
Luân vũ thảm, mệt nhoài cơn nghiêng ngả!
Bệ thờ to: bầu trời đẹp và buồn.

Vĩ cầm mãi dứt day tim buồn bã,
Tim yếu mềm, ghét đen rộng hư không!
Bệ thờ to: bầu trời đẹp và buồn;
Mặt trời hụp xuống máu đông biển cả.

Tim yếu mềm, ghét đen rộng hư không,
Lượm di vật lung linh trong quá khứ!
Mặt trời hụp xuống máu đông biển cả…
Kỷ niệm người sáng như một lư hương!

 

Nguồn: www.fleursdumal.org nơi người đọc có thể tìm thấy mọi ấn bản quan trọng của tập thơ Les Fleurs du mal của Charles Baudelaire. Ngoài ra nơi đây còn có rất nhiều bản dịch tiếng Anh cho mỗi bài thơ của Baudelaire.

 

  

L’Albatros

 

Souvent, pour s’amuser, les hommes d’équipage
Prennent des albatros, vastes oiseaux des mers,
Qui suivent, indolents compagnons de voyage,
Le navire glissant sur les gouffres amers.

À peine les ont-ils déposés sur les planches,
Que ces rois de l’azur, maladroits et honteux,
Laissent piteusement leurs grandes ailes blanches
Comme des avirons traîner à côté d’eux.

Ce voyageur ailé, comme il est gauche et veule!
Lui, naguère si beau, qu’il est comique et laid!
L’un agace son bec avec un brûle-gueule,
L’autre mime, en boitant, l’infirme qui volait!

Le Poète est semblable au prince des nuées
Qui hante la tempête et se rit de l’archer;
Exilé sur le sol au milieu des huées,
Ses ailes de géant l’empêchent de marcher.

 

 

Le Vampire

 

Toi qui, comme un coup de couteau,
Dans mon coeur plaintif es entrée;
Toi qui, forte comme un troupeau
De démons, vins, folle et parée,

De mon esprit humilié
Faire ton lit et ton domaine;
— Infâme à qui je suis lié
Comme le forçat à la chaîne,

Comme au jeu le joueur têtu,
Comme à la bouteille l’ivrogne,
Comme aux vermines la charogne
— Maudite, maudite sois-tu!

J’ai prié le glaive rapide
De conquérir ma liberté,
Et j’ai dit au poison perfide
De secourir ma lâcheté.

Hélas! le poison et le glaive
M’ont pris en dédain et m’ont dit:
«Tu n’es pas digne qu’on t’enlève
À ton esclavage maudit,

Imbécile! — de son empire
Si nos efforts te délivraient,
Tes baisers ressusciteraient
Le cadavre de ton vampire!»

 

 

Harmonie du soir

 

Voici venir les temps où vibrant sur sa tige
Chaque fleur s’évapore ainsi qu’un encensoir;
Les sons et les parfums tournent dans l’air du soir;
Valse mélancolique et langoureux vertige!

Chaque fleur s’évapore ainsi qu’un encensoir;
Le violon frémit comme un coeur qu’on afflige;
Valse mélancolique et langoureux vertige!
Le ciel est triste et beau comme un grand reposoir.

Le violon frémit comme un coeur qu’on afflige,
Un coeur tendre, qui hait le néant vaste et noir!
Le ciel est triste et beau comme un grand reposoir;
Le soleil s’est noyé dans son sang qui se fige.

Un coeur tendre, qui hait le néant vaste et noir,
Du passé lumineux recueille tout vestige!
Le soleil s’est noyé dans son sang qui se fige…
Ton souvenir en moi luit comme un ostensoir!

bài đã đăng của Charles Baudelaire


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)